Thiên Sơn thành tất nhiên xây trên núi cao, lúc này tuyết tung bay khắp nơi, lạnh khiếp người.
Cho dù trong thời tiết đó, vẫn có rất nhiều đại hán dùng sức quay bàn tời, một tảng đá lớn vuông vức men theo con dốc bằng băng từ từ đi lên, khi nó tới đỉnh dốc. Cái móc sắt cực lớn móc vào móc câu nhô ra trên tảng đá, điều chỉnh phương hướng, cuối cùng uỳnh một tiếng rơi xuống, thành một phần của tường thành.
Vừa làm xong việc, đại hán buông tay, để giá đỡ tảng đá trượt xuống, chui vào lán cỏ rũ mình như chó, để tuyết trên người rơi xuống.
Dưới lán cỏ có cái bếp lớn, đang nấu canh thịt, con chó ngao rất to nằm bên bếp gặm cái xương lớn, thấy người đi vào, con chó cảnh giác ngẩng đầu nhìn bọn họ, mau chóng cúi xuống tiếp tục đối phó với khúc xương.
Phụ nhân Hồi Hột to béo đội khăn chít đầu bực mình xua đuổi đám đại hán cứ thích dí múi gần nồi hít hà:” Đám quỷ lười, chưa tới giờ cơm, mau đi làm việc, canh chưa chín, đi đi, đừng để nước bẩn rơi vào nồi.”
Đám đại hán cười hô hố, đá đít một thiếu niên đang rũ đầu ra ngoài, thiếu niên thừa cơ ngồi xuống bên con chó ngao, dựa lưng vào bức tường đất, cười với phụ nhân.
Phụ nhân dùng tạp dề vò cái đầu ướt cho hắn, đầu thì khô rồi nhưng tóc thù bù xù như bụi cỏ dại.
Một đại hán quen biết nói:” Ngô Mãi, nhi tử cô chết rồi, không bằng nuôi Lạp Tắc đi.”
Thiếu niên lập tức há miệng gọi:” Mẹ, nhận Lạp Tắc làm nhi tử đi.”
Ngô Mãi nhìn Lạp Tắc thương hại, lắc đầu:” Ai biết chúng ta sống được tới khi nào, nếu Lạp Tắc nó sống được tới mùa thu năm sau thì ta nhận nó làm con. Lúc Tiểu Tạp Lạp chết, ta chỉ muốn đi theo, ta sợ trải qua chuyện đó lần nữa.”
Đại hán cảm thán: “ Vậy thì năm sau, có một đại vương cho chúng ta uống canh thịt, ta cảm giác chúng ta sống được tới năm sau đấy.”
Mọi người xung quanh mỗi người góp một câu tán đồng, có tiếng chuông kêu leng keng, đại hán cầm đầu phất tay, cả đám chạy ra ngoài.
Lạp Tắc vừa đứng lên thì bị Ngô Mãi kéo lại, tháo khăn trên đầu mình quấn lên đầu hắn, còn nhét cho nó nửa cái bánh nướng.
“ Mẹ, con sẽ sống.” Lạp Tặc nhét cái bánh vào mồm nhanh chóng nuốt xuống, vừa chạy vừa hô:
Cách tường thành không xa.
Thiết Tâm Nguyên khoác áo tơi từ ngoài đi vào phủ thành chủ, vừa đi vừa nói:” Tuyết đã rơi hai ngày rồi, nếu như ngày mai tuyết còn rơi thì việc xây thành phải ngừng lại, đợi khi tuyết dừng mới tiếp tục, nếu không số người chết quá nhiều.”
“ Chúng ta bây giờ nhiều người hơn gia súc, nhưng không thể dùng người như gia súc, thời gian qua ta quan sát rồi, người Hồi Hột chấp hành mệnh lệnh rất cao, chứng tỏ họ đã thừa nhận sự cai trị của Cáp Mật.”
“ Nếu thế họ là con dân của ta, mỗi một con dân của ta đều quý giá, không thể hi sinh không đáng được.”
Thiết Nhất mặc áo choàng lông rất dày ngoài giáp sắt, gật đầu, làm động tác cho thức ăn vào miệng.
Thiết Tâm Nguyên nhìn bầu trời xám xịt rất lâu, cuối cùng thở hắt ra làn hơi trắng:” Người không sống nổi nữa rồi, vậy chẳng cần nghĩ cho đàn linh dương, Thiết Nhất truyền lệnh về Thanh Hương thành, năm nay không cho bất kỳ con linh dương nào về núi.”
Thiết Nhất làm động tác nhún vai, hắn cho rằng đây phải là chuyện hiển nhiên.
