Mã Hi Mỗ lần nữa đến nhà ăn lấy cơm.
Hôm nay ăn bánh canh, không được ngon như bánh canh trước kia, chỉ có bột mỳ rưới nước canh, một đĩa dưa, cuối cùng cho thêm ít muối là hoàn thành.
Lão Ngụy nấu ăn không tệ, không cố ý làm qua loa, tới lượt Mã Hi Mỗ còn cho hắn thêm một chút. Năm xưa khi Lão Ngụy tới Thanh Hương cốc chính là Mã Hi Mỗ dẫn thương đội tới đón, ông ta vẫn nhớ ân tình này.
Mã Hi Mỗ cười cảm tạ, lấy ở trong sọt lớn một cái bánh to, thêm ít muối từ thùng, bê ra chỗ có ánh nắng ngồi ăn.
Bàn ghế đủ cho mọi người ngồi, nhưng mà vẫn có rất đông người thích ngồi dựa vào tường ăn uống, Ma Hi Mỗ cũng thế.
“ Đám người Hồi Hột ăn không biết no à? Đại vương mang về nhiều lương thực như thế, thương đội cũng ngày đêm vận chuyển lương thực tới, vậy mà mỗi ngày chúng ta vẫn chỉ được ăn hai bữa. Quan phủ suốt ngày kêu gọi mọi người tiết kiệm, tiết kiệm, ta khâu mồm lại cho rồi.”
Thanh niên cao lớn làu bàu nhìn cái bát bánh canh, hắn phải ăn ba bát thế này mới đủ no, nên tỏ ra vô cùng bất mãn:” Không hiểu đại vương nghĩ cái gì, đáng lẽ ngay từ đầu phải đuổi hết bọn chúng đi mới đúng.”
Bên cạnh một lão nhân đặt bát xuống, vung tay bợp vào gáy thanh niên, mắng chửi:” Quân khốn kiếp, mỗi ngày hai bữa ngươi còn đòi gì nữa, quên mất ngày trước không có cả cái ăn à, bộ tộc mở rộng là chuyện tốt, đông người mới không ai dám đánh chúng ta, mới có thể sống tốt hơn.”
“ Sau này không được gọi họ là người Hồi Hột nữa, tới đây sống thì đều là người Cáp Mật, người Thanh Hương chúng ta rồi.”
Thanh niên bị mắng không dám cãi cúi đầu xuống ăn, xung quanh đều nhìn hắn với ánh mắt khó chịu, ở Thanh Hương cốc mà nói xấu đại vương còn chưa bị ăn đòn là nhờ ngươi đang bê bát thức ăn trong tay, không ai dám lãng phí đấy.
Nhân lúc người ta đang chú ý tới cái tên thích than vãn, có người mặc áo da dê màu đen ở bên cạnh Mã Hi Mỗ đột nhiên nói nhỏ:” Công chúa muốn gặp ngươi.”
Mã Hi Mỗ vẫn thản nhiên ăn như không có chuyện gì xảy ra:” Đừng gặp thì hơn, nếu không sẽ bị tháp lợi ban bắt ngay.”
“ Ngươi sợ cái gì, ta theo dõi ngươi ba ngày rồi, không ai bám theo ngươi cả.”
Mã Hi Mỗ quay sang cười nhạt:” Ngu xuẩn, ngươi có tin không, ngươi ăn xong một cái sẽ bị tháp lợi ban bắt ngay không, mong rằng tới lúc đó ngươi giữ được cái miệng, đừng khai công chúa ra.”
Người mặc áo đen thấy Mã Hi Mô không có vẻ gì nói đùa, mặt biến sắc đứng dậy, quan sát quanh không thấy không ai để ý tới mình liền vội vàng đi ngay.
Mã Hi Mỗ nhìn người đó lắc đầu, câu "ta có ở khắp nơi", vừa vặn là để nói về tháp lợi ban ở thành này, tháp lợi ban chẳng cần phái ai theo dõi hắn, tất cả người trong thành này là tai mắt của tháp lợi ban.
Quả nhiên người kia vừa mới rời nhà ăn liền bị bốn đại hán ăn mặc kiểu bộ khoái chặn lại, một cái xích dài ném tới, cực kỳ chuẩn xác xiết chặt cổ hắn giật ngã xuống đất.
Người kia hai tay bấu xích sắt muốn kéo ra, lập tức bị dẫm vào lưng ngã dập xuống.
