Thiết Tâm Nguyên lường trước rồi, tránh xa tầm phun bọt của lão ta, vẻ mặt vui vẻ như gặp lại bạn cũ:” Báo cho ông một tin mừng nhé, nhi tử của ông chẳng những chưa chết, hiện đang định cư ở Đông Kinh, thậm còn cưới một nữ tử người Tống, phu thê hài hòa, sống tốt lắm, đoán chừng không bao lâu nữa sẽ sinh cho ông một đứa cháu.”
“À, hắn vô cùng hiếu thuận, muốn ta giết ông, đừng để ông bị xỉ nhục thêm, sẵn sàng trả ta năm trăm cân vàng nếu giúp hắn mang xương cốt của ông tới Đông Kinh an táng nữa. Chậc chậc, nhi tử hiếu thảo như thế thật hiếm có.”
Nhất Phiến Vân rống lên:” Ta không tin.”
“ Không tin thì thôi, ta chẳng việc gì phải nói dối ông, chà, nhìn ông ngày càng rắn chắc đấy, xem ra cơm nước của ta không tệ hả, mai giảm một nửa đi vậy.” Thiết Tâm Nguyên miệng tươi cười, lời nói ra thì ác độc:
Nhất Phiến Vân đấm một cái làm song sắt rung rinh, bi thương nói:” Nếu là anh hùng hảo hán thì giết ta đi, cứ hành hạ ta làm gì?”
“ Ông thực sự là không chịu từ bỏ đấy, bội phục!”
Thiết Tâm Nguyên tủm tỉm cười đưa lay lay chấn song, chợt nhìn thấy dưới có dính một cục bùn. Hang Sói cực kỳ khô ráo, làm gì có thứ này, trong ánh mắt tuyệt vọng của Nhất Phiến Vân, đá một cái, liền thấy chân chấn song đã hỉ rỉ sét nghiêm trọng, một thời gian nữa thêm lực tác động khả năng đứt:” Giới thiệu với mọi người nhé, đây mã tặc vương lừng danh Tây Vực, tung hoành hai mươi năm, trẻ con Tây Vực nghe nín khóc, Nhất Phiến Vân.”
Đáng tiếc là Đại Tống quá xa xôi, danh tiếng Nhất Phiến Vân chưa truyền được tới, nên không gây chấn động gì, chỉ là Âu Dương Tu rõ ràng thở phào.
“ Kẻ bên cạnh các ngươi mới là cường đạo, trông các ngươi giống người tử tế, cẩn thận đứng để y ăn thịt không nhả xương.” Nhất Phiến Vân gào lên:
Tô Thức không hiểu tiếng Đột Quyết, hắn đang nhe răng ra trêu con sơn tiêu.
Thiết Tâm Nguyên hỏi ngục tốt:” Lão ta gần đây hay bị nôn phải không?”
“ Vâng, lão ta nói thức ăn của chúng ta bị hỏng, làm lão ta đau bụng.” Ngục tốt vội vàng giải thích:” Tộc trưởng đừng nghe lão ta nói linh tinh, thuộc hạ cho hắn cơm chín, nước cũng là nước sạch.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ vai ngục tốt:” Ta biết, lão ta nôn ra để nặn bùn làm rỉ chấn song đấy. Chậc, cách này đâu phải ai cũng nghĩ ra, mai đổi cho lão ta nhà giam mới, để lão ta thong thả mà làm lại từ đầu, coi như cho đỡ buồn.”
Trong tiếng gầm rú chửi bới như điên dại của Nhất Phiến Vân, Thiết Tâm Nguyên thong thả rời đi.
“ Vì sao không giết lão ta?” Âu Dương Tu có chút không đành lòng hỏi:
Thiết Tâm Nguyên cười trả lời nửa thật nửa giả:” Lão ta có một nhi tử cực kỳ giảo hoạt, biết nhẫn nại, đang sống ở Đông Kinh, sau này còn nhờ người ta nhiều, nếu giết lão ta thì sau này gặp nhau khó nói chuyện.”
Tô Thức bĩu môi:” Người Hồ thì làm được cái gì, chỉ cẩn không giữ quy củ, phủ Khai Phong không cần xin ý chỉ cũng có thể chặt đầu.”
Thiết Tâm Nguyên vung tay bợp một cái:” Lần sau dám nói chuyện với bản vương như thế, ta chặt đầu ngươi trước. Ta nói lợi hại là lợi hại, loại như ngươi dù trăm tên cũng bị người ta băm vằm nuôi chó.”
