Cùng lúc đó Mạnh Nguyên Trực đã dẫn quân tới Thảo Đầu tộc, hắn đã tới đây cướp bóc một lần rồi nên rất thông thạo, giờ quay lại luyện binh tất nhiên vô cùng phù hợp.
Hơn ba nghìn binh sĩ tràn tới đâu như châu chấu phá hoại mùa màng, khắp nơi là thi thể dũng sĩ Thảo Đầu tộc chiến tử bảo vệ bộ tộc, kền kền lượn vòng bầu trời suốt ngày đêm.
Phụ nữ trẻ nhỏ thần sắc kiên định chôn cất thi thể, không có nhiều bi thương, kể cả khi bị quân Tống kéo bò dê của mình đi, bọn họ đều trơ lỳ.
Với dân tộc thảo nguyên mà nói, sinh tử không phải là chuyện lớn nữa.
Thủ lĩnh du kỵ Hồng lão thất miệng nhai thịt khô mắt nhìn phía trước tới xuất thần, cả khi Lưu Mãn tới bên cạnh cũng không biết.
“ Nhìn cái gì mà nhìn, chôn người chết thôi mà.”
Hồng lão thất không quay đầu lại:” Ở phương nam, người chết nhiều chẳng ai chôn, bị dã thú gặm tới nham nhở, chẳng có gì lạ, ta không nhìn người chết, mà ngươi xem họ làm gì kìa.”
Lưu Mãn giờ mới chú ý:” Bọn họ đang lột quần áo người chết.”
“ Đúng thế, bọn họ lấy hết quần áo người chết, sau đó ném thi thể trần truồng xuống hố rồi lấp đất lên, con bà nó, không khác gì trồng cây, lão tử sởn gai ốc, loại người này cực kỳ khó chơi đấy, một khi bị họ ghi nhớ là rất thảm.” Hồng lão thất nói xong rùng mình:
Lưu Mãn liếm môi:” Hay là giết hết đi.”
“ Ta cũng muốn diệt cỏ tận gốc, nhưng đại tướng quân ra lệnh rồi, chỉ giết nam nhân phản kháng, không giết nữ nhân trẻ nhỏ.”
“ Thôi kệ vậy, lão tử mà đi xuống tới mức bị nữ nhân trẻ nhỏ giết thì cũng đáng đời.” Lưu Mãn than thở:” Lão Hồng, ta thấy giá cả trước kia chúng ta đòi với đại vương thấp quá, gì chưa nói, riêng chuyến đi này đã kiếm được hơn năm nghìn con trâu, bò dê vô số kể.”
Hồng lão thất hừ một tiếng:” Đã bao giờ chiến lợi phẩm tới đầu binh tốt chúng ta, chỉ cần quân lương phát đầy đủ là phúc rồi.”
Cảnh tượng chết chóc trước mặt chẳng ảnh hưởng tới bọn họ, chủ đề nhanh chóng chuyển sang quân lương, ở phương nam mới thực sự gọi là giết chóc, chút nghiệt chướng này chưa đáng để họ bận tâm.
Bọn họ không bận tâm, Mạnh Nguyên Trực, Úy Trì Văn càng không bận tâm, họ có việc khác để làm, bọn họ đang tìm kiếm mục nhân.
Lưu vực Đảo Thảng Hà cỏ cây tươi tốt, chính là lúc vỗ béo cho bò dê, chúng đói cả mùa đông rồi, phải ăn bù lại, đối với mục nhân thảo nguyên mà nói, không chuyện gì quan trọng hơn vỗ béo bò dê.
Muốn tìm được nơi tụ cư của mục nhân thì phải do võ sĩ Thanh Hương Cốc ra tay.
Có điều tin tức bọn họ truyền về không được lạc quan, suốt chu vi năm mươi dặm, không thấy mục nhân, nhiều mục trường để lại dấu vết gia súc còn mới, nhưng mục nhân và bò dê không thấy đâu.
Võ sĩ Thanh Hương Cốc không dám đi quá xa, rời khỏi đại đội dễ bị người Thảo Đầu tập kích.
Mạnh Nguyên Trực vỗ bản đồ:” Bọn chúng nhất định trốn ở chỗ này, ở đó khắp nơi là đầm lầy, chúng ta không vào được, nhưng chúng là người nơi này, hẳn biết đường nào có thể đi, đành bỏ qua vậy.”
Úy Trì Văn vội nói:” Đại tướng quân, đây là vấn đề chúng ta sớm muộn gì cũng gặp phải, chẳng bằng nhân lúc quân đội đã triển khai mà xử lý luôn.”
Mạnh Nguyên Trực nhíu mày:” Như vậy tổn thất lớn.”
“ Bọn họ chỉ là công cụ thôi, thuê về phải tận dụng hết mức.”
“ Tiểu tử, ngươi còn nhỏ, nên lương thiện một chút, đừng chỉ tính toán lạnh lùng, nếu không sau sẽ không còn vui thú gì đâu.”
