Thiết Tâm Nguyên đang cố sống cố chết ăn một cái nồi mỳ to, mỳ rất nhiều, y mà không ăn hết thì đừng hòng đi.
Thống khổ nuốt bát mỳ cuối cùng xuống, Thiết Tâm Nguyên thở phì phò xoa bụng căng như trống, mình đến thăm Tô Mi đúng là sai lầm cực độ, bà nương này bao năm nấu nướng chẳng tiến bộ, còn thoái hóa một cách nguy hiểm.
Dương Hoài Ngọc đánh trận mãi ít về nhà, hẳn là vì tránh bị lão bà đầu độc chết.
“ Phu quân ta chuyến này trở về, quan tiến khinh xa đô úy, là quan lớn tòng tứ phẩm rồi, công công ta chinh chiến bao năm, cũng chẳng qua là Võ huân Đại tướng quân chính tứ phẩm thôi. Còn đệ thì sao, hồi nhỏ thông tuệ lanh lợi là thế, lớn lên lại thành mã tặc.”
Thiết Tâm Nguyên không chịu nổi điệu bộ răn dạy của Tô Mi, làu bàu:” Khác gì nhau đâu, đều vung đao giết người cướp bóc mà thôi.”
Tô Mi hừ một tiếng:” Phu quân ta vì nước chinh chiến, giết địch tới xâm phạm, còn đệ giết thương cổ thiện lương, bách tính tay không tấc sắt, sao so sánh với nhau được.”
“ Đúng là làm sao so sánh được.” Với Tô Mi, Thiết Tâm Nguyên chẳng chú ý gì hết, giống hồi bé hay đấu khẩu với nàng:” Phu quân tỷ ở phương nam rõ ràng có thể giết được địch, vậy mà xua bọn chúng chạy, dọc đường mượn cớ truy quét giặc, chém giết cướp bóc vô số. Có một số phản tặc không chạy nổi nữa, cầu xin hắn giết mình, hắn không giết, lại còn cho lừa để chạy, tiếp tục truy đuổi.”
“ Còn ta đối diện với đám thương cổ vũ trang tận răng, không cẩn thận một chút từ đi cướp thành người bị cướp ngay. Bách tính tay không tấc sắt à, đúng là không tấc sắt thật, họ sẵn sàng nấp dưới cát nóng cả ngày, đợi người lạc đội đi qua, thế là ha ha ha ...”
Thiết Tâm Nguyên thấy lông mày Tô Mi dần dựng đứng lên, đây là dấu hiệu nguy hiểm, vội nói:” Tô tỷ tỷ, phu quân tỷ tiếp nhận nữ nhân hoàng đế ban cho thì liên quan gì tới ta, đến giờ ta còn chưa có lão bà đây này.”
“ Ngươi còn trách ai được, ba mươi lăm vạn quan, đủ ngươi kiếm hàng nghìn khuê nữ tốt thanh bạch rồi.” Tô Mi khinh bỉ:
Thiết Tâm Nguyên không thèm đáp lời vô nghĩa này, thời gian trước y thân phận bất minh, không tiện chạy tới chỗ Dương Hoài Ngọc, giờ hôn sự được xác định, thân phận y được ngầm thừa nhận rồi, tất nhiên không thành vấn đề nữa.
“ Lợi nhuận từ sản nghiệp bá mẫu để lại Đông Kinh toàn bộ đã giao cho Trưởng công chúa, sổ sách còn đây, ngươi muốn xem không?”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Xem làm gì, phiền, dù tỷ tham ô một chút cũng có sao, ta chẳng thiếu chút tiền đó.”
“ Không thiếu tiền thì ban ngày ban mặt tới đây làm gì, có biết ngươi là tên mã tặc không thể để người khác thấy không hả?” Tô Mi lên giọng:
Thiết Tâm Nguyên híp mắt nhìn thân hình đầy đặn của Tô Mi:” Nếu ban đêm ta leo tường vào thì e không tốt thanh danh của tỷ.”
Tô Mi cười khúc khích đánh Thiết Tâm Nguyên một cái:” Ta sinh cho Dương gia bốn hài tử, trong đó có ba nhi lang, ai dám nghi ngờ ta? Có giỏi thì đêm cứ tới.”