Tô Thức tức lắm, hắn không sợ Thiết Tâm Nguyên, nhưng hai tên cẩu nô tài đi bên cạnh y thì cứ nhìn hắn rất bất thiện, đành ngậm miệng.
Âu Dương Tu chẳng quản, từ lâu nhìn ra Thiết Tâm Nguyên kỳ thực rất thích đứa học sinh không biết trời cao đất dày này của mình, sẽ không làm hại Tô Thức.
Vật tư trong Hang Sói rất nhiều, muốn kiểm kê rõ không phải một sớm một chiều, Âu Dương Tu bỏ lại Tô Thức một mình, ông ta muốn đi ra thảo nguyên sau hang sói, nghe nói đó là đất phong của Úy Trì tộc, hắn muốn trò chuyện thật kỹ với Úy Trì Lôi.
Ngoài ra còn muốn gặp hai vị thượng sư trong tuyền thuyết, thảo luận xem có thể nhờ họ phát động tín đồ vận chuyển lương thực tới Cáp Mật được không, sức mạnh của tôn giáo luôn rất lớn, sẽ vô cùng hữu ích trong việc ổn định nhân tâm.
Triệu Uyển bê một cái bát lớn đứng sau lưng Vương Nhu Hoa, cùng một đám nữ tử nói cười, đợi đầu bếp cho thức ăn vào bát.
Hôm nay ăn mỳ, bát của Triệu Uyển chuyên môn cho vài cọng rau xanh, chỉ cần đổ nước canh vào là ăn được, đó là ưu đãi duy nhất của nàng.
“ Thái hậu, chúng ta phải sống thế này bao lâu?” Hầu thị nhìn đội ngũ kéo dài sau lưng, nhỏ giọng hỏi Vương Nhu Hoa:
Vương Nhu Hoa vớt mỳ trong nồi cho Triệu Uyển:” Tới khi chúng ta đủ lương thực cho mọi người ăn.”
“ Năm xưa phủ Hà Gian đại hạn, trong nhà cũng thiếu lương, dựa vào thiếp thân lên núi săn bắn mới sống qua được. Thái hậu, chúng ta có phải được vào Thiên Sơn đi săn không?” Hầu thị lại hỏi:
Vương Nhu Hoa nghĩ một lúc gật đầu:” Cũng được, một nữ tướng quân như cô mà không ăn no thì làm sao có sức cầm đao.”
Hầu thị mừng lắm:” Thiếp thân ăn xong sẽ đi ngay, thái hậu cứ đợi tối chúng ta ăn thịt nướng.”
Vương Nhu Hoa lắc đầu:” Bách tính có năng lực tự kiếm thêm thức ăn có thể ăn, còn ta không được, đại vương có lệnh, không thể làm trái.”
Hầu thị dậm chân:” Đó là quy củ gì vậy, đường đường thái hậu, vương hậu lại bị đói là sao?”
Thiết Tâm Nguyên cũng nhận một bát mỳ lớn, cười hì hì ngồi xuống bên mẹ, nháy mắt với Triệu Uyển.
Vương Nhu Hoa trừng mắt với nhi tử một cái, gắp cho hồ ly dưới gầm bàn một miếng xương, thấy Nữu Nữu đã ăn xong, lại xẻ mỳ ở bát mình cho khuê nữ.
Thiết Tâm Nguyên biết mẹ đang oán trách mình, ăn uống cần kiệm người lớn có thể chịu được, nhưng hồ ly quen sung sướng với Nữu Nữu đang lớn háu ăn thì làm sao chịu nổi.
“ Người ta làm hoàng đế cả nhà hưởng vinh hoa phú quý, hài nhi làm đại vương lại khiến người nhà bị đói, là hài nhi vô dụng.”
Vương Nhu Hoa húp hết nước canh, đặt bát xuống:” Vài ngày nữa đừng đi đâu, mẹ tổ thức cho con thành hôn với Uyển Nhi.”
Nói xong đứng dậy cho nhi tử và nhi tức phụ nói chuyện, dẫn theo Nữu Nữu vẫn phụng phịu vì ăn chưa no lắm.
Thiết Tâm Nguyên ăn loáng một cái là hết, đợi Triệu Uyển thong thả ăn từng sợi mỳ, uống từng ngụm nước nhỏ, đợi nàng ăn xong đưa ngay bát cho Tiểu Châu Nhi, kéo nàng tới Vân Đường.
(*) Gần 700 chương rồi, đám ae họ Vân giờ này đều vinh hoa phú quý, Thiệt đệ vẫn sống thảm vãi ra, chắc là do con ghẻ =))