Úy Trì Văn rất thông minh, nó khua chiêng gõ trống dẫn người lục soát bốn xung quanh, bỏ qua một sơn động ở gần vườn quả, sau khi dẫn người bỏ đi một lúc, bất ngờ quay lại bao vây kín sơn động đó.
Giáp sĩ đi vào dò đường, bị người ta dùng chùy xích đập trúng ngực, hậu máu lui ra.
Thế là nó chẳng cần phải tốn công lục soát từng ngõ ngách, thích khách tự chui đầu vào bẫy, khi Thiết Tâm Nguyên tới nơi thì Úy Trì Văn đã chất đống củi cửa hang, chuẩn bị dùng khói hun thích khách.
Thiết Tâm Nguyên không nghĩ thế, khả năng thích khách biết mình không thể thoát được sẽ tự sát là rất lớn.
“ Ném đạn thuốc nổ vào.”
Phúc Nhi từ đám đông đi ra, châm một quả đạn thuốc nổ ném thẳng vào sơn động.
"Uỳnh!" Một tiếng, mấy chục giáp sĩ lập tức xông vào sơn động, không lâu sau lôi ra hai tên thích khách toàn thân thương tích, vẫn còn chưa chết.
“ Một tên nữa đâu rồi?”
Chưa ai kịp trả lời thì Lạp Hách Mạn nhanh nhẹn lấy cung từ vai xuống, như chớp giương cung bắn vèo một cái, nhắm vào cây đại thụ ngoài sơn cốc.
Chỉ nghe keng một tiếng, loan đao từ đống tuyết đọng trên cành cây chui ra, đánh bay mũi tên, đồng thời cả đống tuyết lớn từ trên cây phủ xuống, hướng về phía Thiết Tâm Nguyên.
Lạp Hách Mạn lần nữa giương cung, ba mũi tên liên tiếp bay đi như sao băng, xuyên qua tuyết trắng, làm đống tuyết rơi bịch xuống đất.
Tuyết không phải là tuyết, mà là thích khách mặc toàn thân vải trắng, tên xuyên qua vai và đùi, làm hắn không nhục nhích được.
Thích khách thành ba ba trong giọ, Thiết Tâm Nguyên lại quát lớn:” Tất cả lui ra.”
Lạp Hách Mạn không hiểu vẫn lập tức hạ lệnh thủ hạ tránh ra ngoài.
Thích khách ngẩng đầu lên cười khùng khục, đó là người Đại Thực râu vàng gầy gò nhỏ bé, hai mặt nhỏ hõm sâu vào tròng, chẳng hề có sự sợ hãi, chỉ có sự chế nhạo.
Thiết Tâm Nguyên chẳng hề đề ý tới sự chế nhạo đó, lệnh trường thương thủ dùng thương chọc nát quần áo của hắn, khi chưa thành lợn cạo lông thì không cho ai tới gần.
Thích khách từ A Lạp Mục Đặc tới, y không dám có nửa phần sơ xảy.
Chẳng mấy chốc quần áo trên người thích khách bị lột bỏ hết, ở ngực trơ xương của hắn, có hàng chữ " Ta, có ở khắp nơi!"
Có một con sóc, nó có mặt khắp nơi.
Đó là bức tranh, con sóc đứng trên cây thông ở vách núi ôm một vầng mặt trời bay lên.
Thiết Tâm Nguyên được Mục Tân cho xem bức tranh đó, có nói với y về chuyện ở thành A Lạp Mục Đặc, thích khách Hoắc Tang phái đi đều nói câu này.
Không cần ra lệnh Úy Trì Văn đã chuẩn bị dụng cụ tra tấn.
Lần này thì Nhất Phiến Vân tha hồ vui vẻ, lão ta có bạn tù rồi, hưng phấn nắm lan can hòi Úy Trì Văn xem bạn tù của mình là ai.
Thiết Tâm Nguyên chỉ tới nhìn một lượt rồi chuẩn bị đi, chuyện thẩm vấn không cần y tham dự làm gì.
“ Này, nhi tử ta còn sống chứ?” Nhất Phiến Vân thấy Thiết Tâm Nguyên muốn đi thì vội hỏi:
Thiết Tâm Nguyên dừng bước:” Hắn sống rất tốt, lần trước ta nói với ông đều là sự thực, ông không cần lo cho hắn.”
“ Ta tin, bây giờ nhi tử của ta rất hữu dụng với ngươi đúng không? Nếu không ngươi đã chẳng nhốt ta ở đây, ngươi muốn dùng ta uy hiếp nó làm việc cho ngươi đúng không?”
Đối diện với loại lão hồ ly này, nói dối chỉ khiến lão ta khinh bỉ, Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Đúng là thế, ông sẽ không tự sát để đúng tâm nguyện của hắn chứ?”
