Tài nghệ của Thiết Chùy không cần khen nữa rồi, Triệu Uyển lúc bước vào chậu gỗ thì xương cốt rã rời, khi bước ra thì bước chân tung tăng như hươu con rồi, cái mũi hếch lên hít hít.
Vương Nhu Hoa đã an bài công việc xong, ngồi trong lán cỏ vẫy tay gọi Triệu Uyển tới, mở cái nồi đồng, lấy một bát mỳ lớn:” Đón khách là phải ăn mỳ, sau này tới lượt con nấu mỳ đấy.”
Triệu Uyển lúc này tự nhiên hơn nhiều, nhận lấy bát mỳ cười nịnh:” Mỳ a nương nấu luôn là ngon nhất.”
Vương Nhu Hoa cười híp mắt:” Cái mồm này đúng là ngọt. Thế nào, Thanh Hương thành tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của con hả?”
Triệu Uyển nuốt một miếng mỳ xuống, cười ngượng:” Con còn tưởng sẽ phải khổ lắm, ở Đông Kinh học cưỡi ngựa, học nói tiếng Đột Quyết, Đại Thực, còn muốn học làm rượu sữa ngựa mà không được.”
“ Lúc đi qua hãn hãi, con còn nghĩ, liệu mình sống được ở nơi này được mấy năm ở nơi hoàn cảnh khắc nghiệt thế này ...”
“ A nương cũng không khác gì cả, giờ nghĩ lại đã sợ, đi qua hãn hải một lần nữa thôi chắc không sống nổi, thế nên lần này đi đón con và Nguyên ca nhi chẳng dám đi xa ...” Vương Nhu Hoa nhớ lại hành trình khổ ải của mình bất giác có chút thất thần, khi Triệu Uyển bê cái bát trống không lên mới từ trong hồi ức tỉnh lại, cười mắng:” Ăn tham, mỳ đón khách chỉ được ăn một bát thôi, muốn ăn nữa tự làm, đợi khi Âu Dương tiên sinh đến nơi, con phải làm mỳ tiếp đãi.”
“ Á, bọn họ tới mấy trăm người, quỷ củ này ở đâu ra, sao con chưa bao giờ nghe thấy?”
Vương Nhu Hoa không coi Triệu Uyển chất vấn là ngỗ ngược, nàng biết nha đầu này có một mặt vô cùng ngây thơ, cười nói:” Là do a nương đặt ra, nơi này vốn chẳng có quy củ gì, nếu không định ra một vài cái, người ta lại coi chúng ta là chỗ man di. Huống hồ những người đó đều dùng vào việc lớn, năm xưa ta ở nông thôn, mỗi khi vụ mùa bận rộn, đều cho gia súc ăn ngon một chút.”
“ A nương lấy gia súc ra làm ví dụ thật quá hợp, thế là con thành chưởng quầy của quán mỳ Thiết gia rồi phải không, hồi nhỏ nghe Nguyên ca nhi kể a nương bán bánh canh, con muốn làm một lần.” Triệu Uyển hưng phấn đứng dậy, ném bừa sợi mỳ vào nồi quấy:” Từ hôm nay trở đi, con sẽ học làm mỳ, khiến quán mỳ nhà ta thật tấp nập, khiến toàn thiên hạ biết món ngon Thiết gia chúng ta.”
…………… ………….
Đông Kinh có hơn trăm vạn người, nhưng thành Đông Kinh lớn hơn Cáp Mật cả chục lần, ấy thế mà người ta đã nói Đông Kinh chật chội, đi đâu cũng chỉ thấy người là người.
Nếu bọn họ nhìn Cáp Mật lúc này không biết dùng từ ngữ gì để hình dung.
Thiết Tâm Nguyên thì cạn vốn từ rồi, y đứng lặng người trên Loạn Thạch pha quen thuộc nhìn xuống, nhưng y không còn nhận ra thành Cáp Mật mà y xây dựng ở chỗ nào nữa.
