Triệu Trinh tắm trong ánh nắng rất lâu mới quay lại hỏi:” Phía hoàng hậu đã ra tay chưa?”
“ Bẩm bệ hạ, hoàng hậu đã đánh chết mười sáu cung nô.”
“ Có gì không ổn?”
Vương Tiệm cúi gằm mặt xuống:” Trong đó ba người kẻ chưa bị thiến.”
Triệu Trinh tựa hồ chẳng nổi giận, đan tay vào nhau duỗi ra:” Trẫm muốn một hoàng nhi, bọn họ càng muốn sinh ra một nam đinh khỏe mạnh. Trong cung vốn là nơi âm thịnh dương suy, chuyện thế này triều đại nào cũng có, không cần truy cứu nhiều, như Mạnh Nguyên Trực, trẫm muốn hắn chết thì hắn chết lâu rồi.”
“ Nhưng bọn chúng quên, hài nhi của trẫm là kế thừa giang sơn Đại Tống, chuyện này tuyệt đối không thể mượn nhờ người khác.”
Vương Tiệm run run:” Bệ hạ ... Liễu phi ... không được sạch sẽ.”
“ Nói như thế Triệu vương trẫm vô cùng sủng ái cũng có vấn đề?” Triệu Trinh mặt bình tĩnh tới đáng sợ:” Nói với hoàng hậu, trẫm cảm thấy bị xỉ nhục vô cùng.”
Vương Tiệm vâng dạ, bò dậy chạy đi thật nhanh, Liễu phi sống thêm trên đời một ngày nào, là xỉ nhục hoàng đế thêm ngày đó.
Nắng xuân chan hòa chiếu khắp phòng, bốn phía bừng sáng, Vương Tiệm đi rồi Triệu Trinh mới buông cây đào mộc như ý ra, bất tri bất giác hắn đã bóp gãy nó.
Hắn tưởng rằng mình có một nhi tử, hóa ra chỉ là mừng hụt, trước kia yêu thương Triệu Khoan bao nhiêu thì bây giờ thống hận bấy nhiêu.
Thế gian chẳng vì đau khổ của Triệu Trinh mà u ám, tâm tình của Triệu Uyển rất tốt, nàng nghe tin phụ hoàng đã chấp nhận hôn sự của mình và Thiết Tâm Nguyên rồi.
Về tình về lý nàng đều phải đi cảm tạ phụ hoàng, vì thế cùng Tiểu Châu Nhi đi hái một giỏ liễu non, phụ hoàng thích thứ lá liễu mềm mại này, hay cắm đầy cả bình hoa.
Triệu Trinh đứng nhìn nữ nhi của mình vui vẻ cắm những cành liễu xanh nõn chuối vào bình, ánh mắt theo thói quen dừng ở gáy nữ nhi, ở đó có cái bớt to bằng ngón tay.
Cái bớt đó rất nhạt, không để ý sẽ chẳng nhìn thấy, Triệu Trinh đã nhìn vô số lần, hắn cũng có một cái bớt như vậy, đó mới là con mình, không phải nghi ngờ ...
Bận rộn xong xuôi, Triệu Uyển hài lòng ngắm nghía thành quả:” Cây liễu trong ngự hoa viên đã già, hài nhi phát hiện ra trong khe giả sơn một cây liễu non, bên trên toàn là cành mới, phụ hoàng thấy hài nhi cắm đã đẹp chưa?”
Triệu Trinh đưa tay ra vuốt mái tóc mềm của nữ nhi:” Con mà là nam nhi thì tốt biết bao.”
“ Dạ?” Triệu Uyển không hiểu quay đầu nhìn phụ hoàng:
Triệu Trinh mỉm cười, nụ cười chua chát vừa có chút an ủi:” Mau đi chuẩn bị áo cưới, nữ nhi của trẫm ngoan thế này, nếu con khỉ kia đối xử với con không tốt, trẫm nhất định băm y thành muôn mảnh.”
