Triệu Uyển nhéo Thiết Tâm Nguyên một cái, nàng giữ gìn ra sao tự biết, nàng sợ nhất là bị hiểu lầm, giờ yên tâm hẳn, nhưng nhìn tấm khăn lụa trắng tin lại cuống lên:” Phu quân, thiếp thân vẫn phải có lạc hồng, Trương ma mã dặn bảy tám lần rồi, nhất định phải giữ lại ...”
“ Thế thì dùng khăn tay thấm máu ở chỗ nàng vừa cắn ta ấy, vừa rồi ta đau tới mức suýt nữa cắn trả rồi.” Thiết Tâm Nguyên giang tay ra, cụt hứng vô cùng:
“ Ồ..” Triệu Uyển lóng ngóng dùng khăn tay lụa thấm lên vai Thiết Tâm Nguyên, máu và mồ hôi biến nó thành cái giẻ lau, chợt kinh hãi nói:” Vai chàng có một cái lỗ kìa.”
Thiết Tâm Nguyên cúi đầu nhìn vai mình, nơi đó có hình xăm cái cây vươn, rất kiên cường, vậy mà có cái lỗ đen làm hỏng:” Đó là sỉ nhục lớn nhất đời ta, có kẻ muốn xích một cái xích chó vào đó.”
Triệu Uyển thương xót đưa ngón tay sờ nhẹ cái lỗ đó, nghiến răng hỏi:” Ai làm?”
“ Mục Tân! Nàng nhớ cho kỹ, kẻ này là kẻ thù của Thiết gia ta, dù dùng cả đời ta cũng rửa sạch xỉ nhục này.”
“ Nhớ rồi, dứt khoát phải giết lão.” Triệu Uyển thương xót ôm đầu Thiết Tâm Nguyên vào lòng.
Bất kể ở ngoài kia Thiết Tâm Nguyên có làm sự nghiệp to lớn gì, Triệu Uyển đều thấy y đáng thương, thấy trượng phu giống đứa trẻ quật cường, đang dùng đủ mọi cách chứng tỏ sự cường đại của mình.
Chỉ là động tác này là có hậu quả.
“ Ngoan, nằm yên để thiếp ôm ngủ, đứng cắn.”
“ Nhưng ta nhịn không nổi.” Giọng ai đó đầy ủy khuất:
“ Người ta cũng không chịu được, trời còn chưa sáng đã phải dậy, mặc bộ áo nặng chịch suốt cả ngày trời, chàng đi uống rượu khoái hoạt, thiếp vẫn phải ngồi đây ... Á ... Đồ đáng ghét ai cho vào ...”
Đến nửa đêm, mây từ Thiên Sơn mang tới một trận mưa rào bất ngờ, rơi lộp độp xuống cây thanh hương ngoài cửa sổ.
Triệu Uyển thò đầu ra khỏi màn, bị Thiết Tâm Nguyên kéo vào, lát sau, Thiết Tâm Nguyên trần truồng nhảy ra, lấy ấm trà với đĩa bánh.
Nhìn Triệu Uyển ngửa cổ tu ấm trà, Thiết Tâm Nguyên nuốt nước bọt, tay tự động đưa ra.
Bên ngoài có tiếng trống gõ canh năm, Triệu Uyển mơ mơ hồ hồ nói:” Đừng làm bậy, thiếp không chịu nổi nữa.”
Thiết Tâm Nguyên ôm mặt Triệu Uyển, ánh mắt ngây ngất:” Ta cũng mệt rồi, nhưng không cam tâm trải qua đêm nay trong giấc mộng, một khắc cũng không muốn.”
“ Ừm, nếu thêm lần nữa cũng được.”
“ Yêu tinh, nàng được, còn ta chịu rồi, người bị nàng hút rộng rỗi.” Thiết Tâm Nguyên giang rộng tay nằm vật ra giường:
Triệu Uyển nghiến răng nhéo y:” Đáng ghét, rõ ràng vì chàng mà người ta mới cố, giờ thành lỗi của người ta.”
Đêm tân hôn không thể nói hoàn mỹ, nhưng chính vì thế càng thêm đáng quý.
Cái giá của tham lam rất nghiêm trọng, Triệu Uyển hôm sau trừ cắn răng đi dâng trà tức phụ cho Vương Nhu Hoa thì nằm bẹp ở Tinh Xá nghỉ ngơi.
