Vương Tiệm sau khi tới Cáp Mật thì tâm tình cực tốt, mấy ngày qua không dẫn tùy tùng vào núi săn bắn thì cũng đi hái thông.
Khi Triệu Uyển về tinh xá thì Vương Tiệm vừa luộc xong một nồi thông to, chỉ huy hoạn quan tùy tùng bóc vỏ.
Châu Nhi cười hì hì chạy tới nhón ngay một hạt thông bỏ vào mồm, bị Vương Tiệm trừng mắt liền chạy ngay sau lưng Triệu Uyển.
“ Tức chết đi, một tên quan viên ngũ phẩm nhỏ xíu dám ngông nghênh như thế, ngay cả kế hoạch do phu quân ta soạn ra cũng bị ông ta bác bỏ hết.”
Vương Tiệm không hỏi cũng đoán ra Triệu Uyển nói ai:” Nếu là ở Đông Kinh, ông ta chẳng quý giá hơn chó chạy ngoài đường. Nếu dám chọc giận vương hậu, không cần bệ hạ, lão nô cũng có thể xử lý ông ta muốn sống không được, chết không xong.”
“ Nhưng giờ Cáp Mật thiếu người, khiến chó cũng thành kỳ lân, vương hậu nhịn một chút, đại sự quan trọng hơn.”
Triệu Uyển mím môi:” Đành như vậy, không biết bao giờ Cáp Mật ta mới có thịnh cảnh chó chạy đầy đường.”
Kỳ thực nàng cũng biết chuyện này không dễ, phu quân nói rồi, Đại Tống dưỡng sĩ mất trăm năm, Cáp Mật muốn được như vậy thì nàng đến già chưa chắc đã thấy.
Vương Tiệm nhìn trái phải, đám hoạn quan biết ý lui ngay ra, cả Châu Nhi dù được công chúa sủng ái cũng không dám ở lại.
Triệu Uyển tò mò nhìn Vương Tiệm, không hiểu hắn muốn làm gì?
Vương Tiệm đứng lên đi một vòng, không thấy có bất kỳ ai, chạy tới nói nhỏ với Triệu Uyển:” Công chúa, nếu muốn dùng quan viên của Đại Tống thì có cách đấy.”
Triệu Uyển thấy Vương Tiệm thay đổi cách xưng hô thì nghiêm túc hơn:” Cách gì?”
“ Đại Tống và Cáp Mật hợp làm một.”
Triệu Uyển giật mình, rồi dứt khoát phủ quyết:” Cáp Mật là tâm huyết của phu quân ta, sao có thể nhập vào Đại Tống, lúc đó phu quân ta phải làm sao?”
“ Công chúa cứ nghe nô tài nói hết đã.” Vương Tiệm mặt u ám:” Công chúa có biết sau khi người đi rồi, bệ hạ nhiều lần lên đài cao nhìn về phía tây, khi đi ngủ, lão nô còn nghe thấy trong mơ bệ hạ luôn miệng nói, Uyển Nhi, vì sao con không phải là nam nhi?"
“ Hoàng cung rộng lớn, chỉ có công chúa chắc chắn là long mạch bệ hạ, còn người khác …”
Triệu Uyển bần thần, phụ hoàng nói câu đó không chỉ một lần, trước kia nàng chỉ thấy tủi thân, nghĩ mình không phải là nam nhi nên làm phụ hoàng thất vọng. Đến giờ mới ngấm được ý vị trong đó, mắt đỏ hoe, những chuyện này nàng vốn có nghe phong phanh, nhưng không rõ ràng lắm, nay từ miệng Vương Tiệm nói ra, chỉ thấy phụ hoàng đáng thương vô cùng, hận không thể lập tức bay về bên cạnh.
Giọng Vương Tiệm cũng trở nên nghẹn ngào, đấm mạnh lên đùi mình:” Đại Tống là của bệ hạ, vạn dặm giang sơn là của bệ hạ, kẻ nào dám ý đồ chiếm đoạt là tử địch của lão nô.”
“ Đám quyền thần trong triều lại lần nữa nhắc tới chuyện lập hoàng trữ, bệ hạ giận lắm, nhưng không thể làm cách nào khác, Sở vương Triệu Nguyên Tá từ ngàn dặm nhập kinh, đưa tới cho bệ hạ bốn tôn tử …”
Triệu Uyển nắm chặt tay đứng dậy, nàng không lạ chuyện tranh đoạt, phụ hoàng không có nhi tử thừa kế, ở mặt này vô cùng yếu thế, những kẻ xu thời nịnh thế chắc chắn ngả về phía vương gia có nhi tử hoặc tôn tử có khả năng kế thừa:” Ngươi mau về thôi, ta sẽ đi an bài nhân thủ cho ngươi ...”
