Trong Vân Đường có trà ngon để tiếp khách, Triệu Uyển thấy Thiết Tâm Nguyên pha trà thì lắc đầu:” Đừng pha trà, ta mới ăn được một chút, uống trà vào chỉ đói thêm.”
Thiết Tâm Nguyên cười:” Trà này khác, nàng uống là biết.”
Từ ấm tràn chảy ra là sữa trâu trắng muốt, Triệu Uyển hừ một tiếng:” Không phải nói tất cả thức ăn đều phải nộp vào kho để phân phối à?”
Thiết Tâm Nguyên lấy trong một cái hộp ra ít bánh trứng mong mỏng:” Mượn công mưu tư một chút.”
Triệu Uyển đánh bạt tay Thiết Tâm Nguyên:” Muốn chết à, a nương còn chưa ăn no, làm sao ta ăn được.”
“ Nàng xem thường mẹ ta rồi, sao lão nhân gia để mình và Nữu Nữu, hồ ly đói được, làm thế cho người ngoài xem thôi. Giống phụ hoàng nàng ra ruộng vậy, chỉ cuốc vài cái cho thiên hạ thấy, biểu thị một chút, số bánh này là mẹ để cho chúng ta.”
“ Thế mà không nói sớm.” Triệu Uyển vồ ngay lấy cái bánh, ăn liền một hơi ba cái, uống bát trà sữa nóng, hài lòng xoa bụng:” Nể tình ba cái bánh và bát trà sữa này, bản công chúa ủy khuất gả cho ngươi.”
Giống tất cả nam nhân, Thiết Tâm Nguyên chờ đợi nhất là lúc động phòng.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên cho rằng, hôn lễ chỉ cần ăn một bát canh xương, sau đó lược hết công đoạn rườm rà, vào động phòng là tốt nhất.
Triệu Uyển tất nhiên không chịu như thế.
Thế là trong sáu ngày nàng tắm nước thơm, chăm sóc da, sửa soạn áo cười, còn không cho y gặp mặt nữa.
Thiết Tâm Nguyên đành cố nén sốt ruột xuống, xử lý công văn chất cao như núi.
Mạnh Nguyên Trực và Lý Xảo trở về, một thì toàn mùi máu làm người ta ngạt thở, một thì toàn mùi hôi khiến người ta buồn nôn làm y nhăn mặt mở cửa sổ ra.
“ Bọn ta tắm rửa rồi.”
Phản ứng thái quá của Thiết Tâm Nguyên khiến cả hai rất bất mãn.
Thiết Tâm Nguyên cố gắng rướn cổ lên cao đón gió thổi vào, hướng mình về phía đầu gió:” Tránh xa ta ra một chút, ta sắp động phòng rồi, nếu Uyển Nhi thấy trên người ta có mùi, không cho ta lên giường thì thảm.”
“ Á, đây là chuyện lớn.” Mạnh Nguyên Trực chạy ra ngưỡng cửa ngồi, cười ha hả vui vẻ, hắn giờ là người mong Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển kết hôn sinh con không kém gì Vương Nhu Hoa:
Lý Xảo cũng lùi lại một bước, hắn nghe kế hoạch của Mạnh Nguyên Trực rồi, quả thực không thể đồng ý hơn được.
Hai tên từng dùng chung một nữ nhân, nhiều điểm giống nhau là tất nhiên, thế nên bây giờ thân thiết không ngờ. Lý Xảo vừa cùng Trác Mã ở Thanh Đường về là đi tìm Mạnh Nguyên Trực bàn việc, Thiết Tâm Nguyên xưa nay luôn rất tò mò hai tên này ở riêng với nhau sẽ nói chuyện gì.
Mạnh Nguyên Trực cười dâm:” Bao năm qua đại vương chưa từng động tới nữ nhân, có hiểu làm cách nào để sinh con không? Có cần ta dạy cho vài chiêu không?”
Lý Xảo cười hô hố:” Nếu không bỏ thể diện xuống được thì hỏi ca ca đây, ta vừa sinh một cặp luôn.”
Thiết Tâm Nguyên đang định mỉa mai hai tên này, phát hiện ra Úy Trì Văn ở bên bàn mở to mắt chớp chớp, có vẻ rất hứng thú với đề tài của bọn họ.
Mạnh Nguyên Trực xách cổ nó ném ngay ra ngoài cửa sổ:” Người lớn nói chuyện, trẻ con nghe cái gì?”
Đầu Úy Trì Văn lại xuất hiện ở cửa sổ:” Đừng cho rằng người ta không biết gì, hai năm nữa tiểu tử sẽ cùng Cạc Cạc chuyển vào Hạnh Hoa lâu ở.”
“ Ha ha ha, có chí khí, đợi đến lúc đó hẵng hay.”Lý Xảo giơ ngón tay cái lên khen ngợi, đóng cửa sổ lại, rồi quay về đề tài chính, mặt tức thì trở nên nghiêm túc:” May mọi người tới đây đều hai bàn tay trắng, cực khổ đã lâu nên chấp nhận được, nếu không chúng ta nguy to.”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu:” Nếu ở Đại Tống thì không có cách nào cả rồi, nhưng lương thực trong sơn cốc cũng chỉ tích trữ cho chục vạn người thôi, chúng ta không thể nuôi hết.”
