Người Thảo Đầu phải đi mất nửa ngày mới rời hết khỏi đầm lầy.
Một người Thảo Đầu hùng tráng đứng trên cùng, áo da thú rách rưới, đầu vẫn có vết thương do băng rơi trúng, vẫn ngẩng cao đầu đấm ngực nói với Thiết Tâm Nguyên đứng trên đồi:” Vì trường sinh thiên, cho bọn ta một đường sống.”
Úy Trì Văn đứng bên cạnh Thiết Tâm Nguyên đáp:” Sứ giả đã thông báo cho các ngươi đầu hàng, nếu các ngươi không chịu khuất phục, thì phải chấp nhận trừng phạt.”
Thủ lĩnh Thảo Đầu phẫn nộ:” Ta chưa bao giờ thấy sứ giả, chưa bao giờ.”
“ Khi cỗ thi thể đầu tiên nằm xuống bên Đảo Thảng hà gọi kền kền tới, đó chính là sứ giả của vương, đừng giả vờ không biết.”
Thủ lĩnh Thảo Đầu còn muốn giải thích, Na Nhân Ba Thiết đã đâm trường đao xuyên qua eo, tức thì đổ gục xuống mặt đất, cái đầu nhanh chóng rời cổ.
“ Nam nhân cao quá bánh xe giết, nữ nhân có thai phân phối lại.” Không cần mệnh lệnh của Thiết Tâm Nguyên, Na Nhân Ba Thiết lớn tiếng tuyên bố vận mệnh của người Thảo Đầu:
Thế là tiếng kêu khóc vang trời, đám phụ nhân ra sức ôm lấy nhi tử cao hơn bánh xe, dùng thân mình bảo vệ chúng, nhưng nỗ lực của họ là vô ích. Võ sĩ Thanh Đường hung hãn dễ dàng kéo chúng ra, đâm chết, ném xác vào đầm lầy, rồi kéo phụ nhân sang bên, đợi phân phối.
Đám quan viên Đại Tống hai chân nhũn ra, ngồi bệt trên mặt đất, người nôn ọe, người nhắm mắt không dám nhìn. Âu Dương Tu mở mắt thật to, nước mắt ròng ròng, ông ta biết Thiết Tâm Nguyên cố tình cho đám người bọn nhìn, nghiến răng mắng:” Súc sinh.”
Mạnh Nguyên Trực đứng bên nói nhỏ:” Tiên sinh có thể chửi đại vương, nhưng đừng làm trái quân lệnh của y.”
“ Ngươi cũng là thứ súc sinh.”
Binh sĩ người Tống vốn tức giận vì người Thanh Đường cướp mất cơ hội phát tài của mình, nhìn cảnh này đều im hết.
Lưu Mãn rơi cả cọng cỏ trong miệng mà không biết, miệng vẫn nhóp nhép theo thói quen:” Con bà nó, chuyện lão tử làm ở phương nam chả là gì.”
Hồng lão thật gật đầu:” Sau này nếu kẻ nào muốn đầu hàng kẻ địch để giữ mạng sống thì chắc chắn là kẻ chết nhanh nhất.”
“ Ta cũng nghĩ thế, tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời, kiếm tiền mang về Đại Tống mua đất, cưới bà nương là nhất ...”
Tô Thức nôn tới phờ phạc ngươi, người ngã xuống đất, hai tay liên tục đập vũng nước bẩn trước mắt, chửi rủa Thiết Tâm Nguyên.
Âu Dương Tu kiên cường đứng xem một lúc, rốt cuộc không chịu được, phái Cạc Cạc đi ngăn cản.
Cạc Cạc rất bất mãn:” Còn nhiều đứa cao hơn bánh xe lắm, phải giết hết, thế này còn may đấy, vì bánh xe chúng ta to hơn, đã khối đứa thoát chết ...”
“ Đi mau!” Âu Dương Tu rống lên:
Cạc Cạc thấy vị tiên sinh hòa nhã này lên cơn rồi, ngó quanh, đại vương cũng đã về lều, đành rất không tình nguyện đi xuống, bảo người Thanh Đường dừng tay.
Na Nhân Ba Thiết rất nghe lời, hắn biết Cạc Cạc là thân tín của Thiết Tâm Nguyên, nên cho rằng lệnh của Thiết Tâm Nguyên nên dừng tay, hoan hỉ dẫn người đi nhặt chiến lợi phẩm.
Ngay từ khi chém giết bắt đầu Thiết Tâm Nguyên đi rồi, y biết thảo nguyên có quy củ này, nhưng y chưa bao giờ dùng tới, hôm nay sử dụng, đúng là để đám Âu Dương Tu xem.