Trước kia Cáp Mật được xây dựng theo mô hình thành thị truyền thống của người Hán, cổng thành ở bốn phía, hai con đường lớn chảy xuyên khắp thành, phủ thành chủ ở chính giữa, ngoài ra còn có lầu chuông, nha môn, nơi nào đặt chợ, nơi nào dân cư sinh sống đều quy hoạch rõ ràng.
Giờ không thấy gì nữa rồi, khắp nơi là lều bạt chen chúc, kéo dài tới mười mấy dặm, thậm chí đường xá cũng không còn nữa.
Nhìn đâu cũng chỉ thấy người, gió từ bên sông Cáp Mật thổi qua, mang tới múi thối làm Thiết Tâm Nguyên phải quay đầu đi.
Mỗi khi có người ý đồ vượt qua tuyết phong tỏa chạy về phía sâu trong Cáp Mật là bị du kỵ bên ngoài đuổi về, mỗi lần như thế đều xảy ra sự kiện đổ máu.
Với quốc lực của Cáp Mật bây giờ, không cách nào an bài cho nhiều người như vậy.
Chính sách không tiếp nhận quan viên, quý tộc Hồi Hột bị A Nhị thực hiện quá mức triệt đề, chỉ cần nhìn những cái cây khô bị lột sạch vỏ là biết, người Hồi Hột ở đây đều thuộc giai tầng bần cùng nhất.
A Nhị đúng là đầy bụng kế mưu, chính vì thế tâm tư có phần u ám, tự thấy tuy mình gọi Vương Nhu Hoa là mẫu thân, song quan hệ với Thiết Tâm Nguyên nói cho cùng không được bằng đám Lý Xảo, vì thế cẩn thận quá mức, không dám làm trái quy định Thiết Tâm Nguyên đặt ra dù chỉ nửa bước.
Chỉ một điều A Nhị làm còn khiến Thiết Tâm Nguyên hài lòng, đó là không hạ thấp tiêu chuẩn sinh hoạt ở Thanh Hương cốc và Thành Đại Tuyết Sơn để đi giúp đỡ những nạn dân này.
Vì có lấy ra chút lương thực cũng chỉ như ném đá xuống biển, kết cục là mất lòng cả trong lần ngoài.
Lúc ở Đại Tống nói chuyện với Tào Túc hùng hồn nói quốc gia của mình trăm vạn nhân khẩu, khi đó thực ra cũng là mơ ước của y, không ngờ thực tế xuất hiện lại là ác mộng.
Giờ lấy cái gì nhét vào miệng trăm vạn người kia?
Không nói cũng biết, khi bọn họ đói tới mức bất chấp tất cả thì có dốc toàn bộ quân lực Thanh Hương cốc ra cũng không cản được.
Có mấy chiến mã phóng nhanh tới Loạn Thạch pha, là Hỏa Nhi và Linh Nhi, bọn họ cũng biết Thiết Tâm Nguyên về, nhưng không cách nào đi đón.
Câu đầu tiên Thiết Tâm Nguyên hỏi là:” Có phải người từ Thiên Sơn lộ tới không?”
Hỏa Nhi hiểu ý câu này, y muốn biết có phải quan ải Thiên Sơn lộ không dự liệu được lượng người cho qua thành phiền toái hay không:” Chỉ khoảng một phần ba từ Thiên Sơn lộ tới, lúc đầu tình hình rất tốt, người Hồi Hột khi đó không phải nạn dân, mà là người di cư trước tránh chiến hỏa lan tới, bọn họ dựng nhà buôn bán, nên khiến Cáp Mật phồn vinh nhất thời.”
“ Sau đó đa phần là người từ Thiện Thiện thành chạy loạn qua, bọn họ đều trải qua cửu tử nhất sinh thoát khỏi cuộc chiến tràn vào, khiến Cáp Mật hỗn loạn.”
