Đến canh hai, khi nghi thức chính thức kết thúc, Vương Nhu Hoa nhờ Âu Dương Tu chiêu đãi Vương Đại Dụng, đồng thời lần nữa biểu thị hành trình của Vương Đại Dụng tiếp tới ở Cáp Mật không bị cản trở gì, Cáp Mật không có bí mật với Đại Tống.
Đương nhiên cũng chỉ nói bên ngoài thế thôi, ít nhất Hang Sói và hậu sơn là nơi ngay cả Âu Dương Tu cũng không dám tùy tiện đi vào tìm hiểu. Vì người thông minh đủ hiểu, nếu biết những bí mật đó hoặc cả đời phục vụ cho Cáp Mật hoặc là chết, tuyệt đối không có lựa chọn thứ ba.
Tiễn Vương Nhu Hoa đi rồi, Vương Đại Dụng theo Âu Dương Tu tới phủ đệ nhỏ tinh xảo.
“ Ta chỉ quan tâm tới Tây Hạ, vì sao người Tây Hạ lại lờ đi ba mươi vạn đại quân xâm nhập, lại trú ở Trác La thành nhòm ngó Đại Tống ta.” Vương Đại Dụng không đợi trà nước đã sốt ruột hỏi:” Thực sự Cáp Mật có ba mươi vạn đại quân tới Hà Tây sao? Hãy đại quân tấn công không đủ mạnh, bị định phát hiện nghi binh rồi?”
“ Ông nên biết mục đích chuyến đi này của ta, các vị tướng công trong triều muốn Cáp Mật gánh nhiều trách nhiệm hơn, đặc biệt ở tình thế này, khi chúng ta đang đại chiến với Thanh Đường. Cáp Mật cần gây áp lực thu hút quân đội của Một Tàng Ngoa Bàng.”
Âu Dương Tu thong thả uống trà, không lạ gì suy nghĩ Cáp Mật là phụ quốc của Đại Tống, nếu chỉ ở Đại Tống, hắn có lẽ cũng nghĩ như vậy:” Ông còn muốn Cáp Mật nỗ lực như thế nào nữa, ba mươi vạn đại quân đã vào biên cảnh Tây Hạ tác chiến, điều này lão phu có thể đảm bảo.”
Vương Đại Dụng nhíu mày:” Âu Dương công, ngài giờ đã là quốc tướng Cáp Mật, chẳng lẽ ...”
“ Im mồm!” Âu Dương Tu đùng đùng nổi giận, đứng dậy vỗ bàn quát:” Lão phu tuy là quan viên Đại Tống, nhưng càng là người đọc sách đường đường chính chính, khi ta nhận hoàng mệnh, bệ hạ từng nói, ta rời biên cảnh sẽ là thần tử Cáp Mật. Ông lại muốn ta làm việc dơ dáy hại tới Cáp Mật à , khỏi tiễn.”
Không vì Âu Dương Tu phẫn nộ rời đi mà Vương Đại Dụng từ bỏ ý định, quay sang hỏi Bành Lễ tri phủ Cáp Mật:” Âu Dương công thực sự không có cách nào sao?”
Bành Lễ mỉm cười:” Nếu Vương công muốn biết sơn hà địa lý, sổ sách nhân khẩu, thuế má thì Âu Dương công có cách.”
“ Còn quân sự thì sao? Theo ta biết Cáp Mật hiện giờ có ít nhất sáu nghìn sĩ tốt Đại Tống ta, chẳng lẽ không liên hệ với họ?” Vương Đại Dụng không cam lòng:
“ Liên hệ làm gì, Vương công có điều chưa biết rồi, bọn họ bây giờ sống thoải mái lắm, vừa giúp Cáp Mật mở mang bờ cõi, thanh trừ nội họa, đồng thời cũng kiếm đầy túi.” Bành Lễ chắp tay một cái về phía đông:” Trung quân ái quốc liệu có thể làm người ta động lòng hơn bạc trắng phau phau hay sao?”
Hoàng Đình Thọ giang tay:” Không chỉ đám binh tốt ấy, đám tội quan tới Cáp Mật không ngờ biến thành cần cù yêu dân. Ở Đại Tống ta, đám tư lại là thứ nhọt độc, chúng tham lam vô độ, bất chấp vương pháp, không biết kiêng dè gì. Vậy mà giờ ngày ngày dẫn bách tính đi khai hoang, tu sửa thủy lợi, dốc hết tâm lực tạo phúc cho bách tính.”
“ Vương công, ngài có thể tưởng tượng một tên ác bá xà xẻo hương dân, lại vì bảo vệ lưu dân Hồi Hột mà một mình cầm đao đánh nhau với ba con sói, bị cắn thương tích đầy mình mà không lui không?”
Vương Đại Dụng thất kinh không thôi:” Làm sao có chuyện kỳ lạ như thế?”
