Triệu Uyển cũng rất bận rộn, sau nửa ngày nghỉ ngơi liền tiếp kiến các quý phụ của Thanh Hương quốc.
Giờ quý phụ trong nước cũng không nhiều gồm Hầu thị, Trác Mã, Trạch Mã, Úy Trì Chước Chước, lão bà của Úy Trì Lôi, Thiết Tam Bách thêm vào Trương ma ma và Tiểu Châu Nhi, gom lại đủ một bàn.
Thế là không được, vì vậy mời thêm thê tử các đầu lĩnh võ sĩ Thanh Hương cốc, phụ nhân khéo tay của Úy Trì tộc.
Tổng cộng hai trăm người, còn đông hơn hôn lễ.
Cơm nước rất đơn giản, ban thưởng cực kỳ phong phú, đều là hồi môn nàng mang theo từ Đại Tống.
Kết thúc bữa tiệc Triệu Uyển còn khách khí mời họ lúc nhàn rỗi tới Tinh Xá tụ hội.
Và đây chính là chỗ sai lầm nghiêm trọng của Triệu Uyển, những phụ nhân Tây Vực thành thật ở lại Tinh Xá suốt cả một ngày, chơi bài lá, đấu cỏ, ném tiêu, thả diều, còn tò mò vào cả tân phòng của nàng, hết sức tự nhiên ngồi bình phẩm này nọ, ăn hết bánh trái đang là thứ quý giá trong những ngày này.
Đến cuối ngày, Tinh Xá không khác gì bị bão quét qua, lúc cáo biệt còn nói mai mình lại rảnh.
Khi Thiết Tâm Nguyên trở về thì Triệu Uyển nằm bẹp trên giường như mèo bệnh, Tiểu Châu Nhi bóp tay, Trương ma ma vừa bóp chân vừa cằn nhằn.
(*) Bản đồ toàn cảnh Thanh Hương Cốc.
Cảnh tượng trông có vẻ ấm áp lắm, thực tế bên trong không phải vậy.
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Hôm nay nàng chiêu đãi quý phụ ra sao?”
“ Cũng tốt.” Triệu Uyển ngồi dậy đáp:
Trương ma ma không chịu, kể tội:” Đại vương không biết, bọn họ ăn hết hơn một trăm cân bột mỳ, chơi hỏng hai cái xích đu, lá cây thanh hương bên ngoài bị bọn họ nhổ trụi chơi đấu cỏ.”
“ Uống hết mười mấy vò rượu nho, làm lão thân giận nhất là có một người không biết xấu hổ tới mảnh đất trồng mẫu đơn mà Trạch Mã tiểu thư tặng để đi giải.”
“ Chưa hết, bọn họ còn hẹn mai lại tới.”
Rất nhiều người Hán đã gặp phải vấn đề tương tự rồi, nên Thiết Tâm Nguyên chỉ nhìn Triệu Uyển đang có chút xấu hổ, nói:” Chuyện này phải xem thủ đoạn của nàng, khai quốc dù danh thần hay dũng tướng đều xuất thân thảo mãng, huống hồ Cáp Mật lại là vùng man hoang. Ta nghe nói thời Đường, khi Đường thái tông sau khi lên ngôi mời quần thần yến tiệc còn hỗn loạn hơn nhiều, thậm chí đánh nhau đổ máu nữa.”
Triệu Uyển đi tới lấy khăn cho Thiết Tâm Nguyên lau mặt:” Thiếp thấy thế này rất tốt, bọn họ muốn ăn là ăn, muốn uống là uống, thích thiếp cũng nói thẳng luôn trước mặt, thiếp tuy mệt cũng cười thoải mái.”
“ Hầu thị ra sức thể hiện thân phận, Trác Mã có chút xa lánh thiếp, cái đó thiếp hiểu. Về phần Trạch Mã và Úy Trì Chước Chước, chẳng qua là hai kẻ thất bại thôi, thái độ thế nào thiếp không chấp.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ má nàng:” Chuyện này ta không quản, tin rằng nàng sẽ lý tốt.”
Nói xong bê ấm trà vào thư phòng, từ khi quan viên Đại Tống vào vị trí của mình, mỗi ngày số văn thư cần y phê duyệt không dưới một trăm, muốn phê duyệt hết ít nhất tồn một canh giờ.
Đấy là Âu Dương Tu giúp y xử lý đại bộ phận văn thư không quá trọng yếu rồi.
Văn thư của thị bạc ti mới thành lập là nhiều nhất, đó là vì giờ cả Tây Vực đều biết vận chuyển lương thực tới Cáp Mật bán là kiếm nhất, vì thế mỗi ngày có hàng dài thượng đội kéo tới, thậm chí có bộ tộc dư dả một chút đem thịt sấy khô tới bán.
Bọn họ rỡ từng bao lương thực trên lạc đà xuống, bán cho thị bạc ti, lấy vàng hoặc ngân tệ, bọn họ không thích tiền đồng.
Hiện ở Cáp Mật không cho lấy vật đổi vật, chủ yếu là vì thu thuế, nếu ai cũng lấy vật trao đổi với nhau thì Thiết Tâm Nguyên chẳng thể thu thuế khi họ bán ra, cũng không cách nào thu thuế khi họ mua vào.
Hôm nay văn thư gửi tới có một cái thú vị, hỏi ý y, có thương đội mang hai trăm con lạc đà chở lương thực tới, sau khi bán lương thực đi, chủ đội lạc đà đem một trăm năm mươi con lạc đà thừa bán cho thị bạc ti, yêu cầu kết toán bằng vàng và mã não, không nhận tiền đồng, liệu có đồng ý không?
