Khi Hồng lão thất nói những lời này, Lưu Mãn xấu hổ cúi gằm mặt xuống, cứ nghĩ lần này sẽ bị võ sĩ Tây Hạ chế nhạo, hại mình mất mặt theo.
Không ngờ đợi mãi chẳng thấy võ sĩ Tây Hạ dùng giọng Tống quái dị nói ra những lời khó nghe.
Ngược lại một số còn nghiêm túc nghe nóng đãi ngộ của lính đánh thuê, nhất là nghe nói chiến bại chẳng cần liều mạng, có thể đầu hàng, đợi Cáp Mật vương chuộc về, người vây quanh càng đông.
“ Ông trời ơi, ca ca là thiết diêu tử à, thất kính quá, có đi không? Nếu đi ngay bây giờ có ngay năm lượng an gia. Không cần mang khải giáp, chiến mã cũng không cần, chỉ mang cái đầu trên cổ tới thôi. Bằng vào thân phận thiết diêu tử, ở đâu kẻ nào trả một tháng ít hơn năm lượng nhổ bọt vào mặt, mười lượng mới xứng với thân phận ca ca.”
“ Không sợ ca ca cười, trận này các vị đánh bọn ta lòi cả cứt ra rồi, làm gì có trận thứ hai nữa, nghe huynh đệ ta đi, đến Cáp Mật kiếm tiền, vốn liếng của đám người chúng ta là một thân công phu, bỏ qua cơ hội này là khó đấy.”
Hồng lão thất và võ sĩ Tây Hạ quyến luyến từ biệt, dẫn đám Lưu Mãn vào thành Sa Châu, cùng lúc đó quý tộc Tây Hạ cũng rời thành theo cổng khác.
Cổng thành nam mở rộng, Mạnh Nguyên Trực thả tù binh rời thành, cổng thành bắc mở rộng, nhóm người Hồi Hột cuối cùng rốt cuộc có thể đánh xe lới vào tám trăm dặm hãn hải trở về nhà.
Đại sự đã thành, người Tây Hạ không tập kích đội xe, vật tư và lương thực quan trọng sớm đưa về Cáp Mật, dù chặn đánh chỉ giết được người Hồi Hột thôi.
Thời gian qua thu thập tin tức Trương Hàn đã biết, giết người chẳng tạo thành đả kích với Cáp Mật, giờ cái họa của Cáp Mật chính là quá nhiều người.
Thành Sa Châu nho nhỏ tụ tập tới ba vạn binh mã hai bên, thương cổ Tây Vực vẫn bận rộn qua lại giữ hai quân, làm không khí buông lỏng hơn nhiều.
Bị thiệt hại là Sa Châu quân ti, Túc Châu không bị người Cáp Mạt xâm phạm, lại còn thắng lớn một trận, nên không có mấy thù hận, kẻ chiến thắng bao giờ cũng rộng lượng.
Hồng lão thất về tới Sa Châu lại theo thương đội tới quân doanh Tây Hạ, lần này hắn mang theo rất nhiều ngân lượng, được võ sĩ trung hạ tầng yểm hộ, công tác tuyển quân tiến hành tưng bừng.
Tiền an gia cấp trước, tới báo danh sau làm võ sĩ Tây Hạ nghe mà phát cuồng.
Trên đời có người tín nhiệm mình như thế? Trên đời có công việc kiếm tiền tốt như thế? Tất nhiên là có người không tin, nhưng tiền cũng đã cầm trong tay rồi, chẳng lẽ còn giả được?
Sau khi tiêu hết hơn một nghìn lượng, kỳ hạn rút quân của Cáp Mật đã tới.
“ Ta ở Cáp Mật đợi mọi người, các huynh đệ khi tới mang theo nhiều lương thực một chút, thứ này bán được giá lắm ...”
Lại một cảnh chia tay trong lưu luyến diễn ra.
Trương Hàn và Ngỗi Minh Vũ tất nhiên biết chuyện lính đánh thuê, nhưng họ giữ im lặng, quân chế Tây Hạ rất khác, tới giờ võ sĩ trong quân vẫn thuộc về bộ tộc, thời chiến họ có quyền điều binh, không có chiến sự, bọn họ không có quyền lực gì.
Bộ tộc tây bắc đa phần nghèo khó, vì thế mới sinh ra võ sĩ dũng mãnh, vì thế Tây Hạ quanh năm chinh chiến cướp bóc bốn phương đảm bảo nữ nhân trẻ nhỏ trong tộc có vật tư vượt qua mùa đông.