Trò đùa này không dám tiếp, nữ nhân một khi thành hôn thì mạnh bạo vô cùng chuyện gì cũng dám nói.
“ Thời gian tới dù tỷ có rảnh rỗi cũng không cần vào cung giúp Uyển Nhi đâu.” Thiết Tâm Nguyên bây giờ mới nói ra mục đích chính của chuyến đi:
Tô Mi ngẩn người một lúc, mặt bi thương:” Thương cho bệ hạ trung niên mới có nhi tử, lại bất hạnh chết yểu, phải làm sao mới được đây?”
“ Tỷ có thể thử đi an ủi bệ hạ một chút.” Thiết Tâm Nguyên nhìn quanh không có ai, tới gần nói nhỏ:
“ Lão nương không ngốc.” Tô Mi đưa tay nhéo Thiết Tâm Nguyên một cái:” Chuyện này ta tự biết, còn gì nữa không, ăn hết thì mau về đi.”
“ Chiến sự phương nam đã kết thúc, lão binh nhà tỷ không có đất dụng võ, có hứng thú tới Tây Vực kiếm ít tiền không?” Thiết Tâm Nguyên dụ dỗ:
Tô Mi nhỏ giọng nói:” Ngươi chẳng biết gì, bệ hạ có ý dùng binh với Thanh Đường, đang là lúc dùng người, Dương đại ca của đệ có khả năng lại phải mặc giáp, làm sao mà cho họ đi được?”
“ Tây quân sẽ đi, Dương đại ca thì không, lỡ chẳng may mà đánh thắng tiếp sẽ thành một Địch Thanh thứ hai công cao át chủ, bọn họ sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.”
“ Địch Thanh là tù quân đi lên, không nguồn không cội mà còn bị chúng đề phòng suốt ngày, Dương đại ca có cả Dương gia sau lưng, lúc đó thành cái gì? Thế nên huynh ấy về, hai người tiếp tục vui vẻ sinh con đi, ngàn vạn lần đừng nhảy ra phân ưu với nước.”
“ Gần đây tính khí hoàng đế nhất định rất xấu, biểu hiện quá trung quân ái quốc không ổn đâu.” Thiết Tâm Nguyên dặn dò:
Tô Mi gật đầu, dùng quạt mỹ nhân che miệng nói:” Nghe nói bệ hạ phái cho ngươi rất nhiều nhân thủ, song toàn là quan văn, không có võ tướng, bọn ta thấy đi theo bệ hạ không thể sai, chỉ là không biết các ngươi cần dùng bao người?”
“ Bọn ta, ai nữa?” Thiết Tâm Nguyên mẫn cảm nghe một tin tức khác trong lời Tô Mi:
Tô Mi nói chắc nịch:” Tướng môn nhất thể là có minh ước.”
Thiết Tâm Nguyên trầm tư:” Loại chuyện này tỷ quyết được không?”
“ Sẽ có kế hoạch đưa cho ngươi, nhân số không quá ba nghìn, bộ khúc trong nhà chỉ được phép có một trăm sáu mươi người, không có chiến sự ở lại Đông Kinh sớm tối sinh sự, nơi này quan quý khắp nơi, không khéo là họa ngợp trời.”
“ Hoàng đế vừa hứa cho ta một đám tội quan vốn sẽ đem chặt đầu, tướng môn giờ lại nhét cho ta một đám người hung hãn hơn mã tặc, ta phải kiểm điểm bản thân thôi, không biết sống thế nào mà nhiều người muốn đẩy ta vào chỗ chết như thế.” Thiết Tâm Nguyên nửa đùa nửa thật nói:
Tô Mi lườm một cái:” Chi viện cho ngươi mà ngươi còn không biết, nếu như chẳng phải phu quân của ta gửi thư từ Đàm Châu về, ai cho ngươi món lợi này.”
“ Đệ cũng không lạ gì, mỗi lần sau đại thắng là sẽ bị chia rẽ, thanh lý dũng tướng, đại bộ phận người có công bị chuyển thành văn chức, không được cầm quân nữa. Một đám người đánh đánh giết giết không viết nổi tên mình đột nhiên biến thành quan văn, làm sao đấu lại nổi đám quan văn kia?” Thiết Tâm Nguyên cảm thán:
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.