Khi Mục Tân tới lều của Bác Khắc Đồ thì ông ta đang thưởng thức mỹ nhân Quy Tư ca vũ.
Hết một vũ khúc, Mục Tân cảm thán:” Vũ cơ Quy Tư đứng đầu thiên hạ quả nhiên danh bất hư truyền, chính vì thế mà không ai nỡ diệt trừ tộc người này, đây là thủ đoạn sinh tồn cao minh.”
Bác Khắc Đồ cười lớn:” Một đám người hạ đẳng không có dũng khí chỉ biết mua vui thôi, Mục sư sao lại đánh giá cao chúng như thế?”
“ Đại hãn, khi gió lớn tới, cây to hiên ngang chống đỡ, còn cỏ thì vì sinh tồn mà cúi rạp người xuống đất, khi gió qua đi, cây to gãy đổ rồi khô héo, còn cỏ thì làn nữa vươn mình, tiếp tục tận hưởng sương sớm dưới ánh mặt trời.”
Bác Khắc Đồ lắc đầu:” Ta thà như hồ dương trong sa mạc, sống, nghìn năm không chết, chết, nghìn năm không đổ. Ta thà ưỡn thẳng ngực trong gió lớn, ta sống là phải cao lớn, vươn thẳng, nhìn phương xa, nghênh đón bão cát lớn nhất, đối kháng hạn hán khốc liệt nhất.”
“ Mục sư, trừ thiên thần không ai có thể khiến ta phải cúi đầu.”
Nghe xong lời Bác Khắc Đồ, Mục Tân thi lễ lui ra, cùng lúc trong lều vang lên tiếng trống tay rộn ràng.
Không ai muốn sống hèn hạ, chấp nhận nhất thời khuất nhục không đồng nghĩa là vứt đi tôn nghiêm, Thiết Tâm Nguyên là người như vậy, nay y biến khuất khục xưa thành thù hận.
A Đan tuy ngốc, nhưng đã nhìn ra lão sư của mình tâm trạng không tốt.
Nhưng hắn chẳng có tâm tư suy nghĩ vì sao lão sư không vui, ánh mắt của hắn cứ nhìn chằm chằm vào một cái lều lớn hình tròn vừa được dựng lên.
Mục Tân nhanh chóng nhận ra điều này, ông ta liếc nhìn lá cờ phi ưng cằm trước lều:” Là ai từ Phi Ưng sơn tới thế?”
A Đan cao hứng nói:” Mục sư, A Y Toa tới.”
Mục Tân nhíu mày.
A Y Toa (Aisha) là tiểu nữ nhi của Nạp Tái Nhĩ, cũng là thánh nữ được chính Cáp Tang chúc phúc, lấy may mắn làm tên, lấy thần quyến làm họ, cũng chính là con mắt của Nạp Tái Nhĩ, vì sao lại tới nơi chiến hỏa khắp nơi này.
Một thân hình xinh xắn che khăn đen nhảy từ trong lều ra, lao vào lòng Mục Tân, tiếng cười giòn tan, khiến Mục Tâm đang ưu lo cũng nở nụ cười vui vẻ, ném quyền trượng cho A Đan đang ngây người, ôm mặt A Y Toa:” Bảo bối của ta, sao lại tới Hồi Hột? Đây không phải là nơi con nên đến, con nên ở Phi Ưng sơn chơi với nữ bạn mới đúng.”
A Y Toa nghịch ngợm vuốt chòm râu bạc của Mục Tân:” Gia gia ở đây, A Y Toa tất nhiên không sợ, cháu còn rất nhiều điều muốn hỏi gia gia.”
Mục Tân mỉm cười:” A Y Toa có gì muốn hỏi gia gia, con là đứa con may mắn được thiên thần chúc phúc, đáng lẽ không có phiền não gì mới đúng.”
“ Phi Ưng sơn bẩn lắm, toàn cát thôi, A Y Toa không thích.” A Y Toa nhón chân nói nhỏ vào tai Mục Tân:” Nghe nói ở phía đông có Khiết Đan náo nhiệt lắm, cháu muốn tơi nơi nhiều sông hồ cây cối đó.”
“ Ha ha ha ha.” Mục Tân vỗ nhẹ lên má A Y Toa:” Bảo bối của ta, Khiết Đan là quốc gia lớn, có nhiều võ sĩ dũng mãnh, còn nơi náo nhiệt nhiều sông hồ cây cối là nước Tống. Hai quốc gia này không thể trộn lẫn, người Tống mà biết tức giận lắm.”
