Bóng tối không duy trì bao lâu, từ bên rìa sa mạc những đống lửa lớn, những ngọn được lấm chấm kéo dài tới tận hắc sơn, nếu như không nhìn kỹ, sẽ nhầm cả sao trên trời chính là ngọn đuốc.
Hoang mạc vào tháng bảy chính là lúc nóng nực nhất trong năm, Bác Khắc Đồ quân chủ của Khách Lạt Hãn vẫn để nguyên khải giáp, chiến đao đặt trên bàn, chỉ cần vươn tay là lấy được, ông ta đang đợi Mục Tân tới.
Mục Tân hết sức tự nhiên ngồi xuống bên trái Bác Khắc Đồ. Cầm bát sữa ngựa lên, làm động tác mời rồi uống cạn.
“ Sông Tháp Mộc Lý thực sự bị người ta phá đê rồi sao?”
“ Đúng thế, phía trước đã thành vùng đầm lầy chết người.”
Bác Khắc Đồ mặt âm trầm:” Mục sư, sao phải gấp như vậy, đợi ta chém đầu Hồi Hột vương rồi chúng ta tính tới Cáp Mật cũng không muộn.”
Mục Tân lắc đầu:” Biệt Thất Bát Lý không đáng nhắc tới, Hồi Hột vương cũng chỉ là con chó già không có lá gan, không đáng để lo, chúng ta cần tiến về phía nam, phía đông. Thần quang có thiên thần đã chiếu khắp sa mạc, nhưng vẫn chưa chiếu tới hai nơi đó.”
Bác Khắc Đồ ồm ồm nói:” Dù ta ở bên Thất hà cũng nghe tới uy danh người Khiết Đan, dù ta sống dưới cây hồ dương cũng biết tiếng phồn hoa của nước Tống. Khách Lạt Hãn có thể đánh bại được Khiết Đan mạnh hơn chúng ta cả trăm lần, đánh bại được nước Tống giàu có hơn chúng ta cả nghìn lần sao?”
Nụ cười trên môi Mục Tân như mãi mãi không đổi:” Khả hãn tôn kính, không cần lo tới huynh trưởng của ngài, chỉ cần ngài ở bên thiên thần, hắn không dám chiếm đoạt lãnh địa và con dân của ngài.”
“ Nạp Tái Nhĩ uống sữa dã thú lớn lên, hắn và người Thổ Khố Mạn thân như huynh đệ, hai bờ Tích Nhĩ hà đều gọi Nạp Tái Nhĩ là thần sứ.” Bác Khắc Đồ nhắc nhở:
Mục Tân hơi trầm ngâm, ôm ngực nói:” Cho dù Nại Tắc Nhĩ làm gì, nay chỉ có khả hãn chinh chiến vì thiên thần, hãy tiếp tục hướng về phía đông. Vượt qua Thiên Sơn, ngài sẽ thấy thế giới lớn thế nào, khi hào quang thiên thần chiếu tận bờ Đông Hải, ngài sẽ là vạn vương chi vương.”
“ Ta Mục Tân, trí tuệ vương dưới thiên thần sẽ đi cùng ngài, chứng kiến vinh quang của ngài, tới khi đó dù Nạp Tái Nhĩ hay Tái Nhĩ Trụ mới quật khởi gần đây đều quỳ dưới chân ngài.”
Bác Khắc Đồ nhắm mắt không nói, Mục Tân uống xong sữa ngựa thi lễ rời đi, ông ta tin Bác Khắc Đồ sẽ theo ý nguyện của mình tiếp tục đi về phía đông.
Mã Hi Mỗ quỳ trong lều của Mục Tân hai canh giờ, từ khi được trưởng lão trí tuệ triệu tập, hắn liền tới đây chờ đợi.
Từ khi Khách Lạt Hãn tấn công Hồi Hột, Mã Hi Mỗ biết sớm muốn có một ngày mình sẽ thành kẻ địch của Cáp Mật, nếu được lựa chọn, Mã Hi Mỗ không muốn đối địch với tháp lợi ban đã từng cứu mạng mình.
Nhưng giữa thiên thần và tháp lợi ban, lựa chọn cái nào là không phải suy nghĩ.
