“ Phì phì.” Hồng lão thất nhổ nước bọt mấy cái, co chân đá Lưu Mãn:” Con bà nó, lão tử được đại tướng quân phái tới trao đổi tù binh, người Tây Hạ đồng ý rồi, thong thả, ta cởi trói cho.”
Được cắt dây trói, còn được khoác cái áo ấm lên người, Lưu Mãn vẫn không dám tin đứng ngây ra đó, Cừu Bát thì vui mừng la hét lăn lộn trên mặt đất, kệ cả vết thương, còn sống là phần thưởng lớn nhất rồi.
Lưu Mãn đến khi nằm lên xe, được quân y kiểm tra thương tích mới bật khóc nức nở, khóc thảm hơn cả cha chết, làm không ai hiểu ra sao, tên này lúc sắp bị làm thịt còn dám nhổ nước bọt vào mặt võ sĩ Tây Hạ, sao bây giờ sống rồi lại yếu đuối như thế.
Một lúc sau Lưu Mãn mới mếu máo giải thích với đám huynh đệ:” Lão tử lần đầu được coi như con người.”
Không khí hoan hỉ xung quanh hơi trùng xuống một chút, mọi người gật gù tán đồng, vài người còn xúc động quệt nước mắt. Ở Đại Tống chỉ có sĩ nông công thương, đến thương nhân bị phỉ nhổ cũng còn sống tốt hơn đám binh sĩ bị ruồng bỏ bọn họ, tủi hờn trong đó người ngoài khó hiểu thấu.
Ở Đại Tống, chiến thắng trở về chưa chắc đã sống, nói gì tới chiến bại lọt vào tay địch.
Hồng lão thất nhét một bầu rượu hâm nóng vào lòng một huynh đệ:” Lần này đại vương bỏ vốn lớn, đại tướng quân nói, chỉ cần cứu các ngươi về, điều kiện gì cũng đồng ý, vì cứu các ngươi, toàn bộ địa bàn chúng ta cướp được phải trả lại cho người Tây Hạ, còn thả cả quý tộc Tây Hạ.”
Lưu Mãn mất một lúc mới ngừng khóc, lẩm bẩm:” Chúng ta ở lại Cáp Mật quách cho rồi.”
Cừu Bát cũng tán đồng:” Nhưng mà kiếm bà nương không thể kiếm người Tây Vực, dù mông to cũng không được.”
“ Cứ về Cáp Mật đã, xem đại vương còn tin đám tù binh chúng ta không, chúng ta chỉ là đám người được thuê bán mạng cho người ta thôi, ta hỏi rồi, phải có hình xăm hình cái cây trên đá mới là người Cáp Mật.” Có lão binh tỉnh táo nói:
“ Đúng vậy, về tới Cáp Mật hẵng tính, sống được qua năm nay là ta hài lòng rồi, nói tới cùng chúng ta thua trận, không biết trở về ra sao.”
“ Ài, đúng vậy, lần này chúng ta chết nhiều người quá, không biết công lao kiếm được lương thực trước đó có đủ bù đắp không?” Đám thương binh bất giác trở nên rầu rĩ:
Cừu Bát ngồi nhìn xung quanh một vòng, chợt phát hiện ra điều gì, nói nhỏ:” Nói ra đại vương và chúng ta vẫn là người cùng tộc, ít nhiều còn chiếu cố, trước giờ phải đánh mỗi trận Thủy Tuyền quan là khó nuốt. Các ngươi nhìn mà xem, đám đánh thuê người Thanh Đường gần như chết hết rồi, chỗ này bị bắt làm tù binh toàn huynh đệ người Tống chúng ta.”
Cả đám nghe câu này ngòi bật dậy nhìn quanh, quả nhiên là thế, tù binh Thanh Đường rất ít, chỗ này của họ có hai mấy người, đều là người Tống.
“ Mẹ nó, bên trên có người đúng là dễ làm việc, trước kia lão tử cứ ghen tị với người khác, giờ đến lượt hưởng thụ một phen ưu đãi rồi. Có khi đại vương chẳng muốn bỏ bạc chuộc người Thanh Đường về.”