Thiết Tâm Nguyên cũng nằm ở cái giường khác, nhưng mà là cùng Mạnh Nguyên Trực thảo luận chuyện xuất binh, hai mắt cứ chực chờ cơ hội để díp vào. Nếu được Thiết Tâm Nguyên muốn cùng Triệu Uyển đi hưởng tuần trăng mật chỉ có riêng hai người thôi, nhưng ước muốn đơn giản đó giờ là thứ xa xỉ. Ai bảo y là đại vương, mỗi ngày có công việc không bao giờ làm hết đợi y.
Thám báo truyền đi đã liên tục truyền tin tức về, quan viên Đại Tống phụ trách quản lý lưu dân yêu cầu tăng thêm lương thực. Vấn đề thiếu hụt lương thực vẫn hết sức nghiêm trọng, không cho phép có chút trì hoãn nào, nếu không nhanh chóng giải quyết, bọn họ khó cầm cự thêm được lâu hơn.
Khách Lạt Hãn sau khi đại thằng Hồi Hột đã yên tĩnh lại, truân binh ở Cao Xương, đợi hậu cần theo kịp bước tiến của đại quân.
Hồi Hột nhiều nơi không còn bóng người, những tòa thành thôn trang trống không, cuồng nhiệt tôn giáo cuối cùng không thể khiến Khách Lạt Hãn xem thường sinh tử của mình. Vì thế sau khi ở Cao Xương sáu ngày, để lại hai vạn đại quân, sau đó quay về đón đội ngũ hậu cẩn của mình.
Từ sào huyệt Bát Lạt Sa Cổn của Khách Lạt Hãn tới Cao Xương phải đi qua con đường nổi tiếng đó là Thiên Sơn cổ đạo, cũng chính là Đường Tăng cổ đạo.
Sơn đạo kéo dài tám trăm dặm này thành vật cản lớn nhất trên đường tiếp tế của Khách Lạt Hãn.
“ Chẳng lẽ bọn chúng lúc tấn công không nghĩ tới việc tiếp tế hay sao?” Mạnh Nguyên Trực nhíu mày khi đọc tài liệu về con đường hiểm trở này:
“ Nghĩ chứ, có lẽ định thông qua cướp bóc để thay thế hậu cần, nhưng mà không ngờ Hồi Hột vương bỏ mặc bách tính, ông ta chạy, bách tính cũng chạy, nên phải đối mặt với tình trạng vườn không nhà trống này.” Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Tiếp đó là chúng ta bị tai bay vạ gió, chúng ta thì không cần lo gặp phải chuyện này vì ta dùng tốc độ nhanh nhất chiếm lấy vật tư của Hồi Hột vương tập kết ở Biệt Thất Bát Lý, cướp được xong là chúng ta men theo Thiên Sơn lộ lui về Cáp Mật, không ở lại Hồi Hột dù chỉ một ngày.”
Hiện giờ khó khăn nhất của Thiết Tâm Nguyên vẫn là tin tức tình hình ở Hồi Hột, chiến loạn làm thông tin cũng không đúng thời cuộc nữa, bọn họ trước kia chưa thiết lập được mạng lưới thu thập thông tin đương địa, giờ cử người đi đi về về khá tổn thời gian.
Mạnh Nguyên Trực ném ra một bản tình báo khác:” Binh lực Tây Bình quân ti của Tây Hạ đang rút đi, nhìn phương hướng rất có thể tới Lan Châu. Xem ra người Tây Hạ còn hiểu ý đồ của Đại Tống hơn Thanh Đường, hành lang Hà Tây của chúng thực sự để trống rồi, chuyến này đại vương còn khó khăn hơn ta đó.”
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm một lúc dặn:” Lão Mạnh, lần này huynh không phải hành động một mình hay chỉ huy vài trăm người nữa, mà là hàng vạn người. Tất cả đặt chữ ổn lên hàng đầu, không nóng vội, tất cả phải đợi tin tức thật sự chính xác của thám báo rồi hẵng hành động.”
“ Ta làm tiền quân, Lý Xảo áp trận, mục tiêu xa nhất không quá Túc Châu.”
Mạnh Nguyên Trực không giận mà nghiêm túc gật đầu, lần này hắn gánh trọng trách lớn hơn bất kỳ lần nào trước kia, tự hiểu đây có lẽ là cơ hội cuối cùng Thiết Tâm Nguyên cho mình, nếu còn hành động lỗ mãng, sau này e tối đa chỉ có thể làm thủ lĩnh thân binh cho y, không được cầm quân nữa.