“ Ăn no chưa? Chưa thì cứ ăn nữa đi, không cần để phần ta.” Thiết Tâm Nguyên tận lực hạ thấp giọng xuống:
Đứa bé rụt rè nói:” A Y Cổ Lệ rất lạnh, nó cứ khóc suốt ...”
Thiết Tâm Nguyên kéo chăn trên giường mình, cuốn lại đưa cho đứa bé trai:” Chăm sóc muội tử cho tốt, ngày mai trời sáng họ sẽ đi, khi đó hẵng ra. Vì sao ngươi cho rằng ta không phải là kẻ địch ?”
Đứa bé vất vả ôm cái chăn lông:” Vì ngài trông không giống.”
Thiết Tâm Nguyên hiểu ra, võ sĩ Thanh Hương cốc tuyệt đại đa số là người Tây Vực, vào thành vận chuyển lương thực là người Hồi Hột, nên khuôn mặt Đại Tống của mình rất dễ lừa người:” Tiểu huynh đệ ngươi may đấy, trốn trong tủ mà không ai phát hiện ra.”
“ Không phải dưới tủ có đường hầm, cha chạy mất rồi, còn khóa đường hầm lại, nên bọn cháu không chạy được ...”
Thiết Tâm Nguyên biết những kẻ kia mới là không thoát được, hơn chục vạn người vây kín nơi này như bưng rồi.
Có điều vẫn cần lục soát một phen.
Thiết Tâm Nguyên giúp đứa bé mang chăn vào tủ, quả nhiên phía dưới là đường hầm nông, vừa ẩm thấp lại lạnh. Đứng bên cửa hầm là tiểu cô nương rất nhỏ, nước mũi chảy ròng ròng, tay bịt chặt miệng ngăn tiếng khóc, nước mắt thì ướt nhòe, trông vô cùng thương tâm.
Lại lấy thêm tấm thảm, đứa cho chúng toàn bộ thức ăn, trước khi đóng tủ, dặn lần nữa:” Trước trưa mai không được ra, bất kể nghe thấy tiếng động gì cũng không được ra.”
Đứa bé trai gật đầu:” Cám ơn ngài, cháu là Mễ Cái Nhĩ, sau này nhất định sẽ báo đáp.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười đóng chặt tủ lại.
Mở cửa phòng ra, gọi Úy Trì Văn vào:” Nói với Thiết Ngũ, trong thành có đường hầm, trừ phòng ta ra thì kiểm tra toàn bộ thật kỹ.”
Úy Trì Văn giật mình, mắt hồ nghi liếc quanh phòng Thiết Tâm Nguyên một vòng, tiểu tử giảo hoạt này đoán ra điều gì đó, nhưng không nói gì cả đáp lớn chạy đi.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không mạo hiểm ngủ lại gian phòng này nữa, sai thân vệ mang đồ đạc theo, tìm một căn nhà chắc chắn không có đường hầm để ngủ.
Sáng hôm sau khi rời thành Đồ Linh, Thiết Tâm Nguyên không hề quay đầu lại, sự xuất hiện của hai đứa bé kia với y mà nói chỉ như một giấc mơ.
Ngủ một giấc dậy, thậm chí y còn không chắc thực sự có hai đứa bé như vậy xuất hiện hay không, hay chỉ là một phần giấc mơ mà lương tâm chưa mất của y tự tạo ra để vỗ về bản thân.
Dù sao không quan trọng nữa, việc cần làm vẫn phải làm, mười mấy vạn cái bụng cần y lấp đầy.
Tô Thức đã về rồi, tâm lý yếu ớt của hắn thậm chí không vượt qua nổi trận chiến đầu tiên, Thiết Tâm Nguyên vẫn phải tiếp tục.
Thiết Tam Bách, Thiết Ngũ, Thiết Lục lần lượt dẫn người tỏa ra các hướng.
Hiện có vẻ Khách Lạt Hãn không hứng thú với họ, Hồi Hột vương thì vẫn rụt đầu ở Biệt Thất Bát Lý liếm láp vết thương, vì thế Thiết Tâm Nguyên lần nữa chia binh, nơi cần công chiếm quá nhiều, lương thực cũng cần quá nhiều, không thể không mạo hiểm phạm vào đại kỵ của binh gia.
Chỉ còn lại thành trì nhỏ không quá nhiều quân, chiến sự vừa phải, cực kỳ thích hợp luyện quân.
Sau một tháng liên tục hành quân phá thành, trải qua cả chục trận chiến lớn nhỏ, cho dù người Hồi Hột nhát gan nhất cũng biết khi bị địch tập kích thì chạy ra phía sau quân đội, vừa an toàn lại không ảnh hưởng tới chiến sĩ chiến đấu. Kết thúc chiến sự, bọn họ lại nhanh chóng đi ra dọn dẹp chiến trường, giúp đỡ cứu chữa thương binh.