“ Người mới đầu tới còn có chút tích góp, thời gian ngắn không chết đói được, nhưng đám người vượt qua Đại hoạn quỷ mỵ thích thì rất phiền, đã không có gì lại còn hung hăng đòi hỏi. Mẹ nó, là chúng tự mò tới, có phải chúng ta mời đâu. Mấy hôm nay giết mấy nghìn rồi, nói thật, giết tới có phần chùn tay, thế này không lâu dài được.”
“ Đại vương, phải làm sao đây?”
Thiết Tâm Nguyên bóp trán:” Những người chia đi kiếm ăn được thì đưa đi cả rồi, số còn lại thì dẫn đi cướp kiếm cái ăn thôi, tất nhiên không để họ cướp của chúng ta, ước chừng chúng ta có năm mươi vạn tới bảy mươi vạn người không cách nào nuôi nổi, phải dẫn đi cướp.”
Lý Xảo Nhíu rùng mình:” Năm mười vạn? Nhưng chúng ta không đủ người quản lý, hơn nữa họ không phải là quân đội, sẽ tử thương rất nhiều. Còn mục tiêu ở đâu?”
“ Cần gì mục tiêu, có năm mươi vạn người, chọn chỗ nào nhiều lương thực nhiều nhiều là tràn vào thôi.” Mạnh Nguyên Trực vỗ đùi:” Ta thấy Hà Tây được đấy, chướng mắt với người Tây Hạ lâu rồi.”
“ Lão Mạnh chọn địa điểm không tệ, chủ lực người Tây Hạ ở hai châu Ngân Hạ, binh mã thường trú ở Hà Tây ít, cả Sa Châu, Qua Châu, Túc Châu và Tuyên Hóa phủ mà chỉ có Tây Bình quân ti và Cam Túc quân ti trú đóng, nhân số ước chừng bốn vạn người.”
“ Đó đều là hai quân đoàn hạng ba, chỉ cần chúng ta đừng chọc vào Hắc Thủy trấn Yến quân ti là khả năng thành công rất cao.”
Lý Xảo xua tay:” Kỳ thực mục tiêu tốt nhất là Thanh Đường, hai người không cần ngại Trác Mã, từ khi đại thủ lĩnh chết là nàng không còn quan hệ gì tới Thanh Đường nữa. Lúc này làm quốc gia của chúng ta lớn mạnh mới là điều đầu tiên phải cân nhắc, chuyện khác là thứ yếu.”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Ai cố kỵ thể diện của ngươi, chẳng qua Thanh Đường là quỷ nghèo, bò dê nhiều, lương thức không có, cướp chẳng được là bao, nên mới chọn Tây Hạ.”
“ Có một mục tiêu nữa thậm chí còn tốt hơn.” Thiết Tâm Nguyên đứng lên đi lấy một tấm bản đồ lớn trải ra:” Đại Tống chuẩn bị kinh lược Thanh Đường, nếu lúc này chúng ta ra tay với Tây Hạ, kỳ thực là giúp Đại Tống giảm đi được một mối lo, như thế chúng ta có cớ yêu cầu Đại Tống chi viện vật tư, đáng tiếc đường xá xa xôi, lương thực tiêu hao trên đường có khi nhiều hơn lương thực tới nơi.”
“ Chuyện này giao ngươi và Lão Mạnh, còn ta đi Hồi Hột, nhân lúc bọn chúng đối phó với Khách Lạt Hãn ở phía tây, ta dọn sạch phía đông của chúng, đây là thứ Hồi Hột vương nợ nhân dân, vậy phải trả cho nhân dân.”
Lý Xảo vỗ đầu một cái:” Phải rồi, thế mà ta không nghĩ ra, lúc này cướp của Hồi Hột mới là dễ nhất, giết luôn được con chó già Hồi Hột vương còn tốt hơn.”
Mạnh Nguyên Trực cười ha hả:” Đúng thế thật, hiện đa phần người trong quốc gia của chúng ta là người Hồi Hột, chẳng may bọn họ sau này quên đi lỗi của con chó già kia, tiếp tục đi theo lão ta thì đó là thảm họa hơn cả Khách Lạt Hãn.”
“ Không giết lão ta, chúng ta ăn không ngon, ngủ không yên, đại vương, hay để ta đi Hồi Hột cho.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không được Xảo Nhi giỏi tác chiến vẫn cần một tướng lĩnh dũng mãnh làm tiên phong.”
“ Còn ta sẽ dẫn Thiết Tứ, Thiết Ngũ, Thiết Lục, Thiết Tam Bách và Lạp Hách Mạn theo, bọn họ am hiểu vùng này hơn. Chúng ta đều không có kinh nghiệm tác chiến đại binh đoàn, may mà bây giờ có lượng lớn sinh mệnh giá rẻ cho chúng ta nộp học phí. Sau này người Hồi Hột cũng là con dân của chúng ta, sinh mệnh của họ không lãng phí được.”