Dưới bối cảnh hoàng cung như thế, nếu Triệu Trinh giống như những hoàng đế khác đông con cái, Triệu Uyển có lẽ sẽ thân thiết với mẫu phi của mình.
Thế nhưng toàn bộ nhi tử của Triệu Trinh đều đã chết yểu, làm hắn không có cơ hội thể hiện một mặt của người làm cha, hôm nay trong ngày đặc thù này, đem toàn bộ yêu thương trút lên Triệu Uyển, đứa con hết sức ưu tú lại không có bất kỳ tranh luận nào này.
“ Phụ hoàng vì sao bi thương?” Triệu Uyển nhạy cảm nhận ra chút thống khổ khó áp chế trên mặt phụ hoàng:
“ Chỉ là vài chuyện vụn vặt mà thôi.” Triệu Trinh cười gượng, thấy nữ nhi quay sang như muốn tìm Vương Tiệm thì nói:” Không phải lỗi của tên nô tài đó, trên đời này nhân tâm quá tham, quá ác, quá hiểm, con sau này là chủ mẫu của Vu Điền, nhớ không thể quá nhân từ, phụ hoàng ở cách vạn dặm không bảo vệ được con được.”
Triệu Uyển thấy phụ hoàng không nói là chuyện gì, không về vội sai Tiểu Châu Nhi lấy cờ vây, hai cha con ngồi xuống đối chiến.
Hoàng cung hùng vĩ đứng sừng sững dưới tịch dương, trang nghiêm uy thế, lúc này ở Trọng Khánh môn ngoài hậu hoa viên lại có cột khói đen bốc lên rất không phù hợp.
Hoàng cung chính là một tòa thành đầy đủ công trình, một người có thể ở trong đó từ lúc sinh ra tới khi chết đi mà không cần ra ngoài.
Gần Trọng Khanh môn có một khu hỏa thiêu, phàm là những thứ vứt đi hoặc là liên quan tới bí mật đều khiêng tới nơi này thiêu hủy.
Trong số những thứ vứt đi tất nhiên bao gồm cả thi thể, bởi thế cung nhân còn lén gọi nơi này là bãi hỏa táng.
Mùi đốt xác hiển nhiên không giống mùi khác, trong ngày xuân lặng gió này, dù điện Đại Khánh cách Trọng Khánh Môn tới ba dặm, vẫn thoáng ngửi thấy mùi thịt cháy.
Chuyện này từ khi hoàng đế đăng cơ đã không có nữa, hôm nay đột nhiên bùng phát, cột khói đó xuất hiện từ đầu buổi chiều tới tận hoàng hôn, càng lúc càng lớn.
Đến tối gió chuyển hướng nam, mùi xác thối xộc ra làm người ta bịt mũi bỏ chạy.
Ngoại thần không quản chuyện nội cung, dù đám Bàng Tịch, Bao Chửng đều nhìn thấy cảnh này, nhưng không ai có thể từ mặt họ nhìn ra bất kỳ tin tức nào.
Cố nhân lên đường đi xa,
Buổi chia tay vẫn thiết tha quay về.
Người đi còn có ngày về,
Nhưng năm gấp ruổi khó bề đuổi theo.
Đi xa không đáng sợ, đáng sợ ở chỗ đi xa mà không biết bao giờ về.
Âu Dương Tu ngồi trong thư trai, nhìn Tô Thức hai mắt ướt nhòe.
“ Chuyện này là thực sao?” Tô Thức thẫn thờ rất lâu kéo tay tiên sinh:” Tiên sinh, thực sự là thế sao?”