Thiết Tâm Nguyên đấm tay vào vách đá bên cạnh, từ Thiện Thiện thành tới Cáp Mật phải qua Đại Hoạn Quỷ Mị Thích, mệnh danh hỏa lò địa ngục, mặt càng thêm u ám, y cảm giác đây là một âm mưu:” Khách Lạt Hãn rốt cuộc làm gì khiến họ phải liều mạng như thế? Bọn họ với người Hồi Hột là đồng tộc cơ mà.”
“ Không rõ, nghe người Hồi Hột nói, dù bọn họ đầu hàng cũng bị giết, người Khách Lạt Hãn phát động cuộc chiến này như để giết người chứ không phải là chinh phục.”
Thiết Tâm Nguyên hít sâu một hơi, không nghi ngờ gì nữa, có bàn tay Mục Tân ở sau chuyện này, y tới giờ vẫn chưa quên tuyên ngôn muốn thanh tẩy thế giới của trí giả điên rồ đó.
Đây là cuộc thánh chiến.
“ Cáp Mật giờ đã thành chợ buôn nô lệ lớn nhất của Tây Vực rồi, những người không có cơm ăn tự bán mình cho những tên buôn nô lệ, tuy thảm một chút nhưng ít nhất vẫn được sống.” Linh Nhi cười khổ nói thêm:” Không chỉ chúng ta thiếu nhân thủ, mà các bộ tộc khác cũng thế, bọn họ liền mang lương thực tới nơi này lựa chọn nô lệ.”
“ Nhị ca ra lệnh không cho kẻ buôn nô lệ chọn béo vứt gầy, mua người cường tráng thì phải nhận thêm một người già yếu, nếu không bọn chúng mà lấy hết đi trai tráng số còn lại chỉ có đường chết.”
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng:” Các ngươi đem người nơi này biến thành hàng mua bán rồi?”
“ Còn cách nào, chúng ta lại chẳng nuôi được họ, dù có muốn cho họ đi truân điền cũng chịu, không có đủ trâu bò nông cụ nữa rồi.” Hỏa Nhi chỉ tay về phía sông Cáp Mật, nơi đó trông giống chỗ người ở một chút:” Bây giờ người Hồi Hột chia thành hai phe rõ ràng, những người tới trước, được tham gia truân điền, phân chia đất đai để sinh sống, bọn họ cực hận những người đến sau đã phá hỏng cuộc sống tốt đẹp của mình.”
Thủy Nhi cũng gật đầu:” Nói thực, nếu không có những người Hồi Hột đến trước giúp chúng ta duy trì trật tự ở Cáp Mật thì giờ đã loạn rồi.”
“ Bọn họ cũng không thể giúp chúng ta bao lâu, loạn là sớm hay muộn thôi.” Thiết Tâm Nguyên véo cằm suy nghĩ, tạm thời y không biết phải làm sao:” Cầm cự thêm vài ngày nữa, đám Âu Dương Tu sẽ tới nơi, chuyện này giao cho họ xử lý, họ có kinh nghiệm hơn chúng ta.”
“ Chiến sự ở Thiên Sơn lộ ra sao rồi?”
“ Bên đó đánh nhau suốt ngày đêm.” Hỏa Nhi điều chỉnh dây cương cho chiến mã của Thiết Tâm Nguyên, ánh mắt có chút lấm lét không dám nhìn thẳng vào y:” Mặc dù chúng ta có ưu thế địa hình, chặn đứng được bọn chúng, nhưng người Hồi Hột quá nhiều, khó tránh khỏi có cá lọt lưới, đám người đó cứ thấy người là cướp không cần biết ai với ai, ngươi đi đường cẩn thận.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, thúc chiến mã tiến về Thiên Sơn lộ, nguy cơ của Cáp Mật đã hiển hiện trong tầm mắt rồi, nhưng y không có cách nào giải quyết.