Thiết Tâm Nguyên không nhịn được cười, quan viên người Tống quá cứng nhắc, chủ đội lạc đà đó nói không sai, lúa mạch là thương thực, chẳng có lý gì lạc đà không phải lương thực.
Triệu Uyển ngồi yên tĩnh bên cạnh thêu một cái yếm trẻ con, mặc dù cái bóng của con bọn họ còn chẳng thấy đâu, không gây trở ngại cho công tác chuẩn bị của nàng.
Nghe Thiết Tâm Nguyên cười liền hỏi nguyên nhân, được y đưa cho văn thư.
“ Vì sao họ lại không nhận tiền đồng?” Triệu Uyển không nhịn được hỏi:
“ Ở Tây Vực không ai lấy tiền đồng hết.”
Triệu Uyển nghe thế, bỏ đồ thêu thùa sang một bên, vỗ bàn rất khí phách:” Thiếp lấy, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”
Đại Tống thiếu tiền đồng không phải là bí mật gì cả, vì Trung Nguyên không có mỏ đồng, trong nước sở dĩ xuất hiện loại tiền giấy như phi tiền, giao tử là một phần vì tiền đồng không đủ dùng.
Thiết Tâm Nguyên từng tính kéo một xe tiền đồng tới Đại Tống, lợi nhuận còn cao hơn mã não, lại chẳng lo không bán được.
Người Tống khao khát tiền đồng là vô hạn, chuyện bọn họ thích làm nhất chính là kiếm thật nhiều tiền, sau đó chôn xuống đất cho con cháu dùng.
Cái thứ tiền đồng vàng hay đồng xanh pha chì của Đại Tống, làm sao so với tiền đồng đỏ không có tạp chất của Tây Vực?
Thiết Tâm Nguyên thấy bộ dạng nóng lòng của lão bà, vươn tay kéo vòng eo nhỏ vào lòng:” Đừng gấp, tài phú trên thế giới này nhiều hơn nàng tưởng tượng đấy, cơ hội lúc nào cũng có. Mà nàng lấy tiền đồng làm gì? Mang về còn phải luyện lại, chẳng bằng mua lượng lớn đĩnh đồng chưa đúc, giá chẳng cao.”
“ Nàng thậm chì có thể đặt thoi đồng hình yên ngựa đặt được trên lưng lạc đà, chỉ cần có đội lạc đà tới Đại Tống, nhờ họ vận chuyển giúp, trà ít thù lao là được.”
Triệu Uyển suỵt một cái:” Không được để người khác biết bí mật phát tài này.”
“ Ngốc ạ, người ta biết từ lâu rồi, chẳng qua không cách nào bán thoi đồng ở Đại Tống thôi, theo Tống hình thống, tự ý mua bán tiền đồng, đồ đồng là bị đi đầy ba nghìn dặm.”
“ Chuyện này có lợi với Đại Tống, vì sao không cho?” Triệu Uyển tự hỏi tự đáp:” Ồ thiếp hiểu rồi, sợ người dị tộc kiếm mất tiền của Đại Tống.”
“ Khả năng là thế, nhưng có lẽ là liên quan tới quyền đúc tiền, đó là trọng khí quốc gia, đám sĩ đại phu cho rằng người khác, nhất là người Hồ nhúng tay vào việc này là sự xỉ nhục với họ, cho nên mới có quy định bất hợp lý này.”
Triệu Uyển cao hứng reo lên:” Không sao, thiếp là Trưởng công chúa Đại Tống mà, không phải cố kỵ.”
Đang tân hôn vốn là lúc củi khô lửa mạnh, chỉ cần va chạm nhẹ cũng tóe lửa rồi, uống hồ Triệu Uyển cứ vặn vẹo trong lòng Thiết Tâm Nguyên.
Thế là nói chuyện thế nào mà biến thành tới giường rồi.
Mãi lâu sâu Triệu Uyển trong lòng Thiết Tâm Nguyên mới nhớ ra:” Sáng nay vừa mới nói phải tiết chế đấy, a nương còn trừng mắt với thiếp hai cái.”
“ A nương biết ý lắm, không phải được Bao Tử hộ vệ tới thảo nguyên hậu sơn sao? Giờ nàng là lớn nhất trong sơn cốc.”
Triệu Uyển ngồi dậy búi tóc:” Không được, chuyện quân vương không tảo triều không thể xảy ra ở thiếp.”
“ Nói vớ vẩn, Thanh Hương cốc làm gì có tảo triều? Đến chiều mới gặp mặt bàn việc.” Thiết Tâm Nguyên vỗ mông Triệu Uyển:” Kỳ thực ta không muốn nàng mang quá nhiều tư duy lễ giáo của Đại Tống tới Thanh Hương quốc. Quy củ thì cần, nhưng lễ giáo thì thôi đi, đừng lấy nó ra họa hại trẻ con ở đây.”
Triệu Uyển nhớ tới giáo dục lễ giáo nàng từng tiếp nhận cũng rùng mình:” Làm thế được sao?”
“ Đương nhiên là được, nhân tính cần tự ước thúc chứ không thể khống chế, giống như hai chúng ta, đang là lúc như keo với sơn, lại vì mấy đạo lý chẳng đâu vào đâu mà áp chế bản thân, chẳng phải khổ sở chính là chúng ta à?”
Triệu Uyển hứ một tiếng, mặc áo vào:” Chàng nói câu đầu còn có lý, về sau toàn là kiếm cớ để bản thân hoang dâm, không thèm nghe.”