Không phải nói chứ, trước kia Thiết Tâm Nguyên không có mấy thiện cảm với thần thánh, sau chuyện của Mục Tân, y càng không hứng thú tìm hiểu thứ này:” Một cái chùa thôi mà phức tạp thế à?”
Triệu Uyển lên giọng dạy bảo: “ Ngươi chưa bao giờ tới tổ miếu nhà ta, nơi đó sà nhà sắp bị mối ăn thủng, nóc miếu toàn cỏ hoang, còn thủng cả mảng, phụ hoàng ta thậm chí tới dâng hương bị ngói rơi xuống làm bị thương ở vai.”
“ Tình trạng đó đã duy trì mười mấy năm rồi, phụ hoàng lúc nào cũng muốn tu sửa, nhưng vì không có công tích gì, nên không được đụng vào tổ miếu, năm nào cũng mạo hiểm vào tổ miếu sắp sập bái tế tổ tông. Ngươi có biết khi phụ hoàng ta nhận tin Địch soái đại thắng, chuyện đầu tiên là làm gì không?”
Thiết Tâm Nguyên tích cực lắc đầu biểu thị sự vô tri của mình.
“ Cho ngươi biết, phụ hoàng hạ ý chỉ cho nội phủ, yêu cầu họ dùng tốc độ nhanh nhất, triệu tập công tượng giỏi nhất, dùng vật liệu tốt nhất tu sửa tổ miếu.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn cái hang thỏ cao ba thước, rộng hai thước:” Nếu thế thì bao giờ mới ta mới biến nó thành tòa miếu nguy nga được, hơn nữa cái này phải xây ở Thanh Hương cốc mới đúng, nàng dựng ở hang thỏ, không nói tới mưa gió, thỏ chạy qua là tan tành rồi.”
“ Nói linh tinh, thỏ là thú cưỡi của thổ địa, không có thỏ thần linh làm sao tới được Thanh Hương cốc.” Triệu Uyển mắng:
Thiết Tâm Nguyên càng nghe càng thấy hồ đồ:” Phu nhân à, dám hỏi nhà nàng xác định vị trí tổ miếu ra sao? Thú cưỡi là gì?”
Triệu Uyển đắc ý nói:” Thái tổ gia năm xưa làm quân sĩ dưới trướng Chu thái tổ Quách Tước Nhi, sau lại quy thuận Sài hoàng gia, Quách Tước Nhi một lần nằm mơ thấy mình hóa thành con rồng đen đang khơi lên sóng lớn ở Hà Nam thì gặp phải con rồng vàng ...”
Thiết Tâm Nguyên xua tay liên hồi:” Ngắn gọn thôi, nàng kể xa xôi thế làm gì? Ai chả biết nhà nàng dính tới rồng, không phải định nói thú cưỡi nhà nàng cũng là rồng chứ?”
“ Chỉ toàn nói linh tinh, khi thái tổ gia xác định lấy Đông Kinh làm kinh sư, nhìn thấy một con gà gấm bay lên, liền lấy nơi đó làm tổ miếu, ngươi không thấy hoa viên nhà ta nuôi cả đàn gà gấm à?”
“ Làm sao ta vào đó mà thấy được.” Thiết Tâm Nguyên nhớ ra:” Phải rồi, thế thì linh thú nhà ta không thể là thỏ, khi nàng vào địa giới Cáp Mật con thú đầu tiên thấy không phải linh dương à, sau đó còn thấy gấu, chim cắt, sói ... Thôi được, thỏ thì thỏ, chuyện này Triệu gia nàng có kinh nghiệm.”
Thấy y đầu hàng rồi ánh mắt sắc lẻm Triệu Uyển mới khôi phục bình thường:” Thần linh, thần linh, tin thì mới linh, thần là do từ từ nuôi dưỡng mới linh nghiệm. Nguyên ca nhi, ngươi nên có tín ngưỡng, không thể sống vô pháp vô thiên, không biết sợ cái gì như thế, không phải chuyện tốt, bách tính phía dưới cũng học theo, sao quản được.”
Thiết Tâm Nguyên à một cái, vỡ lẽ:” Hiểu rồi, Uyển Nhi, sau này hai ta có gì nói nấy, nàng không cần học theo lão bà Lý Thế Dân, vòng vòng vèo vèo, như vậy mệt lắm.”
Rồi đưa tay vén mái tóc nàng:” Âu Dương Tu nói gì với nàng rồi?”
