Khi Thiết Tâm Nguyên tới dịch quán gặp Âu Dương Tu, hắn ngồi ngay ngắn ở đó, bình đạm ra điều kiện:” Khi ta tới Cáp Mật, thứ dị đoan tà thuyết không được bước chân vào học đường, thứ yêu ma quỷ quái không được tới gần quan thự của ta, thứ gian nịnh dâm tà không được lọt vào mắt ta, thứ âm mưu quỷ kế không được dính tới ta.”
“ Nếu đại vương chấp nhận bốn điều ấy, chuyện giáo hóa bách tính cứ giao cho lão phu, nếu không dù có chết giữa đường thì ta cũng đi bộ về Đại Tống.”
Thiết Tâm Nguyên không hoài nghi quyết tâm của vị tiên sinh cổ hủ cương trực này:” Thế nào là dị đoan tà thuyết khó mà nói, thứ mà tiên sinh cho là dị đoan tà thuyết thì lại là điều ăn sâu vào lòng người Tây Vực rồi. Còn ba điều khác tiên sinh không cần lo, Cáp Mật chưa sinh ra mấy thứ đó, tiên sinh chức trách giáo hóa, tất nhiên không dính líu tới chuyện âm mưu quỷ kế rồi.”
Không thấy Tô Thức đâu, tên này còn giận mình, vỗ về đội ngũ sĩ tử xong, Thiết Tâm Nguyên tới chỗ các tư lại.
Đợi tất cả chú ý tới mình, Thiết Tâm Nguyên mới nói:” Bản vương biết mục đích tới Tây Vực của các ngươi, cũng sẽ thỏa mãn tâm nguyện của các ngươi, nhưng bách tính các ngươi quản hạt có chút đặc thù.”
Một viên tư lại lớn tuổi đi tới chắp tay:” Dám hỏi đại vương đặc thù ở đâu?”
“ Người dễ quản đều ở trong thành, cơ bản không cần các ngươi quản, còn những người ở ngoài thành, chưa bao giờ bị người ta quản chế. Quốc triều mới sáng lập, cơ bản không có mấy bách tính lương thiện, các ngươi phải cẩn thận, không thể đối xử với họ như bách tính Đại Tống.”
Tư lại lớn tuổi có vẻ là thủ lĩnh của đám người này:” Đại vương hẳn chưa biết, bọn ti chức tuy là tư lại, nhưng tự nguyện tới Cáp Mật, không giống với đám tội tù. Mong đại vương nể tình ti chức muốn ra sức vì đại vương mà chiếu cố phần nào.”
“ Để mời các vị tới, bản vương đã tốn kém rất nhiều, các vị tổn thất một người thôi cũng là tổn thất lớn của ta, làm sao có thể đặt các vị vào hiểm cảnh.” Thiết Tâm Nguyên chân thành nói:
“ Nếu các vị dụng tâm ở đó ba năm, ta đảm bảo các vị sẽ không muốn về nữa, nơi đó tuy là vùng man hoang, nhưng đó là nói tới người, không phải đất đai. Cáp Mật từ xưa là vùng thóc gạo của Tây Vực, yết hầu giao thông, thương đội qua lại không ngớt, trước kia không giàu có lên được vì chiến loạn liên miên, đạo phỉ khắp nơi. Bây giờ đạo phỉ quanh Cáp Mật đã bị tiêu diệt ...”
“ Hừ, ngươi chính là tên mã tặc lớn nhất ở nơi đó, tất nhiên là không có đạo phỉ.” Một giọng nói bên cạnh chen ngang:
Thiết Tâm Nguyên rất muốn chém chết Phú Bật tùy tiện xen mồm vào, nhíu mày:” Lần trước đáng nhẽ lên chém đầu ông.”
Phú Bật cười lớn:” Bản phủ cũng tiếc nuối vì lần trước không chặn ngươi lại ở Hoành Sơn.”
Mọi người thấy Phú Bật và Thiết Tâm Nguyên xảy ra xung đột, chắp tay cáo từ rời đi, trường hợp này không thích hợp cho họ ở lại.
Phú Bật mặt âm trầm:” Ngươi lừa được bệ hạ, chứ đừng hòng lừa được lão phu.”
Thiết Tâm Nguyên phẩy tay:” Nói rõ xem, không bản vương không bỏ qua hành vi vô lễ vừa rồi của ông.”
“ Lão phu quanh năm ở biên ải còn lạ gì, vùng Cáp Mật hai năm trước bị bão đen hoành hành, nay chắc chắn là cỏ cũng chẳng có, đâu ra dân cư cho ngươi cai trị, cùng lắm chỉ có đám cường đạo tạp nham tụ tập cướp bóc dưới lá cờ của ngươi thôi.”
“ Tây Vực xưa nay đất rộng người thưa, thành trì có dăm ba vạn đã là lớn, bộ tộc chục vạn người có thể khống chế ngàn dặm ...”