“ Nhân tính tốt xấu là thứ vốn khó nói rõ được, tới Cáp Mật rồi lão phu mới có thêm nhận thức sâu sắc.” Bành Lễ thở dài:” Những kẻ đó vốn bị chém đầu, lưu đầy, cơ bản đã tuyệt vọng, gia đình cũng tan vỡ. Nhưng họ cũng đều có thê nhi già trẻ như chúng ta, sau khi tới Cáp Mật, họ thấy mình được tin tưởng trọng dụng, nếu như đứng vững được ở nơi này, đón được người nhà ở Đại Tống tới, chưa chắc không phải việc tốt.”
“ Tiếp theo đó không phải nói nữa rồi, nếu làm tốt sẽ có công tòng long nữa, khai quốc là cơ hội lớn thế nào minh công hiểu mà.”
Vương Đại Dụng nghiến răng:” Như vậy chẳng phải hai vị bị kẹp giữa khó sống sao?”
Hoàng Đình Thọ ném hạt đậu rang vào mồm:” Không khó sống, chẳng qua là bị ép phải cần chính yêu dân thôi, làm việc theo quy củ và lương tâm là được. Thượng quan không ra lệnh bừa, hạ quan không ngáng gạt, bách tính tuy hung dữ nhưng chịu nghe quy củ, binh sĩ không tùy tiện nhiễu dân, qua được khó khăn này, phồn vinh là chắc chắn.”
“ Ba năm nữa lão phu về Đại Tống, nếu không có bách tính tán dương, tấm biển liêm chính thì tới Cáp Mật uổng phí.”
Bành Lễ cười bổ xung:” Đừng quên năm trăm lượng hoàng kim mà đại vương đã hứa.”
Vương Đại Dụng giật mình:” Bành huynh chẳng lẽ bị năm trăm lượng hoàng kim che mờ tâm trí?”
“ Đó là thứ lão phu đáng được hưởng, chẳng có gì trái với lương tâm cả, nếu như Cáp Mật là chỗ man hoang nát bét thì bọn ta khoanh tay ngồi nhìn.” Bành Lễ thản nhiên đáp: “ Nhưng thực tế chỉ cần vượt qua được khó khăn trước mắt tiền đồ sẽ vô cùng rộng mở, chỉ cần bọn ta dốc sức, có thể lập nên một quốc gia cường đại sau lưng Tây Hạ và Khiết Đan, đây là chuyện quan trọng với Đại Tống, có thể làm đàng hoàng trước mặt, vì sao phải làm tiểu nhân sau lưng?”
Vương Đại Dụng xua tay:” Các vị chớ hiểu lầm, ta không có ý xấu với Cáp Mật, mà hiện giờ chúng ta đang đại chiến ở Hà Hoàng, ta muốn Cáp Mật có thể thu hút thêm nhiều sự chú ý của Tây Hạ để hoàn thành chiến sự.”
“ Các vị đều biết, không chỉ Tây Hạ mà người Khiết Đan không chịu yên phận, nếu trận chiến này kéo dài quá lâu, hậu quả khó lường.”
“ Cáp Mật đã làm hết sức rồi, Vương công cũng thấy, Cáp Mật hiện giờ cũng vô cùng khó khăn.” Hoàng Duyên Thọ lắc đầu:” Chúng ta không thể có yêu cầu quá mức với họ.”
Bành Lễ buông một tiếng thở dài:” Người đâu phải cỏ cây, sao có thể vô tình, lão phu tuy mới tới Cáp Mật ba tháng, nhưng có cảm giác như quay về năm xưa mới nhậm chức ở huyện Hà Nguyên. Tuy cả ngày mệt mỏi nhưng lòng khoan khoái, bất tri bất giác làm rất nhiều việc mà trước kia chỉ dám nghĩ không dám làm, nghĩ lại tự thấy khó tin.”
“ Để xem rồi tính, Vương mỗ cáo lui.” Vương Đại Dụng nói xong chẳng khách khí nữa, bỏ đi luôn:
Đó gọi là đạo bất đồng nói nửa câu cũng thấy nhiều, Bành Lễ và Hoàng Duyên Thọ đều kinh nghiệm quan trường, sao không hiểu từ giờ hai người họ và quan viên Đại Tống ở Cáp Mật sẽ bị đưa vào một danh sách khác.
Hoàng Duyên Thọ cười:” Lão phu năm nay đã bốn bảy, ba năm ở Cáp Mật về cũng là tuổi tri thiên mệnh, vừa vặn từ quan quy ẩn, về quê chơi với con cháu.”
Bành Lễ cảm thán:” Ba năm, đủ để lão phu nhìn rõ tương lai của Cáp Mật, nếu được thì ở lại cả đời cũng không sao, đón cả lão thê tới, dù chết ở Cáp Mật cũng xem một phen hoài bão.”
Hai người bọn họ vốn thuộc thành phần không được chào đón ở Đông Kinh, còn mang tội danh mập mờ không được làm rõ, bởi thế lần này họ kỳ thực xung phong đi Cáp Mật, vốn mang ý vì nước báo ân để người khác phải thay đổi cái nhìn.
Không ngờ tới Cáp Mật, suy nghĩ ban đầu trở nên đạm bạc, rời khỏi Đại Tống, trời cao hoàng đế xa, tư tưởng tự do hơn tầm nhìn cùng cách suy nghĩ liền khác đi rất nhiều.