Triệu Uyển gật đầu, lo lắng nói nhỏ:” Ông ấy nói ngươi đã bị tẩu hỏa nhập ma, phải giúp ngươi hàng phục tâm ma, còn nói đế vương không biết sợ còn đáng sợ hơn ma quỷ, quyền lực cần ước thúc, đảm lượng cần ước thúc.”
“ Nàng tin lời ma quỷ của Âu Dương Tu sao?”
“ Không tin, ta chỉ lo ngươi đánh mất bản thân thôi.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Ta rất tỉnh táo, biết mình đang làm gì, giết người ở đầm lầy, lòng ta cũng không dễ chịu gì cả, ta giết người không phải vì khát máu, ngoài việc trấn nhiếp đám quan binh Đại Tống còn có mục đích lớn hơn.”
“ Khi Đại Tống chinh phục Thanh Đường, chỉ hai năm thôi thì Thảo Đầu tộc sẽ thành yếu địa tiếp giáp giữa Cáp Mật và Đại Tống, một nơi như thế không thể nắm trong tay người khác, ta thà dọn trống nơi đó còn hơn để họ sau này chĩa mũi giáo vào ta. Người Thảo Đầu đã định sẵn là bị diệt vong rồi, ta chỉ ra tay sớm hơn mà thôi.”
Triệu Uyển thông minh, nhưng cả đời ở trong hoàng cung, khiến nàng thiếu kinh nghiệm sống, nên vô tình bị Âu Dương Tu tác động.
Song phương thức can thiệp của nàng khéo léo, lấy câu chuyện của Triệu gia, lại còn dùng tòa miếu thổ địa tạm bợ này, đều nói lên nàng dụng tâm, cố gắng không để làm tổn thương tự tôn của Thiết Tâm Nguyên.
Cách làm việc dè dặt không giống tính cách của nàng, không phù hợp với quan hệ xưa nay của hai người, giống như con thỏ trắng đang nỗ lực an ủi sói xám, làm Thiết Tâm Nguyên đầy thương xót.
Âu Dương Tu ra chiêu này thật không ý tử tế gì.
Mình phải cẩn thận, vị tiên sinh này xem ra đã để lại tiết tháo ở Đại Tống rồi, tới Cáp Mật chỉ còn mặt u ám trong lòng thôi, mượn vụ giết chóc này đề người khác nghi ngờ thiếu xót trong nhân cách của Thiết Tâm Nguyên.
Có lẽ khi mới đầu mục đích của Âu Dương Tu là tốt, hắn ta ra tay ngăn cản giết chóc không đành lòng, nhưng sau đó không hể ảnh hưởng tới việc hắn lợi dụng sự kiện đó để phục vụ mục đích khác.
Đây là loại hành vi tiêu chuẩn của quan viên Đại Tống, nhưng thứ hành vi ẩn hàm tâm thái cao cao tại thượng cúi đầu nhìn xuống ban ơn chúng sinh đó làm Thiết Tâm Nguyên phát tởm.
Chỉ là y sớm có chuẩn bị tâm lý rồi, y cũng lợi dụng người ta thôi mà.
Đội ngũ nghỉ lại ba ngày bên rìa hãn hải để binh lính người Tống vừa ở cao nguyên xuống chuẩn bị thể lực, sau đó là liên tục mười ngày đi qua hoang mạc khắc nghiệt không một gong người. Ngay cả với người có kinh nghiệm cũng vẫn là chuyến đi sinh tử, một phần năm binh sĩ người Tống chỉ có thể nằm trên xe, rất nhiều người phải buộc chặt mình vào ngựa để không ngã xuống dọc đường.
Thiết Tâm Nguyên nhớ lại, lần đầu mình vào sa mạc cũng ốm liền ba ngày, sau đó gần như chỉ có thể nằm trong sọt đeo bên hông lạc đà.
Bất ngờ là Triệu Uyển và Tiểu Châu Nhi đều rất khỏe khoắn, ngay cả Trương ma ma ra sức nói Thanh Hương cốc khác biệt ra sao, các nàng chung quy vẫn có chút nghi ngờ.
Đây là Tây Vực mà các nàng thường nghe nói tới, cằn cỗi hoang vu.
Khi đội xe tới núi sa thạch, Thiết Tâm Nguyên chuyên môn dừng lại cắm trại nghỉ ngơi một ngày, lúc này gần nửa đội ngũ vô dụng rồi.