Nhất Phiến Vân hạnh phúc lắm:” Không, ta không chết, vì ngươi không thể giết ta, ta sống sẽ tìm cách thoát thân, để ngươi không bao giờ được yên ổn.”
Thiết Tâm Nguyên nhún vai, không coi lời dọa dẫm này vào đâu:” Không định nói gì nữa thì ta đi đây.”
“ Hắc hắc, năm tên vừa bị đưa vào đây không phải người bình thường hả, ta nhìn thấy hoa văn trên ngực chúng rồi, Thiết Tâm Nguyên, ngươi đắc tội với Hoắc Tang sao?”
“ Không hẳn là đắc tội, năm tên đột nhiên muốn ám sát ta thôi.”
Nhất Phiến Vân cười khùng khục:” Ta có ở khắp nơi, ta không chết không ngừng, có lần đầu sẽ có lần thứ hai, thứ ba, bảo trọng nhé, đừng có chết đấy, lão tử muốn đợi xem lòng hiểu thảo của nhi tử nữa.”
“ A Lạp Mục Đặc chỉ có đám người không sợ chết thôi, ta chẳng muốn dây vào, nhưng nếu chúng quá đáng, ta dẫn người tới đó biến nó thành chỗ không người.” Thiết Tâm Nguyên nhạt giọng nói:” Nhất Phiến Vân, người như ông thua ta có gì mà không phục. Ta giết cả trăm kẻ như ông rồi, nhi tử của ông thông minh hơn nhiều, hắn thấy ta phá khảm nhi tỉnh là chạy ngay không hề lưu luyến, ở mặt này hắn hơn ông cả trăm lần, nên giờ hắn sống rất tốt.”
“ Hừ, hừ, nghé non không biết sợ hổ, trên đời người lợi hại nhiều lắm, Hoắc Tang là tổ tông sát thủ, nơi đó cao thủ như mây, ngươi định hủy diệt thành A Lạp Mục Đặc thế nào?”
Thiết Tâm Nguyên ngửa mặt lên trời thở dài:” Cách này người Hung Nô đã dùng, người Đột Quyết cũng dùng, vậy các ngươi là con cháu lại không biết và phát triển, các ngươi không thất bại thì ai?”
Nói xong rời đi luôn, không nói thêm.
Khi Úy Trì Văn dẫn tám võ sĩ cao lớn bê chậu lửa cùng dụng cụ tra tấn đi vào, Nhất Phiến Vân vội gọi:” Này, Úy Trì tiểu tử, ngươi biết chữ không?”
“ Nói thừa, đương nhiên là biết rồi, ta ghi khẩu cung của ông, không phải ông từng thấy à còn hỏi?”
“ Ngươi đọc sách rồi vậy có biết người Hung Nô, Đột Quyết từng dùng cách gì giết cả một thành không?”
Úy Trì Văn nghiêng đầu một lúc:” A, ta biết, có điều không nói với ông đâu.”
Không rảnh tán gẫu với Nhất Phiến Vân, hôm nay Úy Trì Văn có rất nhiều việc phải làm.
Thiết Tâm Nguyên về tới phủ thành chủ liền thấy Mã Hi Mỗ.
Tên này đã đợi thời gian rất dài rồi, lông mày, râu đều toàn là tuyết trắng, thấy y tới liền đi lên ôm ngực khom người thi lễ:” Tháp lợi ban tôn kính, trưởng lão Mục Tân muốn Mã Hi Mỗ ti tiện mang tới cho ngài một phong thư.”
Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống ngựa:” Nói vậy bây giờ ngươi là tín sứ?”
Mã Hi Mỗ tỏ ra rất nhũn nhặn:” Trưởng lão trí tuệ là thiên thần tay cầm sấm sét, tháp lợi ban là dũng sĩ vô địch, kẻ ti tiện này được ra sức cho hai vị là vinh hạnh.”
“ Ngươi bây giờ cũng làm cả việc thích khách.”
“ Tháp lợi ban, thích khách không liên quan tới Mã Hi Mỗ, mà là một vị quý nhân.” Mã Hi Mỗ không có chút che dấu nào:
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Ta có thể chặt đầu quý nhân đó chứ?”
“ Tháp lợi ban, như thế ngài phải giết Mã Hi Mỗ trước.”
Mã Hi Mỗ thở dài, lấy từ trong lòng ra một cái ống da trâu đưa cho Thiết Tâm Nguyên, tâm tình hắn không tốt, mình sớm nói có thư của Mục Tân, vậy mà y chẳng thèm hỏi tới, điều này chứng tỏ mâu thuẫn của Mục Tân và Thiết Tâm Nguyên không thể điều hòa.
Hắn cũng không biết trong đầu vị công chúa A Y Toa của Hùng Ưng sơn nghĩ cái gì mà ra tay với đại vương của người ta ngay trong vương thành.
....
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.