Âu Dương Tu khổ sở gật đầu: “ Thiết Tâm Nguyên một lòng muốn gây dựng Vu Điền, y dùng tiền tài đánh động bệ hạ, để bệ hạ phái một đột ngũ quan văn tới giúp mình, trong đó có hai sư đồ ta. Ngoài ra còn có mười bốn thái học sinh đã hoàn thành quan chính, hai mươi tiểu lại huyện nha lục bộ, nghe nói bệ hạ còn muốn tuyển mười bốn quan chăn dân từ huyện lệnh lui về đợi bổ nhiệm mới, nhưng bình chương sự từ chối.”
“ Những người trở về sẽ thăng quan ba cấp, nhận thực chức, khi đó sẽ đều là huyện lệnh của trung huyện, đãi ngộ phải nói chưa từng có. Nhưng Tây Vực xa xôi, hoàn cảnh hiểm ác, còn về được hay không khó nói, Tử Chiêm à, vi sư hại ngươi rồi.”
Tô Thức lắc đầu:” Tiên sinh không biết, Thiết gia tử không biết vì sao rất để ý tới học sinh, trước khi tiên sinh nói tới ý chỉ này, y đã hai lần mời học sinh đi Tây Vực. Khả năng tiên sinh bị đệ tử liên lụy càng lớn hơn.”
Âu Dương Tu cười khổ:” Vậy là cả hai sư đồ chúng ta bị y nhắm vào, muốn đưa tới Tây Vực chăn dân cho y.”
“ Nào phải dễ dàng gì, Vu Điền sớm đã diệt vong, bị người Hồ truy sát bao năm, nay còn sót lại hẳn chẳng được là bao, Thiết Tâm Nguyên lại càng đoạt cơ nghiệp của Nhất Phiến Vân để dựng nghiệp, một cái quốc gia méo mó bắt nguồn từ mã tặc thì làm gì có chỗ cho môn nhân thánh hiền chúng ta.”
“ Mã tặc tung hoành nam bắc, chinh phát tứ phương, không ràng không buộc, quốc gia do mã tặc lập nên hẳn cũng có một phen phong tình khác biệt ... Á, tiên sinh, sao lại đánh học sinh, thước này đánh lên đầu Thiết gia tử mới đúng.” Tô Thức la hét bải hoải ra sức né tránh cái thước trong tay Âu Dương Tu:
Âu Dương Tu nổi nóng: “ Thằng khốn kiếp không biết sống chết, sư đồ chúng ta có còn sống được mà về hay không chưa biết, ngươi đã hâm mộ mã tặc rồi, giờ không đánh, với cái tính tùy tiện của ngươi, rồi sẽ thành mã tặc.”
Tô Thức không dám cãi, cãi sẽ ăn đòn thêm, nên đánh trống lảng:” Bệ hạ chắc chắn là không thể một lòng muốn tốt cho Thiết gia tử được, tiên sinh, không biết bệ hạ còn có tính toán gì không?”
Âu Dương Tu quả nhiên ngừng đánh, không hiểu gì sau một lúc lại đánh tiếp:” Láo, bệ hạ là đấng quân chủ đường đường, sao có thể làm một đằng nghĩ một nẻo. Chỉ là bình chương sự và tham tri chính sự có chút ý định, chính sách đầy tội quan đi Tây Vực đang được nghị luận.”
Tô Thức thầm bĩu môi, cũng không khác gì nhau:” Tội quan và mã tặc thật tương xứng.”
Âu Dương Tu nghiêm mặt:” Dù thế nào chúng ta tới Tây Vực cũng phải cố hết sức làm cho tốt, cứ đúng phận sự mà làm, không cần hai lòng ba ý quan tâm tới chuyện khác.”
“ Vâng, vâng, chuyến đi Tây Vực này trừ đường xá xá xa xôi hung hiểm, không phải là vô ích, nếu đã không tránh được, học sinh đi tìm Thiết Tâm Nguyên thương lượng bổng lộc, không có ngân lượng làm sao an ủi lòng mỹ nhân ... Á, á, sao tiên sinh lại đánh rồi, có gì nói từ từ cũng được mà ... Học sinh cáo từ.” Tô Thức co cẳng chạy ngay: