Tới trưa Dương Hoài Ngọc tới, bên cạnh còn có hán tử người dong dỏng cao, mặt tựa quả táo đỏ, chòm râu tươi tốt, nếu có thêm một thanh long đao nữa là thành Quan công rồi.
Thiết Tâm Nguyên không ra đón mà đứng ở cửa phòng đợi Dương Hoài Ngọc tới gần mới nhìn hắn một lượt, gật đầu:” Cuối cùng đã thành Đại tướng quân rồi.”
Dương Hoài Ngọc gặp Thiết Tâm Nguyên cũng rất mừng, không hề lỗ mãng:” Ngươi cuối cùng đã tìm được vị trí thích hợp với mình rồi, vậy giờ ta phải xưng hô ra sao đây?”
“ Ha ha ha, Dương đại ca, giữa chúng ta không cần xa lạ như tế, như trước kia cũng được.”
“ Vậy thì ta tranh thủ vậy, sau này muốn xưng huynh đệ với ngươi càng khó.” Dương Hoài Ngọc tạm thời xác định địa vị hai người xong, quay sang giới thiệu:” Hổ Uy tướng quân Chân Thiết Thành.”
“ Ồ chính là vị tướng quân một mình cố thủ Nê Cổ trại, được bệ hạ ngự tứ Môn soan tướng quân đấy sao?”
Chân Thiết Thành chắp tay:” Không ngờ tiện danh đã đi xa như thế, Chân Thiết Thành bái kiến vương gia.”
Chủ khách vào phòng, võ sĩ Thanh Hương cốc mang lên ba vò rượu nho nhỏ không có chén bát gì cả.
Thiết Tâm Nguyên vỗ si vò rượu, ngửa cổ uống một hơi, tức thì làm hương rượu tràn ngập phòng:” Ta chỉ có chút rượu nhạt, mời hai vị tướng quân!”
Chân Thiết Thành ngửi mùi mỹ tửu đã nuốt nước bọt, đợi Dương Hoài Ngọc uống cũng ngửa cổ tu một hơi dài thống khoái.
Không ngờ rượu vào bụng như nuốt phải than, lúc này muốn phun ra cũng không thể, cắn răng nuốt xuống, vừa định lên tiếng khen rượu ngon thì ngã uỵch xuống đất, miệng sùi bọt mép, co giật như tôm trong chảo mỡ.
Dương Hoài Ngọc nhìn cảnh đó vẫn tiếp tục uống rượu của mình:” Sao lại cho hắn uống rượu đầu ? Ai chịu nổi thứ đó!”
“ Ta còn có lời muốn nói với huynh, có người ngoài thì nói sao, vả lại chỉ trách tửu lượng hắn không tốt thôi.” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Dù sao chỉ ngủ một giấc, chẳng chết được. Tô tỷ nói tướng môn các huynh định tiến vào Cáp Mật, rốt cuộc là sao? Muốn đoạt vị trí của ta à?”
“ Người ngoài tất nhiên là có ý định đó, ta biết chúng không có chút khả năng thành công nào, người phái đi càng nhiều thì ngươi chỉ càng có thêm khổ sai cho ngươi dùng thôi, ta thấy cũng không cần từ chối họ.” Dương Hoài Ngọc lấy đĩa bánh trên bàn, thoải mái ăn:” Vì thế ta còn tích cực kiếm thêm cho ngươi một chút.”
“ Nhưng đám người đó không đạt được mục đích thì có ảnh hưởng gì tới huynh không?”
“ Liên quan gì tới ta? Ta chỉ cho bọn chúng con đường phát tài rồi, oán trách gì nữa? À phải, tới Tây Vực thực sự có thể phát tài chứ?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Phát tài thì chắc rồi, nơi đó kiếm tiền dễ lắm, song giữ mạng được không thì không đảm bảo.”
“ Phát tài là đủ, còn về sống chết, chẳng ai thèm quan tâm một đám binh tốt.” Dương Hoài Ngọc nói tới đó có vẻ bực bội:” Nguyên ca nhi, có biết giờ ai là xu mật sứ không?”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày nghĩ một lúc:” Hàn Kỳ à?”
“ Đúng rồi, chính là hắn.”
Đây là truyền thống của Đại Tống.
Mỗi lần đại chiến xong, bọn họ khao thưởng ba quân cực kỳ lớn, phong công phong hầu, tiền tài trải ra như mưa, làm ai nấy hài lòng.
Khi trách nhiệm khao thưởng ba quân của hoàng đế kết thúc, tiếp đến là chỉnh đốn quân đội, mà phận sự này không phải thuộc về võ tướng mà là quan văn.
Chỉ cần nhìn lần này Hàn Kỳ được vội vội vàng vàng bổ nhiệm làm xu mật sứ là biết triều đình muốn làm một phen chỉnh đốn nghiêm khắc rồi.
Hàn Kỳ là ai chứ? Là kẻ nói ra câu "xướng danh Đông Hoa môn mới là hảo hán”, trong mắt kẻ này, võ nhân không khác gì một đống rác rưởi.
Ở tiền tuyến, đồ thành là chuyện thường, gian dâm cướp bóc là phúc lợi của quân đội, muốn dùng quân kỷ ước thúc những điều đó là không hiện thực. Còn bây giờ trở về, họ phải tiếp nhận thẩm phán chính nghĩa nhất của văn thần Đại Tống rồi.
Điều kẻ địch không làm được đám văn thần Đại Tống sẽ làm thay, thậm chí còn làm tốt hơn.
Bao năm qua chuyện đám văn thần này giỏi nhất là giúp kẻ địch của Đại Tống.
Thiết Tâm Nguyên đã uống hết vò rượu, đưa tay lấy vò khác, cùng cụng với Dương Hoài Ngọc một cái, hôm nay huynh đệ gặp mặt cũng là chia tay phải uống cho thống khoái:” Nói như thế toàn bộ kẻ theo ta đi Tây Vực lần này đều là đám khốn kiếp tự biết sắp bị chặt đầu? Đám văn thần tính đẩy hết tội quan cho ta, giờ võ tướng cũng ném đống người sắp mất đầu tới, các ngươi tính toán hay thật.”
“ Ta biết, bản lĩnh của ngươi chế ngự được chúng mà.” Dương Hoài Ngọc chẳng hề áy náy:
“ Vấn đề không phải ta có chế ngự được hay không mà là các ngươi không có ý tốt với Vu Điền, xem ra phải mạnh tay mới được.”
Thiết Tâm Nguyên gõ bàn tính toán, nếu không làm được việc người bình thường không thể làm, chẳng bằng sớm học Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ ôm tiền về Đông Kinh hưởng phúc cho rồi, cắn răng nói:” Được, ta nhận, ngoài ra huynh có thể tìm vài người liên danh tấu lên hoàng đế, sau này phàm những người Đại Tống không cần, cứ đưa tới chỗ ta, đi đầy hơn vạn dặm, dù tội bằng trời cũng đủ bù đắp rồi.”
“ Thế còn tốt hơn là để họ lên núi làm đạo phỉ, hoặc là chạy sang Tây Hạ, Khiết Đan. À, mà cả nữ nhân nữa nhé, đừng chỉ cho nam nhân, đó mới là rắc rối thật sự.”
Dương Hoài Ngọc tặc lưỡi:” Dã tâm của ngươi thật lớn, chỉ là đông người như thế mà tới e sinh loạn, nên nhớ những kẻ đó vốn chẳng phải lương dân.”
“ Đi qua tám trăm dặm hãn hải, bọn họ sẽ nhận ra bài học cực kỳ đơn giản, tới Tây Vực được sống an lành quý giá ra sao, mà chỉ Cáp Mật mới đem lại được điều này.” Thiết Tâm Nguyên tự tin nói:” Tất nhiên cần ít thủ đoạn cai trị nữa, nhưng rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi, so với người Tây Vực thì những kẻ chẳng phải lương dân mà huynh nói chỉ là thỏ con thôi.”
“ Vậy mà Mi Nhi còn nói có lỗi mới ngươi, khi ngươi đi còn khóc, ta về bị mắng một trận.”
“ Mắng là đúng, may mà ta bản lĩnh lớn, phải người khác bị các ngươi hại chết rồi.” Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Ngoài ra đừng ở trước mặt ta gọi lão bà huynh là Mi Nhi, không sợ ta nôn ra à?”
Dương Hoài Ngọc cười lớn, đời này cưới được Tô Mi là thành tựu đáng kiêu ngạo của hắn, thi thoảng không ngại mang ra khoe một chút, cầm vò rượu lên chạm với Thiết Tâm Nguyên một cái:” Xem ra Cáp Mật của ngươi tốt hơn người Tống nghĩ nhiều, nếu không ngươi chẳng có tự tin này. Nếu đã không có vấn đề thì cho ta tham gia một phần đi.”
“ Vậy thì phái người có bản lĩnh tới, nếu không sẽ chết rất nhanh đấy.”
“ Tất nhiên rồi, ngươi chỉ cần chiếu cố gia nhân của ta một chút là được, ta sẽ bảo bọn họ nguyên nhân tới Cáp Mật. Còn đám người các nhà khác, ngươi muốn dùng thế nào thì dùng, không cần nể mặt ta.”