Sa Châu quân ti tử thương thảm trọng, phải mượn người của Túc Châu quân ti mới có thể giữ vững Hà Tây, Trương Hàn thân mang tội không muốn có thêm rắc rối, Ngỗi Minh Vũ chỉ tính làm sao có cơ hội chia lợi ích ở Sa Châu.
Khi không có kẻ địch, lợi ích chính trị làm chủ tư duy người cầm quyền.
Cả Mạnh Nguyên Trực và Lý Xảo cũng thế.
Tin chuyện Triệu Uyển có thai truyền tới, hai người bọn họ đã ăn mừng ba lần, hôm nay là lần thứ tư rồi.
Lúc này bọn họ đã rút về núi sa thạch, tòa thành dưới lòng đất ở núi sa thạch đã được xây dựng xong, đó là bảo lũy có thể trú một vạn quân, là thành ải cuối cùng để Cáp Mật kháng cự người Tây Hạ.
Nơi đó nằm ở giữa tám trăm dặm hãn hải, bất kỳ đội ngũ nào hành quân qua năm trăm dặm tới được đó sẽ đều ở trạng thái kiệt quệ, nếu đột nhiên có đội quân tinh nhuệ chặn đánh, chẳng cần chiến thuật, chỉ cần phương thức tác chiến nguyên thủy nhất cũng có thể đánh tan rồi.
Mạnh Nguyên Trực và Lý Xảo chạm cốc với nhau, nhìn tượng Phật hung tợn trên đỉnh đầu:” Thứ này không cần làm, chỉ lãng phí tiền lương.”
Lý Xảo cười ha hả:” Đã ăn không mất tiền thì đừng chê cơm chán, mấy trăm hoa thượng người ta làm không công rồi, họ thích làm gì thì làm, chúng ta không ép được.”
“ Đám hòa thượng đó đúng là tà môn, phải kiểm tra cho kỹ, nếu chúng để lại cửa ngầm gì đó thì hỏng, ngươi am hiểu cơ quan, việc này ngươi làm đi. Ta chỉ muốn nhanh nhanh về Thanh Hương cốc, đứa bé trong bụng vương hậu ngày nào chưa xác định được là nam hay nữ, lòng ta như có lửa đốt.”
“ Ta lo lão điên Phong Viễn Hành không đợi được tới lúc đứa bé trưởng thành.”
Hai tên từng chung lão bà này tư duy ăn khớp kỳ lạ, càng tiếp xúc lại càng thân thiết. Lý Xảo cũng là người nhiệt thành ủng hộ kế hoạch để nhi tử của Thiết Tâm Nguyên kế thừa ngai vàng Đại Tống, nên biết hết bố trí của Mạnh Nguyên Trực ở Đông Kinh:” Còn Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ cơ mà.”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Tên đó không tin được, sớm muộn gì ta cũng giết hắn, đoán chừng hắn cũng có ý định đó, chỉ cần có cơ hội, thế nào hắn cũng cho chúng ta một nhát dao vào lưng.”
“ Đó là chuyện sau này, để sau hẵng nói, Lão Mạnh, chúng ta rút quân nhanh như thế, liệu có khiến phía Đại Tống ý kiến không?”
“ Ý kiến thì làm cái gì, chúng ta lại không phải chư hầu của chúng, chúng ta xuất quân đánh cả Tây Hạ rồi, chiếm thành cướp đất, giết người một vòng, giờ quay về rồi còn muốn gì hơn? Bọn chúng có ba mươi vạn quân đánh tám vạn người Hạt Chiên mà tới Lâm Thao cũng chưa chiếm được, đúng là một đám vô dụng.”
Lý Xảo có chút thiện cảm với Thanh Đường, lên tiếng bênh vực:” Thanh Đường không dễ chơi như ngươi nghĩ đâu, Hạt Chiên tuy nhiều thói xấu, nhưng hắn là thống soái hợp cách, vấn đề lớn nhất của Hạt Chiên là không thể khiến số đông phục tùng, nhưng dưới áp lực của Đại Tống, bọn họ đoàn kết lại không dễ đánh bại.”
“ Có điều ta thấy cứ tiêu hao lâu dài, sớm muộn Thanh Đường cũng bại, Một Tàng Ngoa Bàng là con thú dữ, ta chưa đối chiến với người này, nhưng ngay cả người Thanh Đường cũng cực kỳ kiêng dè hắn. Năm xưa thủ lĩnh Giác Tư La với trí tuệ lớn mới chặn được kẻ này, nên nhớ Lý Nguyên Hạo đánh Thanh Đường đại bại tới hai lần.”