Vương Tiệm nắm tay áo Triệu Uyển kéo xuống:” Công chúa đừng lo, bệ hạ là thiên tử đường đường, đám tiểu nhân làm gì nổi. Huống hồ lão nô chỉ là một tên hoạn quan, về cũng vô ích, chỉ có công chúa bế tiểu hoàng tôn về cùng lão nô mới được.”
“ Ý ngươi …” Triệu Uyển kinh khủng nhìn Vương Tiệm từ từ gật đầu, ngồi bịch xuống ghế, lòng hoảng loạn:
Vương Tiệm được thể nói tới:” Công chúa, một khi người đưa tôn tử của bệ hạ về kinh, cảnh tượng đó tuyệt đối khác lúc người rời kinh.”
Tôn tử của Triệu Nguyên Tá là huyết mạch hoàng gia, nhi tử của Triệu Uyển cũng là huyết mạch hoàng gia, luận tới thân sơ xa gần đều như nhau.
Nên nhớ nhi tử của công chúa mang họ Triệu, chính vì thế mà xưa nay phò mã mới bị đề phòng như thế, không cho đảm nhận bất kỳ quan chức thực quyền nào để lợi dụng huyết mạch này.
“ Công chúa, lão nô đảm bảo, một khi công chúa bế hoàng ngoại tôn về, trừ nhi tử của người ra, những hoàng tử hoàng tôn khác muốn tiến cung sẽ chết hết. Trong mắt bệ hạ, chỉ có hoàng ngoại tôn là là huyết mạch đích thực của mình.”
Triệu Uyển dần bình tĩnh lại:” Nhưng để ngoại tôn kế thừa đại thống, quần thần sẽ phản đối, khiến phụ hoàng làm khó.”
Vương Tiệm lắc đầu ngay:” Không hề, công chúa, nếu trong thời gian tới người có nhi tử, đưa tới bên cạnh bệ hạ, đợi tới khi bệ hạ về già, nhi tử của người sẽ trưởng thành.”
“ Tới lúc ấy Cáp Mật hẳn cường đại hơn bây giờ chục lần, một khi Đại Tống và Cáp Mật hợp lực đả thông hành lang Hà Tây.”
“ Khi đó hai nước nối sát nhau, quốc lực mỗi nước không chỉ là mạnh lên một hai lần, mà là bội phần. Lúc đó đám quan viên thực dụng sẽ không ý kiến hoàng ngoại tôn kế thừa đại thống nữa, ít nhất phần đông là thế, vì hoàng ngoại tôn cũng đồng thời kế thừa cả Cáp Mật, một Đại Tống càng cường đại sẽ xuất hiện, không cần nơm nớp mối lo phương bắc nữa, bọn họ có thể yên tâm hưởng thái bình.”
Đây là kế hoạch cực kỳ to lớn, Triệu Uyển chỉ nghĩ thôi cũng run người, nhưng có một vấn đề, nếu con nàng mang họ Triệu, Nguyên ca nhi còn lại gì, cả Cáp Mật do y gian khổ gây dựng cũng không còn nữa.
“ Theo kế hoạch của ngươi, phụ hoàng có thể an hưởng tuổi già mà không có gì tiếc nuối, triều thần Đại Tống vui mừng đón chờ cục diện mới của Đại Tống, nhưng phu quân ta thì sao?”
“ Đại bạn, nhi tử đầu tiên của Thiết gia nhất định mang họ Thiết.”
Vương Tiệm cũng biết chuyện này không hề dễ thực hiện, chỉ cần công chúa có ý này là thành một nửa:” Nếu đại vương đồng ý thì sao?”
Triệu Uyển cắn môi, nàng thấy mình phải có lập trường rõ ràng:” Phu quân ta đồng ý cũng không được, cùng lắm ta sinh thêm vài đứa nữa.”
“ Không được, nhất định phải là trưởng tử, phải là người kế thừa Cáp Mật không có bất kỳ tranh luận nào.” Vương Tiệm thấy Triệu Uyển chưa tiếp nhận, hiểu chuyện này còn cần thời gian, nói:” Công chúa, giờ bàn chuyện này còn quá sớm, công chúa có phải có nhi tử trước rồi tính tiếp được, nếu không nói nhiều vô ích thôi.”
(*) Giống ý đồ của Lão Mạnh, cơ mà Lão Mạnh không suy nghĩ được rành rọt như người ta.