Vương Tiệm thấy Triệu Uyển hai mắt đỏ hoe, lại nghĩ chuyện hỏng rồi, đến khi biết nguồn cơn mới biết là hoàn toàn ngược lại, nhưng hắn lại lập tức khẳng định Thiết Tâm Nguyên biết khả năng nhi tử có thể làm hoàng đế Đại Tống.
Hắn không có chứng cứ, nhưng cực kỳ chắc chắn.
Vì thế Vương Tiệm an ủi Triệu Uyển vài câu, lập tức rời đi, tới trạm gác đầu tiên của Thiên Sơn thành, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên đứng trên tường thành cao lớn nói chuyện với đốc công.
Trạm gác đầu tiên cao lớn hùng vĩ, dưới tuyết trắng bao la, cảm giác như lạch trời không thể vượt qua. Sau khi hoàn thiện đoạn tường thành này, bọn họ sẽ tiếp tục tiến về phía trước xây thêm đoạn tường thành thứ hai giữa hai vách núi cao, rồi tường thành thứ ba, thứ tư đến khi ra tận đầu sơn cốc. Tới lúc đó dù thiên quan vạn mã cũng đừng hòng qua được lớp lớp tường thành như thế.
Hai người ngồi trong lều cỏ trên tường thành, uống rượu hâm nóng, nhìn tuyết trắng xem có thể nhấn chìm thiên hạ hay không.
“ Sau này có việc gì nói thẳng với ta, đừng hành hạ nàng, Triệu Uyển đơn thuần, ta không muốn nàng dính sâu vào tính toán u ám, nếu không chỉ mang lại thống khổ mà thôi.” Thiết Tâm Nguyên phá vỡ không khí nặng nề:
Vương Tiệm uống hết chén rượu cay xé cổ:” Không biết vì sao trong lòng ta bây giờ lại không thoải mái nữa.”
“ Chuyện rất bình thường, thứ ngươi cho ta, và thứ ta cướp lấy là hai điều hoàn toàn khác nhau.” Thiết Tâm Nguyên thản nhiên nói:
“ Quả nhiên là lời rất khí thế chỉ quân vương mới có thể nói ra.” Vương Tiệm gật đầu:” Đúng là thế, tương lai tiểu vương tử của ngài leo lên thang trời là điều lão nô vui vẻ muốn thấy, nhưng tiền đề là bệ hạ nguyện ý, bệ hạ cho, thì cái ghế đó là của tiểu vương tử. Bệ hạ không cho thì ngài không được cướp.”
Thiết Tâm Nguyên rộng lượng nói:” Cứ đợi ta có nhi tử đi rồi nói, Thiên Sơn là nơi gian khổ, thụ thai không dễ, ngươi xúi nàng tới làm gì?”
“ Đại bạn, ta nói một lần thôi, ta không ý kiến gì với đề nghị của ngươi, nếu như có một đưa con đưa tới chỗ nhạc phụ cũng không thành vấn đề, dù sao nhạc phụ về già có đứa tôn tử hiếu thuận bên gối cũng là chuyện đẹp.”
“ Chuyện này cứ thế, về sau đừng nhắc tới nữa, để thuận theo tự nhiên là cách tốt nhát.”
Thế nhưng Thiết Tâm Nguyên càng tỏ ra thoải mái, Vương Tiệm càng không yên tâm, đây vốn là chuyện không dễ chấp nhận mới đúng, với người bình thường cho nhi tử mang họ khác đã khó, huống hồ một vị vương.
Chỉ là hắn nghĩ nát óc cũng không biết vấn đề ở chỗ nào.
Sau khi tường thành được dựng lên sẽ tới lượt cải tạo núi cao hiểm trở hai bên, những sườn núi quá bằng phẳng sẽ sửa thành vách đá dựng đứng, khi chứng kiến cách làm việc thô bạo ở Cáp Mật, Vương Tiệm biến sắc.
Uy lực hủy thiên diệt địa đó nếu dùng ở Đông Kinh thì ứng phó thế nào? Làm sao thuốc nổ lại có uy lực kinh khủng như thế?
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên chẳng thèm để ý tới tâm tình của hắn, thích toan tính là chuyện của hắn, muốn có phối phương thuốc nổ thì nằm mơ, đâu là cơ mật tối cao của Thanh Hương cốc, ngay cả người được phép dùng cũng lựa chọn kỹ càng, nói gì muốn biết phối phương.
Đá lớn bị thuốc nổ phá sập được dân phu thanh lý từng chút một, số đá vụn này cũng không vứt đi, nó sẽ dùng để trải đường, cuối cùng tạo thành con đường lớn trải tới tận Bắc Thiên Sơn.
Đợi tới khi toàn bộ phiền toái được giải quyết, tiến quân lên phía bắc là chuyện hiển nhiên.
Khi Thiết Tâm Nguyên trở về phủ thành chủ thì Triệu Uyển vẫn đau thương, nhìn dáng vẻ ngập ngừng của nàng, Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống ôm vào lòng, nhè nhẹ vỗ lưng:” Vương Tiệm nói với ta cả rồi, chỉ cần chuyện tốt cho nhi tử, có gì mà không nói được?”
Triệu Uyển vẫn ủ rũ:” Chàng không phải ghét người khác lấy cớ tốt cho mình bài bố mình sao?”