Úy Trì Văn phản bác:” Tiểu tử tháng nào cũng mang tiền cho người thiếu thốn trong tộc, ai giúp được là giúp, làm sao có thể nói là không lương thiện.”
“ Còn đám người này nhận lương đánh trận, đó là chuyện hai bên tình nguyện, liên quan gì tới lương thiện. Đại tướng quân có thấy võ sĩ trong cốc đòi tiền trước khi xuất chiến chưa, thứ bọn chúng cướp được mang về có chia cho người ở nhà như võ sĩ trong cốc không?”
“ Đã nhận tiền thì phải bán mạng, đó là lẽ công bằng.”
Mạnh Nguyên Trực không ngờ á khẩu bởi thằng nhóc hơn mười tuổi, chợt nhận ra thế giới quan của tiểu tử này không chỉ hình thành, còn vô cùng vững chắc.
Hơn nữa giọng điệu sao nghe giống hệt Thiết Tâm Nguyên, xem ra bị y tẩy não thành công rồi, tương lai nhất định đảm nhận trọng trách lớn ở Thanh Hương cốc.
Khi đó Úy Trì Văn thống ngự quan văn, còn Cạc Cạc sẽ là thủ lĩnh võ tướng, Thiết Tâm Nguyên có thể nắm chắc triều chính mấy chục năm nữa.
Thế là Mạnh Nguyên Trực kết thúc chuyện giáo dục vô nghĩa, đem sự chú ý tập trung vào quân đội của mình, làm sao giảm thiểu tổn thất thấp nhất. Sâu trong tâm khảm, hắn vẫn coi mình là người Tống, những người kia là đồng bào.
Ngoài lều tiếng người tiếng ngựa vô cùng náo nhiệt, quan văn phụ trách tiếp nhận chiến lợi phẩm cũng liên tục phát ra tiếng reo hò.
Nhìn bò dê, lạc đà, chiến mã không biết cơ man nào mà kể, khiến bọ họ bắt đầu phải có cái nhìn khác về Tây Vực rồi.
Cho dù Cáp Mật không được như miêu tả, có nhiều gia súc như thế, đủ để sống một năm.
Âu Dương Tu ngồi trên bãi cỏ, không giống quan văn khác nhiệt tình đón tiếp tướng sĩ đại thắng trở về, ít nhiều có chút cô độc.
Nhìn vết máu tươi còn nguyên trên người tướng sĩ, hắn ta đâm nghi ngờ những lời Thiết Tâm Nguyên nói, hỏi Cạc Cạc thủ vệ bên cạnh:” Nguồn thu nhập của Cáp Mật đều dựa vào cướp bóc sao?”
Cạc Cạc chẳng nghĩ gì, gật đầu đáp hết sức hiển nhiên:” Cũng có sản xuất, nhưng không đủ nuôi dưỡng mọi người, không đi cướp lấy gì mà sống? Hơn nữa chủ nhân, à, chính là đại vương còn muốn lập quốc, nên phải cướp bóc thật nhiều.”
Âu Dương Tu nghiêm giọng nói:” Thế nào là quốc gia? Một quốc gia hoàn chỉnh do bách tính, đất đai, quyền tự chủ và quan phủ tạo thành, quốc gia sinh ra không phải do dùng ngoại lực cưỡng ép bách tính mà thành, phải được bách tính tự phát thừa nhận mới sinh ra.”
“ Thanh Hương quốc các ngươi không như thế, các ngươi không hề có ý thức quốc gia hay muốn lập quốc, đều do đại vương các ngươi dùng ý chí cá nhân áp đặt lên mọi người.”
“ Bách tính không tự phát thừa nhận y, mà do y dùng vũ lực hoặc dụ dỗ người khác đi theo, để đạt mục đích làm hoàng đế. Mà hai loại thủ đoạn này thế nào cũng có lúc không dùng được nữa, khi quốc gia càng lớn, mâu thuẫn càng nhiều, mọi người đã không đồng lòng, thì thế nào mâu thuẫn bộc phát.”
“ Khi đó đại vương ngươi trừ thân tử tộc diệt thì không còn kết cục nào nữa.”
Nói một thôi một hồi, quay sang thấy Cạc Cạc cười rất chất phác thật thà, mắt thì nhìn chiến lợi phẩm, chỉ biết thở dài.
Thời gian qua Âu Dương Tu thời gian qua đã nghiên cứu kỹ cái quốc gia của Thiết Tâm Nguyên, phát hiện ra nó không phải là quốc gia mà vẫn là bộ tộc mà thôi.
Nếu không phải vì Hồi Hột bận đối phó với Khách Lạt Hãn xâm nhập, Thiết Tâm Nguyên sẽ chẳng có cơ hội nào hết, y như đang đi qua sợi dây căng qua hai vách núi, chỉ cần bước sai một bước là mọi thứ kết thúc.