Hồng lão thất đi qua nghe thấy mắng:” Các ngươi nói sai rồi, quân lệnh này dùng với cả người Thanh Đường, Hồi Hột, bọn họ chẳng qua không cắm mặt chạy như các ngươi, biết không thắng được vẫn quay đầu quyết chiến nên đại bộ phận bị giết, chỉ còn hơn mười người, không biết có sống được không.”
Đám Lưu Mãn tức thì xấu hổ cúi đầu không dám nói nữa.
Trương Hàn và Ngỗi Minh Vũ thấy người Cáp Mật không có ý chiếm cứ Hà Tây, thế là thong thả bám sau Mạnh Nguyên Trực, tiếp nhận từng tòa thành một.
Thành trì không bị phá hoại quá nhiều, nhưng lương thực và bò dê trong đó đã bị cướp sạch.
Đám đầu nhân bộ tộc sau khi người Tây Hạ tiếp nhận thành trì điên cuồng yêu cầu Trương Hàn và Ngỗi Minh Vũ mau chóng tấn công, giúp bọn chúng cướp lại tài sản trong tay người Cáp Mật.
Hai người họ lờ đi yêu cầu đó, trận chiến vừa qua bọn họ tổn thất sáu nghìn dũng sĩ đã xót xa lắm rồi.
Thương binh ở chỗ Hồng lão thất cấp tốc giảm thiểu, quân tốt trọng thương bị người Tây Hạ giết cả rồi, còn sống buộc vào cọc gỗ đều thương nhẹ. Theo ước định, người Tây Hạ mỗi khi thu phục một tòa thành sẽ trả một phần tù binh.
Khi quân Tây Hạ tới Sa Châu đã là một tháng sau, trong doanh thương binh chỉ còn lại ba mấy người.
Nay chỉ cần người Cáp Mật giao Sa Châu, cách trao đổi tù binh chưa từng có trên lịch sử sẽ hoàn thành viên mãn.
Mạnh Nguyên Trực đứng trên tường thành Sa Châu nghìn đại quân Tây Hạ trang nghiêm đứng phía dưới, lòng đầy cảm khái, lần đầu hắn với danh nghĩa đại tướng quân cầm quân ra trận, chiếm được nhiều lãnh thổ như vậy, nếu hoàn toàn bỏ đi, lòng không cam tâm.
Nhưng hắn cũng biết lần này xuất binh thuận lợi là do Một Tàng Ngoa Bàng nhắm vào Thanh Đường, bỏ trống phía tây, nếu không bọn họ đừng nói công thành cướp trại, được vài người trở về Cáp Mật hay không còn khó nói.
Không phải là không muốn giữ, mà là giữ không được đành phải bỏ.
Quá trình trao đổi tù binh hai bên diễn ra rất xuôn xẻ, Hồng lão thất cười hì hì cáo biệt người Tây Hạ áp giải mình, thậm chí còn rộng rãi tặng cho võ sĩ Tây Hạ một số vật dụng không dùng tới nữa.
“ Huynh đệ, ta thấy ngươi thân cao tám thước, vạm vỡ khỏe mạnh, nếu túi túng thiếu quá thì làm lính đánh thuê đi, làm một năm là dư dả về nhà rồi.”
“ Ngươi là người Tây Hạ à?”
“ Ta là người Tống, đánh ai, không đánh ai là chuyện nhân vật lớn, không liên quan tới đám người chúng ta, khi đánh người Tống thì ta không tham gia, đánh Tây Hạ thì ngươi không tham gia, cùng lắm không đánh không có tiền thôi chẳng ai ép.” Hồng lão thất luôn mồm nói:” Tiền bạc mới là cha mẹ, ta thấy thân thủ ngươi tốt như thế, đao tốt như thế, lại bị đám quyền quý dùng làm tử sĩ, không lỗ à? Ngươi chiến tử thì được bao nhiêu?”
“ Năm trăm đồng thôi sao? Còn không mua được một con lợn, cha mẹ đổ cứt đổ bô nuôi chúng ta lớn, mà chỉ được năm trăm đồng, có biết quân lương một tháng của ca ca bao nhiêu không?”
“ Ngươi đoán một trăm á? Đó là tiền ca ca nhậu một bữa thôi, cho ngươi biết, mỗi lần xuất chiến là hai lượng, đánh trận nào tính trận đó. Ca ca nghe nói nữ nhân Tây Hạ các ngươi rẻ lắm, hai lượng đủ kiếm mấy lão bà rồi.”