“ Mã Hi Mỗ con của ta, học sinh của ta ở phía bên kia Thiên Sơn đang làm gì vậy, y có truyền ý chí của thiên thần tới những kẻ vô tri không?” Mục Tân vào lều, đi vòng quanh Mã Hi Mỗ hai vòng hỏi:
Mã Hi Mỗ nuốt nước bọt đáp:” Trưởng lão trí tuệ tôn kính, tháp lợi ban nay lập nên một tòa thành mỹ lệ tên là Thanh Hương thành, thuộc hạ khi rời nơi đó thì tháp lợi ban tiếp tục xây một tòa thành nữa còn lớn hơn tên là Cáp Mật thành.”
Mục Tân khẽ ồ một tiếng:” Đó là sức mạnh thiên thần ban cho y, Mã Hi Mỗ, nay hai tòa thành đó đều là lãnh địa của thiên thần rồi chứ?”
Mã Hi Mỗ quỳ rạp xuống tấm thảm, lí nhí:” Chỉ e không phải ạ ..”
Lão sư trong thiên hạ, đều thích học sinh ngoan chỉ dạy là hiểu.
Cùng một lớp học, cùng một cách thức dạy dỗ, nhưng học vấn mà học sinh phía dưới tiếp nhận được lại hoàn toàn khác nhau.
Có đứa học sinh hấp thụ hết học vấn lão sư truyền bá, còn không thỏa mãn hỏi sâu hơn, cũng có đứa mở to đôi mắt vô tri, chỉ muốn hỏi lão sư nói cái gì thế?
Thiết Tâm Nguyên chắc chắn là học trò cưng của tất cả lão sư, Mục Tân dạy y không lâu, bất kể ông ta có thích Thiết Tâm Nguyên hay không, ở phương diện giáo dục, dạy học sinh như thế là một loại hưởng thụ.
Mục Tân biết, dù thiên thần có sủng ái mình tới đâu cũng không thể sống quá trăm tuổi, tranh thủ sống thêm mười năm, truyền lại ý chí của mình, là mục tiêu phấn đấu của ông ta.
Ông ta tin cảm giác của mình ở phương diện này.
Nhìn A Đan nóng nảy quát tháo thuộc hạ ở bên cạnh, Mục Tân bi thương nghĩ, nếu mình đột nhiên chết đi, đứa ngốc này chẳng sống được lâu với Thiết Tâm Nguyên.
Là lão sư của cả hai, ông ta có tư cách đánh giá.
Đại quân đi lòng vòng tới khi trở lại Yên Kỳ thì trời đã chuyển lạnh, nhất là ở gần hồ Bác Tư Đằng, cỏ đã dần vàng đi, lòng sông Tháp Lý Mộc chạy vào hồ Bác Tư Đằng đã chỉ còn trơ đáy lổn nhổn đá, những con cá chen lẫn nhau trong vũng nước chật chội.
Chỉ vài ngày nữa thôi ở đây sẽ chỉ còn lại mùi cá thối rữa.
Đó cũng chính là tương lai của hồ Bác Tư Đằng, mục trường tươi tốt xung quanh sẽ thành hoang mạc chết chóc.
Tình cảnh ở Yên Kỳ làm Bác Khắc Đồ mất đi hứng thú đông tiến, giờ hắn chỉ muốn trở về Bát Lạt Sa Cổn.
Dã tâm của Nạp Tái Nhĩ và người Thổ Khố Mạn đã rõ ràng, nếu mình còn ở bên ngoài, Khách Lạt Hãn mặc dù không tới mức bị diệt vong, nhưng tan rã là chắc chắn.
Một vương triều suy yếu từ lúc chia rẽ, đế quốc La Mã cường đại như thần, sau khi phân tách Đông La Mã và Tây La Mã, hùng phong không còn nữa.
Ý nghĩ này nảy sinh trong đầu, Bác Khắc Đồ quyết đoán ra lệnh ba vạn quân về Bát Lạt Sa Cổn quay về trấn nhiếp vị huynh trưởng bừng bừng dã tâm.
Bác Khắc Đồ đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho Mục Tân, thế nhưng tin tức nước Cáp Mật xuất binh rời Thiên Sơn lại tới trước, mục tiêu còn là Biệt Thất Bát Lý.
Đây là hành động cực kỳ phù hợp với phong cách Tây Vực, sau khi sư tử thưởng thức một bữa ngon, luôn có linh cẩu vờn quanh kiếm cơm thừa canh cặn.
(*) Mình đã thử vẽ bản đồ cho vùng này nhưng bất lực, quá nhiều tên cổ, quá nhiều con sông trước tồn tại giờ không còn, ốc đảo cũng thế, mọi địa danh dấu mốc trên sa mạc đều là tương đối, nó thay đổi từng ngày, huống hồ cả ngàn năm rồi.