A Y Toa từ khi tới Thanh Hương thành liền cực kỳ thích tòa thành này, nàng đi xem tường thành nguy nga, tới ngôi làng của người Tống thích làm nhà bằng gỗ, quanh nhà luôn có khu vườn nho nhỏ, đi ngắm Thiên Sơn cảnh sắc như tranh vẽ.
Thứ nàng thích nhất là không phải là suối nước nóng cũng không phải cái chợ đủ thứ hàng hoa nam bắc.
Mà là nhà ăn lớn.
Nàng thậm chí tự mình xếp hàng nhận một bát cơm lớn, không ngon, nhưng mà vẫn nuốt được, mấy món dưa muối thì cực thích.
Một vị vương có thể khiến con dân tin tưởng nộp lương thực trong nhà lên, trong mắt A Y Toa là đã có thể khiến toàn bộ con dân đi chết vì mình.
Chuyện thích khách A Y Toa có biết, nhưng mà nàng chỉ nhớ mình dặn thích khách giúp mình đi xem vị vương đó sống ở đâu, thích cái gì, vương hậu của y có phải đúng là xinh đẹp như bách tính ca tụng không?
Kết quả thích khách đi giết người.
Cũng vào lúc đó, A Y Toa nhận ra Mục Tân gia gia mà mình kính yêu tựa hồ muốn giết mình.
…….. ……
Thiết Tâm Nguyên không nhận thư, Hứa Đông Thăng dùng đao nhận, sau đó chém một phát, một quyền trục rơi xuống đất.
Huynh đệ Thập Tam, Thập Thất cẩn thận dùng dao nhỏ mở quyền trục ra, Thiết Tâm Nguyên vừa đọc vừa nói:” Lão sư của ta muốn ta và Khách Lạt Hãn hợp binh đánh Tây Hạ, đồng thời hứa đem hai châu Ngân Hạ giàu có nhất cho ta, ông ấy thực sự là muốn giết ta mà.”
Hứa Đông Thăng cười:” Nếu như không xét nhân tố phụ thì đây là chủ ý không tệ đấy.”
“ Đốt đi.”
Thiết Tâm Nguyên phất tay một cái, Thập Tam lấy mồi lửa ra, thổi cháy ném vào quyển trục, ngọn lửa màu xanh bốc lên, mùi thối của nó khiến người ta bịt mũi.
Mã Hi Mỗ giật mình nhảy ngay ra sau, lấy tay sờ soạng khắp toàn thân, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng, hắn giữ quyển trục có độc đó ở trên người bao nhiêu lâu:” Không phải ta trúng độc rồi chứ?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không thể biết được, vì chặt đầu kẻ chủ mưu kia xong, ta sẽ chặt đầu ngươi. Trúng độc hay không cũng chẳng quan trọng nữa.”
Mã Hi Mỗ tức thì quên cả chuyện mình có thể bị trúng độc, chạy tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên, tay chân luống cuống, không biết có nên học theo người Tống quỳ xuống hay không, miệng thì cuống quít hét lên:” Tháp lợi ban, ngài không thể làm thế, ta sẽ không để ngài làm thế.”
Thiết Tâm Nguyên quay sang Hứa Đông Thăng cười:” Lão Hứa, có lẽ người này cho rằng ta không thể tìm được thương đội khác phục vụ cho mình rồi.”
Hứa Đông Thăng hơi khom người nói:” Đại vương chỉ cần ra lệnh một câu, thuộc hạ có thể lập tức tìm thấy một trăm thương đội ra sức cho người, không thương đội nào nhỏ hơn của Mã Hi Mỗ.”
“ Thấy chưa, Mã Hi Mỗ, tới giờ ta vẫn dùng ngươi là nể tình cảm năm xưa thôi, vậy mà ngươi lại dẫn người tới làm chuyện bất lợi với ta.” Thiết Tâm Nguyên chỉ lạnh lùng nói một câu:” Tới khách sạn, giết không tha kẻ nào.”
“ Vâng.” Lạp Hách Mạn gật đầu dẫn người đi ngay:
“ Tháp lợi ban, không thể làm như thế, ngài không thể giết vị quý nhân đó ...” Trên đường đi Mã Hi Mỗ không ngừng cầu xin Thiết Nguyên đừng giết A Y Toa, còn về bản thân thì hắn không còn bận tâm nữa:
Thiên thần nói, nếu một chuyện định sẵn sẽ trở nên tồi tệ, vậy thì hãy tính tới điều tệ nhất.