Thiết Tâm Nguyên nheo mắt nhìn, thấy lão già này ngôn từ kịch liệt, nhưng ánh mắt thì trấn định, không có vẻ gì là tức giận, liền hiểu ra ngay, ông ta cố tình làm thế đề thăm dò thực hư của Cáp Mật, thế nên càng nhàn nhã:” Thứ tầm nhìn hạn hẹp, nếu có gan thì theo bản vương tới Tây Vực một chuyến, khi đó bản vương bảo con dân toàn quốc xếp hàng cho ông đếm.”
Phú Bật thấy không chọc giận được Thiết Tâm Nguyên, không giả vờ nữa, kiếm cái ghế sạch ngồi xuống:” Cáp Mật quả thực có ba vạn võ sĩ sao?”
“ Có cũng không giúp ông giáp kích Thanh Đường.” Thiết Tâm Nguyên nói thẳng luôn:
Phú Bật nghiêm giọng:” Lão phu đóng ở Kinh Triệu phủ đã tám năm, tám năm qua không thời khắc nào không mưu tính Hà Hoàng. Nếu ngựa hoang của ngươi tới ba năm trước, lão phu sẽ đãi như thượng khách, nhưng thời gian không đúng, nay Đại Tống đã mài đao chuẩn bị kinh lược Thanh Đường.”
“ Chỉ cần lấy được Hà Hoàng, ta sẽ có mục trường tốt nhất, cũng có chiến mã tốt nhất, như thế thu phục lại đất xưa Hán Đường cũng không ngoài tầm tay nữa.”
“ Thiết Tâm Nguyên, sao ngươi có thể đặt mình ngoài đại sự của dân tộc như thế.”
Thiết Tâm Nguyên dửng dưng:” Ngồi trước mặt ông không phải là người Tống, ta là người Thanh Hương tộc, Đại Tống lấy Hà Hoàng thì liên quan gì tới ta?”
Phú Bật cau mày:” Khi đó Cáp Mật ngươi và Đại Tống liền thành một thể, còn chẳng phải có lợi cho ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Ông nói chuyện với trẻ con lên ba à, khi đó bệ hạ ra một đạo ý chỉ, bách tính người Tống ở Cáp Mật sẽ ngoan ngoãn nghe theo, khi đó ta phải làm sao?”
“ Làm một phiên vương Đại Tống còn chưa thỏa mãn ngươi?” Phú Bật nhận ra, mình hiểu quá ít về thiếu niên này, còn tưởng rằng đã tóm được điểm yếu của y là phải tha hương dị quốc sẽ hướng về Đại Tống, ai ngờ y không coi điều đó ra gì:
Đại Tống không có sức hấp dẫn với y.
Đi cửa này không thông, Phú Bật không nhiều lời nữa, yêu cầu cận kiến Trưởng công chúa.
Thiết Tâm Nguyên không ngăn cản còn sai người an bài, sau đó chắp tay đi về phía đám tư lại.
Loại người như Âu Dương Tu, Tô Thức thì không có khả năng giữ lại ở Tây Vực, còn những tư lại cả đời không hi vọng làm quan thì khác, nói tới năng lực công tác mà nói bọn họ còn hơn đám quan viên xuất thân tiến sĩ nhiều.
Bọn họ tinh thông chính vụ, các loại nhân sự, càng am hiểu nhu cầu của bách tính, họ chính là những nhân tuyển quan lại cơ sở tốt nhất.
Vì thế khi Thiết Tâm Nguyên ngồi giữa đám tư lại trò chuyện vui vẻ, khiến đám sĩ tử cao ngạo cực kỳ bất mãn.
Âu Dương Tu rất thản nhiên, nói với học sinh của mình:” Chúng ta như mưa mùa xuân, ai cũng đợi, nhưng mưa xuống rồi sẽ theo gió bay đi, còn những người kia là kênh bên ruộng, chỉ cần tu sửa tốt, cả đời hưởng lợi.”
Quan lại phạm tội thì Thiết Tâm Nguyên không tùy tiện tiếp xúc, bọn họ cũng tự hiểu mình không có đường lựa chọn, đời này chôn xác ở Cáp Mật là điều không thể thay đổi. Một số tội nhân không cam lòng, thậm chí còn mang gia quyến theo, chuẩn bị sáng tạo cuộc sống mới.
Mạnh Nguyên Trực thì dẫn Trương Thông tới quân doanh, chuyện này Thiết Tâm Nguyên không muốn quản, cũng không quản nổi.
Đám kiêu binh mãnh tướng chỉ có cách đánh cho phục chứ không dùng miệng lưỡi thuyết phục được.
Thiết Tâm Nguyên rất tin tưởng vào thanh thiết thương của Mạnh Nguyên Trực.
Không lâu sau Phú Bật mặt mày khó coi từ nơi cắm trại đi ra, quay đầu nhìn về phía lều Triệu Uyển, thở dài phất tay một cái rồi đi thẳng.