Bên cạnh khách sạn vừa xảy ra vụ thảm sát kia còn có hai tòa tiểu lâu, trong đó có cái tiểu lâu ba tầng màu đỏ, cửa chỉ khép hờ.
A Y Toa rụt đầu lại, lè lưỡi với Địch Y Tư:” May mà ta đi sớm, xem ra tên tháp lợi ban kia chẳng sợ phụ thân ta báo thù.”
Địch Y Tư không lạc quan như nàng:” Mục Tân quả thực muốn giết người. Thiên sư của ta, ta đã nói không nên tới Thanh Hương thành, bây giờ phải làm sao?”
A Y Toa vén lọn tóc rũ xuống trán:” Ở lại bên cạnh ông ta, nếu ông ấy muốn giết ta, ta chẳng có chút năng lực phản kháng nào, tới thành thị nằm ngoài phạm vi thế lực của ông ta, ta mới có khả năng sống được.”
Địch Y Tư vươn cánh tay khô gầy nắm lấy tay A Y Toa:” Nhưng thiên sứ của ta, vương của Thanh Hương thành cũng là một con mãnh thú.”
A Y Toa cười khinh khích:” Y tất nhiên là mãnh thú, nếu có kẻ tới tận nhà giết mình lại còn không phản kháng thì sao xứng làm vương. Hi hi ta thích tháp lợi ban rồi, y thú vị hơn A Đan nhiều.”
“ Có điều ta không tin sau khi biết thân phận ta rồi mà y còn muốn giết ta, nếu không y là kẻ ngu xuẩn, bất chấp hậu quả.”
Địch Y Tư cũng tán đồng lời này:” Người là thiên sư chân chính, chỉ có ma quỷ mới đành lòng giết người, không nam nhân nào nhìn thấy dung nhan của người còn ra tay được.”
A Y Toa đắc ý hất hàm:” Ta cũng nghĩ thế.”
Không tìm được hung thủ, Thiết Tâm Nguyên đầy lo lắng về phủ thành chủ, thỉnh an mẹ xong tới nhà ấm nơi đại thanh mã đợi đẻ.
Mã vương thè lưỡi ăn đậu trong tay Triệu Uyển, cái lưỡi ram ráp của nó làm nàng cười không ngừng.
“ Đừng trêu mã vương, nó còn chưa thuần hẳn đâu, chẳng may làm nàng bị thương thì sao?” Thiết Tâm Nguyên lấy lại tinh thần, tươi tỉnh đi tới vỗ mông mã vương đuổi nó đi:
Triệu Uyển nhìn lòng bàn tay mình cười:” Không đâu, thiếp vừa cho nó ít rượu, nó nghe lời lắm, còn cho thiếp sờ mặt nữa.”
Thiết Tâm Nguyên hết hồn dặn:” Sờ mặt thì được, nhưng sờ vào cái tai cụt của nó, Hồ lão tam vì thế mà què đấy.”
“ Phải rồi, từ hôm nay thiếp sẽ chuyển vào Hang Sói ở.” Triệu Uyển đột nhiên nói:
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu:” Vì sao? Nàng không thích nơi đó, bảo nó âm u mà.”
“ Không thích là trước kia, bây giờ thiếp thích rồi.” Triệu Uyển vuốt ve bụng mình:” Vì con của chúng ta, dù thiếp sống cả đời ở Hang Sói cũng sẵn lòng …”
“ Gì?” Thiết Tâm Nguyên thấy đầu óc kêu ong ong, những lời sau đó của Triệu Uyển, y không nghe được chút nào.
“ Vui đến ngốc rồi phải không?” Triệu Uyển che miệng cười khúc khích, vừa rồi nàng cố tình làm như thế để nhìn cái bộ mặt ngốc nghếch này của Thiết Tâm Nguyên, giờ thì nàng hài lòng rồi:
Thiết Tâm Nguyên bỗng nhiên chạy vòng quanh, vung tay đấm đá lung tung như khùng điên, sau đó hớn hở chạy tới, áp đầu vào bụng Triệu Uyển.
Triểu Uyển cười khanh khách:” Trương Phong Cốt nói mới được một tháng, mạch nhỏ tới gần như không thăm dò được, chàng nghe thấy cái gì được chứ.”
Nói thế nhưng hai mắt cong vút vì hạnh phúc, ôm đầu Thiết Tâm Nguyên không muốn buông.
“ Nghe thấy, nghe thấy rồi ...” Thiết Tâm Nguyên reo lên, đúng là nghe thấy thật, tiếng bụng Triệu Uyển reo òng ọc:
Đói rồi.