“ Vì sao?” A Y Toa tròn xoe mắt hỏi:” Vì người Tống ưu nhã cho rằng, trừ họ ra thì các quốc gia khác đều là man di.”
“ Man di nghĩa là gì?”
“ Tức là dã nhân.”
“ Người Tống đáng ghét, Đại tiên tri (Muhammad) nói, bất kể là người Bách Bách hay người Ba Tư đều có thể giáo hóa, bọn họ đều sạch sẽ, người Tống bằng vào cái gì nói chúng ta như vậy?”
Mục Tân dẫn A Y Toa đi dạo quanh hồ, nói:” Ở một số phương diện, chúng ta so với họ thực sự giống dã nhân, họ xây dựng lên những thành trì cực kỳ hùng vĩ, phồn hoa mà chỉ vùng đất của thiên thần có thể sánh được.”
Mặc dù Mục Tân muốn đem thánh chiến tới tận nước Tống, nhưng là một trí giả, ông ta không nói những lời trái lương tâm.
A Y Toa đang hậm hực, đột nhiên thấy nước hồ xuống rất thấp, kêu lên:” Gia gia nước hồ lớn đi đâu rồi?”
“ Bị một người Tống phá mất đê của sông Tháp Lý Mật, để nó chảy theo hướng khác, nên không có nước vào hồ lớn nữa.”
“ Y là ma quỷ, cỏ cây ở đây sẽ chết, thú vật sinh sống quanh đây sẽ chết, nơi này sẽ biến thành sa mạc mất.” A Y Toa sợ hãi nhìn rừng cây rậm rạp xung quanh cùng con linh dương đang uống nước kia sẽ không còn.
Mục Tân yên thương vỗ bàn tay nhỏ, thở dài:” Đúng thế, thứ ma quỷ ấy là tử địch của chúng ta.”
“ Gia gia biết tên ma quỷ đó sao, mau nói cho A Y Toa biết đi.”
Mục Tân rất ít khi từ chối A Y Toa, thế là đem chuyện mình biết Thiết Tâm Nguyên ở nước Tống ra sao, tới Tây Vực thế nào kể lại như kể chuyện.
Câu chuyện đặc sắc do Mục Tân kể ra vào tai A Y Toa, thế là ma quỷ biến thành tên trộm vô sỉ, dù thế nào thì bây giờ A Y Toa rất hứng thú với người đó, đó là người thật kỳ quái, ý nghĩ cũng lạ lùng.
Trước giờ nàng chỉ biết một người lạ lùng như thế, đó là mẹ của A Đan, nghe đồn biết nói chuyện với quạ, có thể biết được rất nhiều bí mật từ quạ, vì thế ở Ba Cách Đạt (Bagdad), mọi người chỉ cần nhìn thấy quạ ở gần là sẽ không nói gì hết.
Cha A Y Toa nói, mẹ A Đan không biết nói chuyện với quạ, mà vì trong tay có một nhóm gián điệp cực kỳ cường đại mà thôi.
A Y Toa không để ý tới lời đó, vì nó không hay bằng một người biết nói chuyện với quạ.
“ Này A Đan, ngươi đã thấy mẹ ngươi nói chuyện với quạ chưa?”
A Đan mặt đen xì:” Nhà ta chưa bao giờ có quạ, mẹ ta cũng chưa bao giờ nói chuyện với quạ.”
“ Vậy vì sao mẹ ngươi cứ hay dùng hình phạt ném đá với những nữ nhân đáng thương.”
A Đan đau đầu với những câu hỏi không bao giờ hết của A Y Toa, nhưng hắn vẫn rất dịu dàng:” Bọn họ bị ném đá là vì họ lừa dối trượng phu, sau đó bị phát hiện, không phải do quạ. A Y Toa, chúng ta biết nhau từ nhỏ, ngươi thấy ta nói chuyện với quạ chưa?”
“ Khó nói lắm, khi ở Phi Ưng sơn, cứ đến tối là ngươi biến mất, rất khả nghi.” Hai mắt tròn long lanh của A Y Toa nhìn A Đan rất chăm chú:
“ Buổi tối ta đi nghe các tháp lợi ban giảng bài.”
“ Thi thoảng ta tới chỗ tháp lợi ban mà không thấy ngươi.”
A Đan đỏ mặt, mãi mới xoa tay vào nhau nói:” Ta hay trốn học.”
“ Oa, ngươi trốn học đi nói chuyện với quạ à, A Đan, dạy ta đi, ta đảm bảo không nói với người khác đâu.”
A Đan không chịu nổi chạy ù đi như quạ.