Qua một tòa thành nhỏ nữa, bọn họ bắt được rất nhiều trâu ngựa, tiết kiệm không ít xe cộ, tạo thành đội lạc đà dài liên miên bất tuyệt đi về Thiên Sơn.
Úy Trì Văn còn lập ra dịch trạm trên đường, từ đó việc qua lại thuận tiện hơn nhiều, thế là những xe lương thực ngày đêm không dứt đi về Thiên Sơn, đảm bảo được thông tin, tăng tính kết nối giữa các đội quân với nhau.
Đại quân không ngừng tiến lên, đi tới đâu thắng tới đó, tất nhiên cũng có kẻ chạy thoát, vì thế vào một buổi sáng đại quân đang chuẩn bị nhổ trại lên đường, Thiết Tâm Nguyên rốt cuộc cũng gặp được sứ giả của Hồi Hột vương.
Ca Thư Viêm, nghe cái họ đã biết là người Đột Quyết, đây là họ cổ xưa vô cùng, nếu truy ra từ thời Đường đã có họ này, trong họ không ít nhân vật lẫy lừng.
Bắc Đẩu trên trời cao
Ca Thư nắm bảo đao
Tới nay ngựa du mục
Không dám vượt Lâm Thao
“ Ta tới Thiên Sơn bắc lộ không phải vì điều gì khác ngoài lương thực, các ngươi và Khách Lạt Hãn đánh nhau thế nào ta không quản, ta chỉ muốn sống yên ổn ở Cáp Mật.”
“ Nhưng các ngươi lại xua lưu dân tới Cáp Mật, nơi đó lớn cỡ nào các ngươi biết, làm ra bao nhiêu lương thực thì các ngươi cũng biết, chỉ cần Hồi Hột vương cho ta đủ lương thực, ta sẽ về ngay, không tới Thiên Sơn bắc lộ nửa bước.”
Thời gian qua Thiết Tâm Nguyên tiều tụy đi nhiều, vời một người có yêu cầu tương đối cao ở việc ăn uống, tai họa này ảnh hưởng tới y không nhỏ, tính khí trở nên nóng nảy.
Ca Thư Viêm thong thả uống trà rồi nói:” Ngài có thể đuổi bọn họ về.”
Thiết Tâm Nguyên lạnh nhạt đáp:” Đó là cách các ngươi giúp ta giải quyết nguy cơ lương thực à, ngươi là quý tộc Hồi Hột, vì sao không đi hỏi con dân mình xem họ có muốn về Hồi Hột không?”
“ Trên sử sách dù bạo quân hay hôn quân, bọn họ đều không dám nói kệ con dân sống chết, hôm nay coi như mở rộng tầm mắt rồi.”
Ca Thư Viêm ngồi thẳng lên:” Ta chưa bao giờ nói để mặc họ sống chết.”
“ Nhưng ông làm rồi, ta gặp ông là vì hiếu kỳ vì cái họ Ca Thư anh hùng thôi, không vì ông là sứ giả Hồi Hột vương, ta không hi vọng gì vào các người. Giờ thì xéo ngay ra khỏi lều của ta, riêng sự tồn tại của ông đã khiến ta thấy khó thở.”
Ca Thư Viêm còn chưa kịp nói câu nào đã bị Bao Tử xách cổ ném ra ngoài.
Cảnh này bị người Hồi Hột ở ngoài qua lại vận lương thực nhìn thấy.
Thiết Tâm Nguyên bước ra khỏi lều, chỉ Ca Thư Viêm đang bò dậy, lớn tiếng nói:” Đây là sứ giả do vương của các ngươi phái tới, ông ta bảo ta, nên đuổi các ngươi ra khỏi Cáp Mật, để các ngươi tự tìm cái ăn, giờ ta muốn nghe ý kiến của các ngươi.”
Một hán tử Hồi Hột đầu bị thương còn quấn vải trắng khạc đờm nhổ vào mặt Ca Thư Viêm, quỳ xuống đất, khẩn thiết nói:” Vương, Cáp Đạt Nhĩ là người hầu và thần dân trung thành của người, xin đừng đuổi chúng tôi khỏi Cáp Mật, nếu không mọi người mọi người sẽ không thể sống tới mùa xuân năm sau.”
“ Cầu xin vương, chúng tôi còn có con nhỏ, đừng nghe kẻ vô sỉ này nói.”
Tiếng khẩn cần cứ thế lan đi, thêm người tới tiếng chửi rủa, nhổ nước bọt cứ nối nhau, đã nghe câu bị nước bọt nhấn chìm nhiều rồi. Lần này Thiết Tâm Nguyên mới thực sự chứng kiến thế nào là bị nước bọt nhấn chìm, toàn thân Ca Thư Viêm nhớp nhúa, thực sự còn bẩn hơn lợn, đám sứ tiết Hồi Hột thấy cảnh này không kẻ nào dám lên giúp đỡ.
(*) Trong tất cả các nhân vật của Lão Kiết thì Thiết Tâm Nguyên vất vả nhất rồi, có lẽ vì không mang họ Vân.