Hoàng đế đáng thương à?
Bốn chữ này vốn không nên tổ hợp với nhau như vậy, càng không nên do hoạn quan như Vương Tiệm nói ra.
Câu này thường chỉ thích hợp cho thê tử nói với trượng phu.
Một phú ông gia tài vạn quan, suốt ngày bận rộn tới tận khuya, lúc đó thê tử của ông ta bê bát cháo tới bên trượng phu, ôn nhu khuyên đừng vất vả, thương xót vuốt má trượng phu khẽ nói ông ta thật đáng thương.
Thế là phú ông lòng sinh bi thương, thấy mình thực sự đáng thương, phu thê ôm nhau một lúc, bi thương một lúc, sau đó ...
Thiết Tâm Nguyên rùng mình, y không biết Triệu Trinh có dùng Vương Tiệm như lão bà không, nhưng lúc này Vương Tiệm thực sự đang thương xót Triệu Trinh ... Không, không được, chuyện này không thể nghĩ tiếp, buồn nôn quá.
Nước đã sôi, Thiết Tâm Nguyên pha một ấm trà, còn cho cả ít gừng, cả hai im lặng cầm cốc trà uống trong im lặng.
Vương Tiệm hôm nay có vẻ nhiều tâm sự, lại chủ động hỏi:” Vả lại ta tới chỗ ngươi thì làm được gì?”
“ Thúc trông con cho ta và Uyển Nhi.” Thiết Tâm Nguyên đáp không cần nghĩ:
Vương Tiệm khựng người, hắn không ngờ Thiết Tâm Nguyên lại nói thế, với một hoạn quan như hắn, điều này không phải vũ nhục mà biểu thị tín nhiệm tuyệt đối.
“ Không uổng Vương thúc thương ngươi từ nhỏ, được rồi, trống canh tư đã gõ, ta phải đi đây.” Vương Tiệm chống đầu gối đứng dậy rời tiểu viện tử Thiết gia:
Canh bốn, bách quan chuẩn bị tiến cung, hôm qua xảy ra nhiều chuyện như thế, hẳn là các đại thần có rất nhiều người muốn hỏi hoàng đế.
Thiết Tâm Nguyên tiễn Vương Tiệm đi, sau đó ngáp dài về phòng ngủ, tới khi trời sáng hẳn mới dậy, ngồi trên giường lười biếng làm động tác thể dục, trước kia giờ này là phải tới Thái học ăn bánh bao rồi.
Rửa ráy xúc miệng xong, chẳng đi đâu cả, bên ngoài mưa xuân vẫn rả rích, loáng thoáng những nghe thấy những tiếng bước chân vội vàng.
Hán tử bán nước nóng rao như hết hơi, còn có tiếng phụ nhân mua nước chê bai nước không đủ nóng, mọi thứ sao quen thuộc.
Thiết Tâm Nguyên đói bụng rồi.
Biết rõ ngay góc phố thôi có quán hồn đồn và bánh nướng thơm ngon, cùng với hàng trăm thứ ăn vặt khác, y vẫn muốn đợi, nói không chừng lát nữa Triệu Uyển mang bữa sáng ngon lành cung đình tới.
Thích một người, khi người đó hắt hơi cũng đẹp, càng không nói khi nàng như tiên nữ từ trên tường thành từ từ hạ xuống.
Nhìn dáng vẻ nàng vô cùng thuần thục, dù tay xách giỏ cũng chẳng hề thấy khó khăn.
Thiết Tâm Nguyên hít sâu một hơi, bước tới một bước, Triệu Uyển hết sức tự nhiên dẫm chân lên vai y, Thiết Tâm Nguyên từ từ hạ người xuống, nàng bình an nhảy xuống đất.
“ Nói với nàng cả nghìn lần rồi, sao không làm dây thừng dài thêm một chút, lần nào cũng cách một quãng rồi nhảy xuống.”
“ Quen rồi!” Triệu Uyển vén tóc mai hơi rối, thè đoạn lưỡi ra, tinh nghịch đáp:
Thiết Tâm Nguyên nhận lấy hộp cơm, đưa lên mũi hít hít, hài lòng nói:” Cháo trắng là đúng rồi, dám lấy ngân nhĩ hạt sen gì đó đối phó với ta là ta ném đi.”
Nói xong hí hửng mang vào nhà ngay, kệ cả đám người thập thò trên tường thành.
Triệu Uyển cười hì hì đi theo, chống cằm nhìn Thiết Tâm Nguyên miệng ngậm bánh, tay múc cháo.
Bánh rán và cháo với đi nhanh chóng, Thiết Tâm Nguyên đang ăn đột nhiên dừng tay lại nói:” Ta thiếu chút nữa là không kiên trì được rồi.”
Triệu Uyển gật đầu:” Ta cũng vậy.”