“ Đó là người khác, còn với nhi tử, nàng là mẹ, muốn tốt cho nhi tử, ta không có ý kiến gì cả. Giống như mẹ ta, ép ta làm đứa con ngoan mười mấy năm, ta thích cũng phải chấp nhận, không thích cũng phải chấp nhận thôi, ta đã thế, nhi tử làm sao khác được.”
Câu nói ngang ngược này làm Triệu Uyển nghe một cái tâm trạng tốt hơn nhiều, vuốt ve cái bụng của mình:” Đúng thế, nó từ trong bụng thiếp chui ra thì phải nghe lời thiếp.”
Tâm kết được cởi bỏ, bụng liền đói ngay, từ lúc Thiết Tâm Nguyên đi, nàng không ăn không uống.
Vương Tiệm không biết đi thăm dò nghe ngóng cái gì mà về rất muộn.
Khi hắn về tới nơi nhìn thấy phu thê Thiết Tâm Nguyên và Châu Nhi, Úy Trì Văn ngồi xổm quay chậu than nướng thịu hươu ăn, chả có phong phạm vương giả gì cả.
Bốn người ăn rất vui vẻ, nhát là công chúa, tựa hồ vui từ trong ra ngoài, há miệng cắn từng miếng thịt lớn, dù mặt nhem nhuốc than cũng không để ý.
Vương Tiệm cảm thấy mình vất vả suy tính, lo trước sợ sau quả thực vô nghĩa, người ta hay nói câu, hoàng đế chưa lo thái giám đá lo rất có đạo lý, tạm thời xua hết mọi ý đồ khỏi đầu, cũng tới ăn ké.
Con người tới Thiên Sơn, bất giác trở nên hoang dã hơn nhiều, có lẽ đó chính là trở về với bản năng nguyên thủy nhất.
Cái gọi là man di ở nơi này không còn chính xác nữa rồi.
Thiết Tâm Nguyên sở dĩ ở lại Thiên Sơn thành chủ yếu là vì không muốn về Thiên Hương cốc, đàn linh dương sắp xuyên qua đó về Thiên Sơn, y không muốn nhìn thấy cảnh đàn linh dương bị tuyệt diệt.
Nói ra thật buồn cười, số người chết trong tay y có lẽ chẳng hề ít hơn, nhưng lại sinh lòng thương xót với dã thú, chính bản thân Thiết Tâm Nguyên cũng không hiểu rõ.
Đúng hay sai, thiện hay ác tựa hồ không quan trong, như trời với đất đi tới điểm tận cùng sẽ nối liền với nhau.
Vương Tiệm chùi cái miệng mỡ màng hỏi lẩm bẩm:” Cáp Mật có vượt qua được nạn đói này không?”
Úy Trì Văn thoáng nghĩ rồi đáp:” Sáu thành!”
“ Sáu thành sống được à, thế là không tệ, năm Khánh Lịch thứ tư, Trần Châu đại hạn, năm mươi vạn nạn dân, chỉ sống được một nửa, câu giết con ăn thịt về sau thành tâm bệnh của bệ hạ.”
Úy Trì Văn bĩu môi:” Ý ta nói nếu mỗi người ăn no sáu thành là tất cả có thể cầm cự tới sang năm.”
“ Có lương thực là một chuyện, đưa được tới miệng nạn dân là chuyện khác, vẫn là chuyện Trần Châu, khi đó Bao Hắc Tử thiết diện vô tư đích thân cứu tế Trần Chân, đảm bảo lương thực tới tay nạn dân mới có thành tích đó.” Vương Tiệm rất nghi ngờ:
“ Vì mục tiêu này ông ta khai đao với cả cháu mình, đám quan lại Trần Châu bị ông ta chém cong cả đao, từ đó mới khiến đám quan lại tham gia cứu tế không thò tay lung tung, đại vương nên cân nhắc tới tình huống này.”
Úy Trì Văn hét lên:” Kẻ nào dám vươn tay lấy bừa, không cấn đại vương ra tay, ta sẽ xé xác hắn.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không có chuyện này đâu, phụ trách phân phối lương thực là Âu Dương Tu và quan viên Đại Tống, bọn họ không có thân quyến liên quan ở đây, càng không có thời gian câu kết với thương cổ.”
“ Lương thực dù vào tay họ cũng không biến được thành tiền, tối đa chỉ ăn no thêm, kẻ ngốc cũng biết khi bị phát hiện ra có kết cục gì.”
Úy Trì Văn hếch mặt lên:” Hơn nữa lương bổng họ rất cao, khi về còn được thưởng, chẳng đáng làm chuyện này.”
Vương Tiệm chắp tay với Thiết Tâm Nguyên một cái:” Đại vương vẫn nên lệnh Âu Dương tiên sinh kiểm kê lương thực tích trữ, tránh một khi xảy ra chuyện lại trở tay không kịp. Lão nô thấy nhiều tham quan rồi, rất nhiều kẻ giống Tiểu Văn nói, hoàn toàn không cần thiết phải tham ô, rốt cuộc họ vẫn làm, làm tham quan không nhất định cần lý do.”
(*) Lấy ảnh Nhạn Môn Quan ra minh họa cho Thiên Sơn Thành vậy.