Không biết bọn họ sau khi tiếp nhận lời hỏi thăm từ thảo nguyên này, trong lòng có cảm xúc gì, chỉ cần họ biết một điều, mệnh lệnh y đưa ra là phải chấp hành là đủ.
Thiết Tâm Nguyên lệnh đội ngũ lên đường, đây là tiện lợi của đế vương, mình làm việc xong, để lại đống hỗn loạn cho phía dưới dọn dẹp.
Âu Dương Tu nước mắt ròng ròng chạy xuống đồi, hai tay nâng đầu một thiếu niên, tiếng khóc thương tâm như nhi tử của mình chết vậy.
“ Lão phu tới muộn rồi.”
Đám quan viên Đại Tống cũng xông tới, đồng tâm hiệp lực đuổi võ sĩ Thanh Đường mang chiến lợi phẩm chuẩn bị rời đi, dẫn một đám binh tốn người Tống vỗ về bách tính.
Thế là tiếng khóc than bên đầm lầy càng lớn, thù hận càng tăng.
Đợi khi Mạnh Nguyên Trực hiểu ra thì đám phụ nhân trẻ nhỏ đã nhận định, kẻ thù của mình là người Thổ Phồn tới từ Thanh Đường.
Âu Dương Tu cùng một nghìn binh tốt tận tâm đưa hơn ba nghìn người không thể sinh tồn được ở lưu vực Đảo Thảng hà tới Cáp Mật, tất nhiên gia súc cũng đi theo bọn họ.
Đó là chuyện năm ngày sau rồi, khi ấy Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển rời khỏi thảo nguyên, chính thức bước chân một chân vào Tây Vực.
Trước mắt đã không còn nhìn thấy chút màu xanh nào, chỉ có một màu xám xịt, hoang nguyên nguyên bao la, ngoài cát đá, gần như không thấy gì nữa.
Mệnh lệnh tiết kiệm nước tối đa đã được đưa ra, quân lệnh lúc này chỉ có một cấp, lãng phí nước, chém!
Vì trước mắt bọn họ là tám trăm dặm hãn hải, muốn kiếm nguồn nước ở nơi này khó như lên trời. Cho dù một số thương đội hay đi qua đây tìm ra được một vài giếng nước nhỏ, nhưng đó là với đội ngũ vài chục người, còn hơn ba nghìn người như bọn họ, nếu không tiết kiệm nước sẽ thành xác khô.
Cho dù từ nơi này vượt qua hãn hải tới Cáp Mật là quãng đường ngắn nhất thì bọn họ ít nhất cũng sẽ phải đi mất nửa tháng.
Sau khi nghe võ sĩ Thanh Hương cốc nói xong tình hình cùng chỉ bảo một số kinh nghiệm, ngay cả sĩ tốt từng trải nhất của quân Tống cũng tái mặt, đây mới chỉ là bước chân vào Tây Vực, đi sâu hơn còn thê thảm ra sao.
Triệu Uyển xuống xe đứng nhìn trời đất rất, khi Thiết Tâm Nguyên muốn trấn an nàng thì Triệu Uyển dẫn Tiểu Châu Nhi dùng đá và một mảnh gỗ, dựng lên miếu thổ địa ở hang cỏ hoang, sau đó dùng hương ở Hiên Viên tổ miếu do nàng bảo quản, châm nén hương đầu tiên cắm vào miếu thổ địa.
Trời trong không gió, khói lam mỏng bay lên không, rồi biến mất giữa khoảng không trống trải bao la, dấu tích sự sống duy nhất đó chỉ khiến nơi này thêm cảm giác hoang vu.
Triệu Uyển thành kính dâng lên thần miếu đầu tiên trên hoang mạc một con dê, một con trâu, quy cách vậy là rất cao rồi, lợn thì khỏi nói, nơi này không có.
“ Sau này cứ cách ba năm ta sẽ lại tới đây cúng bái một lần.”
“ Nên thế, hương hỏa phải hưng vượng, nếu thần linh mà không ăn no bụng thì làm sao đánh nhau với thần linh dị tộc khắp Tây Vực.” Thiết Tâm Nguyên rất tán đồng:” Nếu đã thế sau này phải xây cả tòa miếu, nàng qua loa quá rồi.”
Triệu Uyển lườm trượng phu tương lai dốt nát của mình:” Ngươi cho rằng chỉ cần có tiền có của là xây dựng được lên cái miếu này à? Chùa miếu không phải xây nên như thế, lần này ta dựa vào thân phận nữ chủ nhân tới đây dâng hương mời thần linh xuống phù hộ Cáp Mật mới có tư cách lập nên cơ sở.”
“ Còn ngươi cho dù dùng vàng xây thành chùa miếu thì cũng không có ích gì hết, phải có công tích xứng đáng với mảnh đất này mới có thể thêm gạch ngói cho nó.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.