Chuyện diễn ra chỉ trong tích tắc, thậm chí người ăn bên trong không mấy ai biết, một cái xe bịt kín nhanh chóng lên đường, xung quanh nhà ăn lại khôi phục cảnh tượng ra vào tấp nập như cũ.
A Y Toa ngồi bên lò lửa, nghe tiếng chuông du dương từ trên tường thành truyền tới, thở dài:” Địch Y Tư, nơi này không ở được nữa, chúng ta đổi nơi khác.”
Địch Y Tư nhanh nhẹn thu thập bọc hành lý, cùng A Y Toa theo cửa sau xuống lầu.
Phía sau là con ngõ nhỏ u ám, luôn có vũ cơ che mặt đi qua đi lại.
A Y toa mặc trường bào đỏ sậm ngâm nga ca khúc, nhẹ nhàng bước về phía trước, một đội bộ khoái hung hãn đi ngang qua chỉ nhìn lướt một cái rồi chạy về phía tòa tiểu lâu.
Địch Y Tư nhìn ra, A Y Toa đang cười, cười rất vui vẻ, dù vừa rồi trải qua hiểm cảnh, nụ cười vẫn phát ra từ trái tim, nàng thích trò chơi nguy hiểm.
“ Địch Y Tư, mau đi thôi, tối nay chúng ta đi ca hát, đi nhảy múa, đi danh chấn Thanh Hương thành.”
A Y Toa bước chân nhún nhảy đi xuyên qua ngõ tối như con bướm xinh đẹp, người đi đường không ai không dừng bước nhìn nàng, nàng như ánh dương quang, làm mùa đông thêm ấm áp.
“ Đó là vũ cơ nhà ai, eo nàng như dương liễu, tiếng cười như chuông bạc, làm ta nhớ tới ca cơ bên Biện Hà. Này, đợi ta với ...” Tô Thức lẩm bẩm như mất hồn một lúc mới loạng choạng đuối theo, không thấy bóng giai nhân, nhưng u hương đủ dẫn đường:
Chẳng mấy chốc hắn đuổi tới một quán trà.
Tiếng trống rộn ràng cùng tiếng vỗ tay, tiếng reo hò phấn khích, A Y Toa ngửa người trên bàn, mái tóc hạt dẻ buông xõa, quỷ dị như yêu nữ, da bụng trắng tới lóa mắt, bầu ngực nhấp nhô khiến không biết bao nhiêu trái tim non trẻ thổn thức.
A Y Toa một tay chống mặt bàn, người xoay tròn như hoa hoa dành dành bị gió thổi rụng, mép váy tung lên, nàng co hai chân ngồi khoanh chân trên bàn, tay chống cằm, quyến rũ nhìn Hà Lạp Nhĩ:” Ta muốn gia nhập đoàn vũ cơ của ông.”
Hà Lạp Nhĩ là chủ ca vũ đoàn người Quy Tư, bọn họ hoạt động ở trà lâu tên Biện Kinh này, vừa định vỗ tay hoan nghênh, nhưng nhớ tới vấn đề trí mạng, cười khổ:” Tinh linh mỹ lệ, Hà Lạp Nhĩ chưa từng hi vọng ai gia nhập đoàn vũ cơ Hà Lạp Nhĩ như thế, nhưng thành chủ có quy định, mỗi người trong đoàn vũ cơ phải đăng ký với quan phủ, bất kỳ hành vi làm trái với ý chí của ngài đều bị đưa tới Bồ Xương Hải làm khổ sai.”
“ Trước khi xác định được thân phận của nàng, ta không dám có bất kỳ lời hứa nào.”
Đôi mắt to của A Y Toa trở nên thê lương, rưng rưng nước mắt:” Ta chỉ là một vũ cơ lưu lãng đáng thương, làm sao biết thành chủ vĩ đại lại có yêu cầu như thế. Hà Lạp Nhĩ tôn kính, ta chỉ muốn kiếm ít tiền sau đó đưa lão nãi nãi về cố hương an hưởng tuổi già, chẳng lẽ yêu cầu nhỏ bé ấy cũng không thể thực hiện sao?”
Hà Lạp Nhĩ tiếc lắm chứ, nhưng cắn răng nói:” Tinh linh mỹ lệ ơi, lời của nàng làm tim ta vỡ nát, ta có thể giữ mời với nàng, bất kể lúc nào nàng muốn gia nhập cũng được hoan nghênh, nhưng chuyện đăng ký với quan phủ thì nàng phải tự đi thôi.”