Mỗi năm có hàng chục vạn con sơn dương vào Thiên Sơn trú đông, hắn lấy làm lạ vì sao chủ nhân lại cho bọn chúng đi một cách lãng phí như thế, giờ cuối cùng cũng hạ lệnh rồi, có số thịt này Thiết Nhất cho rằng mùa đông năm nay được đảm bảo quá nửa.
Thiết Tâm Nguyên thở dài đi vào phủ, Tiểu Châu Nhi từ xa chạy tới, nhiệt tình giúp y cởi áo tơi.
“ Uyển Nhi đâu?”
Châu Nhi cười khúc khích:” Đang làm cơm cho đại vương.”
Thiết Tâm Nguyên đau khổ vỗ trán, rên rỉ nói:” Lại là thứ canh kỳ quái gì nữa à?”
“ Không đâu, hôm nay Thiết Nhất tướng quân mang tới cả con hươu.”
Phủ thành chủ chỉ là căn nhà bằng đá lớn hơn những căn nhà khác, ngoài ra nó cũng xám xít xấu xí y chang, sống trong những căn nhà bằng đá là sở thích của người phương tây. Thiết Tâm Nguyên chẳng thích chút nào, tảng đá lớn lạnh băng băng chẳng phù hợp với quan niệm về nơi ở của người phương đông, nhưng ở Tây Vực đành chấp nhận.
Thiên Sơn thành là tòa quân thành, kỳ thực không phải là tòa thành theo ý nghĩa truyền thống là có bức tường vây kín xung quanh, nó tuy có nhiều lớp tường thành nhưng hướng về một phía. Nơi này lập ra chủ yếu đáp ứng nhu cầu quân sự, dùng làm trạm trung chuyển, tiếp ứng, không phải nơi thích hợp để người sinh sống, nên không thể theo đuổi sự thoải mái như ở Thanh Hương thành. Tiêu chuẩn đầu tiên là bền vững, nên nhà làm ra cũng giống như quân nhân, giống hệt nhau.
Cửa sổ nhỏ trên cao nếu che da trâu lên, phòng tối om như nhà lao, không đốt đèn không được.
Thiết Nhất quen rồi, lại còn thích sống ở thành lũy thế này.
Thiết Tâm Nguyên không chịu nổi, không phải y không chịu được khổ, thà ra ngoài tác chiến sống trong lều bạt y vẫn thấy thoải mái hơn, chủ yếu là vấn đề tâm lý.
Đèn treo trần đốt sáng mười mấy ngọn đèn dầu, làm trần nhà bị khói hun đen xì, ánh đèn soi sáng bốn bức tường, càng khiến người ta không thoải mái.
Úy Trì Văn từ ngoài vội vàng chạy vào, đặt bên cạnh Thiết Tâm Nguyên một chống văn thư:” Đại vương, đây là văn thư khẩn cấp tể tướng phủ đưa tới.”
Rồi ngồi ngay xuống hít hà hơ tay bên chậu lửa.
Gió trên Thiên Sơn như dao cắt, da mặt mềm mại của Úy Trì Văn đã nứt mấy vết, sưởi ấm một cái liền có máu rịn ra.
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Tối nay ta sẽ phê văn thư này, mai ngươi đem về Cáp Mật.”
Úy Trì Văn chùi máu trên mặt, xót vô cùng, nhưng nó ương ngạnh nói:” Đại vương, Tiểu Văn đâu phải nữ nhân, không dựa vào mặt kiếm cơm.”
Châu Nhi ở bên cạnh đang hơ tất cho Thiết Tâm Nguyên bất mãn hừ một tiếng.
“ Ta muốn ngươi về để trông coi đám người kia đừng làm loạn, ai quan tâm mặt ngươi có thành quỷ không?”
Thiết Tâm Nguyên nói xong đi dép ấm áp vào, ôm chồng văn thư vào gian trong.
Gian trong và gian ngoài tất nhiên là khác nhau như trời với đất, sàn đá được trải lớp thảm lông cừu dầy, một cái lò sưởi trong tường đốt thanh củi to bằng cánh tay, ấm áp dễ chịu.
Bên cạnh lò còn có gian phòng nhỏ nữa, Triệu Uyển ở đó nấu nấu nướng nướng, thi thoảng có thứ mùi cổ quái truyền ra.
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, ba ngày trước Triệu Uyển đột nhiên tới đây, sau đó cực kỳ nhiệt tình làm các món đồ ăn bổ dưỡng cho y, làm việc gì cũng cổ quái, thi thoảng còn ngây ra, còn tưởng rằng nàng gặp phải chuyện gì ủy khuất, hỏi chỉ lắc đầu.
Đến đêm, nàng càng thêm nhiệt tình.
Không có ý đồ gì có ma nó cũng không tin.