“ Nói như thế là ta không cần phải áy náy vì nhìn mỹ nữ khác rồi?” Thiết Tâm Nguyên làm bộ mặt hớn hở:
Triệu Uyển cười, hai mắt cong vút như lưỡi liềm:” Không cần, ngươi nói cho ta biết mỹ nữ đó ở đâu là được rồi.”
Thiết Tâm Nguyên rụt cổ lại, cười hăng hắc:” Không cần, làm gì có người như thế, trên đời này nàng đẹp nhất rồi, ta làm gì có tâm tư nhìn nữ nhân khác.”
“ Thực sự không sao mà, nam nhân thi thoảng phong lưu một vài lần không hề gì, là ai thế?”
“ Nói chơi thế thôi, đâu cần nghiêm túc thế chứ?”
Triệu Uyển lấy khăn tay ra, ôn nhu lau mồm cho Thiết Tâm Nguyên:
“ Ta còn không hiểu ngươi sao, khi không có ta ở bên cạnh, ngươi vì áy náy tuyệt đối không để ý tới nữ nhân khác, nhưng khi ta ở bên cạnh, bản tính ác liệt sẽ bộc phát.”
“ Thế sao, đến ta còn không biết mình như thế đấy, nàng hiểu ta còn hơn bản thân ta nữa ...”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay kéo Triệu Uyển vào lòng, ôm rất chặt, chặt tới mức làm Triệu Uyển thấy đau, nhưng tràn ngập hạnh phúc, cảm thấy lúc này chết trong lòng cũng đủ rồi.
Chỉ là có giai nhân trong lòng làm sao ôm ấp thôi mà thỏa mãn được, tay bắt đầu táy máy:” Hì hì, hai năm không gặp, không ngờ nàng đầy đặn lên nhiều, kiếm lớn rồi.”
“ Ba mươi lăm vạn quan mà, làm sao hàng làm ngươi thất vọng được.” Triệu Uyển đắc ý nói:
Thiết Tâm Nguyên vỗ đét mông nàng một cái:” Lén tới thanh lâu làm gì, đến cả lời lão bảo tử cũng nhớ luôn rồi.”
Triệu Uyển cười khúc khích:” Đi xem cho biết, nghe nói đó là chỗ nam nhân các ngươi thích, không đi xem làm sao giữ được trái tim của các ngươi.”
Hai người ôn tồn một lúc, Thiết Tâm Nguyên nói:” Cáp Mật không được tốt như lời sứ giả miêu tả đâu.”
“ Ta biết.”
“ Sau này nàng phải học cưỡi ngựa, không có ngựa thì ở Tây Vực một bước khó đi.”
“ Người ta học lâu rồi.”
“ Sau này nàng còn phải chưởng quản nội vụ, rức phức tạp, để giao tiếp vứi tộc nhân Thanh Hương tộc của ta, nàng phải biết tiếng Đột Quyết, Hồi Hột, thậm chí là tiếng Ba Tư cũng phải biết một ít.”
Thiết Tâm Nguyên từng tưởng tượng rất nhiều mình và Triệu Uyển gặp lại nhau sẽ là cảnh tượng thế nào, kích thích nóng bỏng, xúc động khóc lóc, hay thậm chí có chút lạ lẫm? Vì hai người xa nhau gần ba năm trời, ở cái thời đại khi công nghệ thông tin bùng nổ, yêu xa còn khó duy trì một năm nữa là.
Nhưng tất cả đều không đúng, Triệu Uyển mang tới cho y cảm giác nhẹ nhàng tự nhiên, giống như hai người chưa từng có chút xa cách.
Chính tình cảm đơn thuần trong sáng của Triệu Uyển là thứ giúp Thiết Tâm Nguyên giữ được bản thân suốt thời gian qua, vì y không muốn vấy bẩn thứ tình cảm đẹp đẽ hiếm có nhân gian đó.
“ Dưới bầu trời có mặt đất, trên bầu trời có chân thần, giữa trời và đất là thiên đường trời ban. “ Triệu Uyển đọc một đoạn thơ tiếng Ba Tư, rất du dương, êm tai, chẳng quái dị như Thiết Tâm Nguyên học từ đám thô hán:
“ Tiếng Đột Quyết thì sao?” Thiết Tâm Nguyên sáng mắt, không ngờ nhà đầu này chuẩn bị chu đáo tới thế:
“ Cũng được, thậm chí tiếng Thổ Hỏa La cũng có thể nói vài câu.”
“ Ha ha ha, ta đúng là vớ bở rồi.” Thiết Tâm Nguyên hôn chụt nàng một cái:” Trước nay ta cứ nghĩ Chước Chước có thiên phú ngôn ngữ lắm rồi, nhưng so với nàng còn kém lắm.”
“ Thì ra nữ nhân kia là Úy Trì Chước Chước, hứ, người như cá muối mà ngươi cũng thích à. Ta cứ nghĩ chỉ con mèo Ba Ta tóc vàng mắt xanh, thân hình uốn lượn mới làm tâm linh ngươi dao động.”