Thế là Mã Hi Mỗ nhìn thấy huynh đệ của mình bị bắn thành nhím, nhìn thấy đám hộ vệ kiêu ngạo của A Y Toa từ trong khách sạn la hét xông ra, từng kẻ từng kẻ ngã gục dưới mưa tên.
Một hộ vệ võ nghệ cao cường xông ra được khách sạn, vừa há miệng định nói gì thì Hứa Đông Thăng đã vung trảm mã đao, cắt phăng đầu lâu.
Khung cảnh đẫm máu đó không khiến người Thanh Hương cốc sợ hãi, bọn họ thậm chí còn chạy về nhà cầm vũ khí đứng sau lưng tộc trưởng của mình, bao vây khách sạn không cho kẻ nào chạy thoát. Đợi Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh là xông vào chém giết, còn người Hán thấy cảnh này thì mau chóng đóng cửa hiệu, lén lút nhìn qua khe hở.
Những kẻ bảo vệ cửa khách sạn đã chết hết, võ sĩ thiết giáp mang tháp thuẫn lớn, kết đội ngũ rầm rập đi vào.
Cùng lúc đó kỵ binh xung quanh ném móc câu ra, móc vào những vật cản trước khách sạn, sau đó quất ngựa kéo đi, dọn đường cho võ sĩ thiết giáp từ bốn phương tám hướng áp tới.
Một ngươi Đại Thực cao tuổi khản giọng xua tay la hét, lập tức bị một mũi tên xuyên họng, đổ gục xuống, Thiết Tâm Nguyên lúc này không chấp nhận bất kỳ một lời giải thích nào hết.
Lại có hơn trăm móc câu ném vào tầng một, võ sĩ đồng thanh hô khẩu hiệu giật mạnh, tức thì cửa xổ bị kéo tan nát, thậm chí vỡ cả mảng tường.
Mã Hi Mỗ thấy chuyện tới mức này không thể không nói thật, quỳ xuống ôm chân Thiết Tâm Nguyên:” Công chúa A Y Toa là con của huynh trưởng khả hãn, cực kỳ được chủ nhân Hùng Ưng sơn sủng ái, là thánh nữ, thiên thần của Khách Lạt Hãn, ngài không thể làm thế ...”
Thiết Tâm Nguyên có hơi giật mình, không ngờ có nhân vật như thế tới Thanh Hương thành:” Chủ nhân Phi Ưng sơn là ai? Đừng nói với ta là Hoắc Tang.”
Mã Hi Mỗ nuốt nước bọt:” Là trưởng lão công chính, tháp lợi ban tôn quý, công chúa A Y Toa mà chết, võ sĩ Khách Lạt Hãn sẽ nổi điên, bọn họ sẽ dùng giọt máu cuối cùng để báo thù.”
“ Vậy sao ngươi không vào bảo vệ công chúa của mình?”
“ Tháp lợi ban, vì Mã Hi Mỗ biết mình có vào cũng không thể ngăn được sơn thịnh nộ của ngài, nếu ngài giết Mã Hi Mỗ tha cho công chúa, ta sẽ không oán hận gì.”
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm, ngay cả Mã Hi Mỗ không tiếc mạng sống bảo vệ cô công chúa này, xem ra cẩn thận một chút vẫn hơn, liền ra lệnh rút lui.
Thiết giáp võ sĩ lùi lại, tạo thành vòng vây lớn.
Mã Hi Mỗ tức thì như phát điên chen lấn võ sĩ chạy vào khách sạn sắp sập hét lên:” A Y Toa, A Y Toa, mau ra đi, nhà sắp sập rồi.”
Một lúc sau trong khách sạn có mười mấy nữ tử người toàn bụi đất chạy ra.
Thiết giáp võ sĩ bắt lấy, lạnh lùng kéo khăn che mặt, đạp vào lưng giữ chặt dưới đất, những người đó tiếp xúc với ánh mắt như chim ưng của Thiết Tâm Nguyên đều cúi đầu chờ y định đoạt số phận.
Thiết Tâm Nguyên chưa từng gặp A Y Toa, nhưng dựa vào phản ứng này y dám chắc trong số này không có nàng:” Dẫn toàn bộ tới Hang Sói.”
Nói xong quay đi.
Đằng sau vang lên tiếng sụp đổ liên hồi, khách sạn vốn do thương đội Đại Thực xây lên chỉ còn là đống đổ nát.