Thịt gà rừng? Không được, dai như củi ấy, hay thịt thỏ? Phì phì, nghe nói có thai ăn thịt thỏ sẽ sinh con môi ba múi.
“ Lạp Hách Mạn!”
Thiết Tâm Nguyên gọi lới, Lạp Hách Mạn đẩy cửa đi vào.
“ Ngay lập tức, đi săn cho ta một con gấu.”
Lạp Hách Mạn giật mình, hắn cho rằng đại vương điên rồi, lúc này làm sao hắn rời khỏi bên cạnh đại vương được.
“ Ta sắp có con rồi.” Thiết Tâm Nguyên ưỡn ngực tuyên bố lý do:
“ Người đâu!” Lạp Hách Mạn tức thì mừng rỡ chạy ra ngoài, vừa chạy vừa quát tháo:” Lên núi bắt cho lão tử con gấu, phải là con to nhất béo nhất.”
Nghe nói ăn tay gấu rất bổ.
Trong thời gian ngắn khó mà có tay gấu được, Thiết Tâm Nguyên đỡ Triệu Uyển nằm xuống giường, sai Châu Nhi đang mừng tới chỉ biết chạy qua chạy lại chẳng biết làm gì, đi kiếm cho mình ít bột mỳ. Thiết Tâm Nguyên rửa sạch tay, đích thân nhào bột mỳ.
Triệu Uyển rất thích bột mỳ trộn trứng đem rán.
Chẳng mấy chốc Vương Nhu Hoa đã tới, mừng tới không thể mừng hơn, Trương ma ma thì vẫn khóc không ngừng, Triệu gia luôn hiếm con, không ngờ công chúa trong thời gian ngắn đã có thai rồi.
Xưa nay Vương Nhu Hoa coi Hang Sói là chỗ sát sinh, ngay không ý kiến gì nữa, gọi hết phó dịch ở phủ thành chủ tới, khiêng nguyên cái giường của Triệu Uyển tưng bừng dọn nhà tới Hang Sói chuẩn bị an cư.
Thiết Tâm Nguyên bị bỏ rơi.
Chập tối Thiết Tâm Nguyên tới thăm Vương Tiệm, không ngờ sức khỏe của hắn diễn biến xấu hơn, ho liên hồi, thuốc độc gây tổn thương tới phổi, uống thuốc gì cũng vô ích, phải tĩnh dưỡng mới dần phục hồi được.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên báo ra tin mừng kia.
Vương Tiệm lập tức nhảy khỏi giường, la hét một hồi dẫn toàn bộ thái giám cung nữ mình mang theo tới Hang Sói, kệ cả Thiết Tâm Nguyên vẫn còn ở trong phòng.
Thiết Tâm Nguyên cũng muốn đi theo cùng tới Hang Sói lắm, nhưng y có việc quan trọng phải làm, Mã Hi Mỗ thực sự không dễ xử lý, tên này giờ bày ra bộ dạng lợn chết mặc người giết mổ, chùm tấm da dê ngồi thu lu bên góc tường khách sạn đổ nát.
Võ sĩ Thanh Hương cốc đã dọn hết xác chết đi, còn đám lạc đề không ai quản cứ vứt bỏ ở mảnh đất trống.
Mã Hi Mỗ không có lời oán trách dư thừa, ban ngày đi nhận thức ăn, đến tối nằm giữa đám lạc đà, liên tiếp ba ngày như thế, dù không ai quản hắn, hắn vẫn không đi.
Tín hiệu này rõ ràng, người vô cùng trọng yếu kia vẫn chưa rời Thanh Hương thành.
Tin tức vương hậu có thai áp đảo toàn bộ tin khác, cho dù tin Mạnh Nguyên Trực và Lý Xảo đại bại ở Thủy Tuyền quan cũng không làm ảnh hưởng tới niềm vui của người Thanh Hương cốc.
Cao tầng Thanh Hương quốc đều hiểu Tây Hạ không phải là thứ vô dụng như người Hồi Hột, mới đầu ba mươi vạn người làm Tây Hạ không kịp đề phòng nên mới có thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó. Nhưng khi người Tây Hạ tụ quân đứng vững được, lại có Trương Hàn lẫn Ngỗi Minh Vu đều là mãnh tướng kinh nghiệm trận mạc.
Khi đó đội quân ô hợp của Thanh Hương quốc thất bại là chuyện sớm muộn.