Con ngựa xấu xí đó đi rồi, Triệu Uyển ôm ngực thở dốc:” Đó là mã vương mà ngươi nói à?”
Thiết Tâm Nguyên hậm hực:” Chuẩn xác mà nói thì nó là mã vương đời hai, đời trước là con ngựa tím, còn trí tuệ, kinh nghiệm hơn nó. Nó vì không dám xông qua lửa mở đường, hại cả đàn tiến thoái lưỡng nan nên bị trừng phạt, nếu không phải ta tận lực chiếu cố thì nó chết rồi.”
Triệu Uyển cười khanh khách:” Ta biết rồi, nhất định là ngươi nhìn thấy bóng dáng bản thân trong đó nên mới cứu nó.”
“ Đúng là có một chút như thế ...” Thiết Tâm Nguyên nhất thời không cách nào tìm lại được không khí vừa rồi, bắt đầu kể mấy câu chuyện nhảm nhí của mình.
Đội xe tiếp tục đi trên cổ đạo tưởng chừng chẳng bao giờ kết thúc.
Thời xưa đi đường là một chuyện khô khan vô vị, đường xá gập ghềnh khó đi, ngồi xe ngựa cả ngày, xương cốt toàn thân như muốn rời ra, dần dần đến hứng thú nói chuyện cũng chẳng còn, ai nấy vật vờ như ma.
Đội xe đi qua các thành thị cũng không dừng lại, cứ thế đi xuyên qua thành, đội ngũ lớn đang đợi ở Kinh Triệu phủ, không cho y lãng phí chút thời gian nào.
Dọc đường không phải chỉ có đi, Thiết Tâm Nguyên đang từ từ điều chỉnh cách ẩm thực của Triệu Uyển, không ngừng giảm thiểu rau xanh, tăng thêm thịt và các chế phẩm từ sữa, gạo thay bằng bột mì, nếu không tới Cáp Mật, nàng không chịu nổi.
Phàm công chúa Trung Nguyên tới Tây Vực, chưa có ai sống quá ba mươi tuổi, đều để lại đời sau những câu chuyện bi thảm.
Triệu Uyển vốn không thích sữa, hồi nhỏ không bắt Tiểu Châu Nhi uống thì lén cho chó uống, may mà lúc ở Nhũ Sơn Thiết Tâm Nguyên uy hiếp nàng uống sữa, giờ quen rồi, thịt dê thì nàng lại cực thích, nhất là thịt dê nướng, ăn rất nhiều.
Khi qua Lạc Dương, bọn họ gần như vét hết thuốc trong thành, còn ra giá cao mời danh y đi Tây Vực, tiếc là không ai đồng ý, Mạnh Nguyên Trực kiến nghị bắt cóc vài người.
Thiết Tâm Nguyên phủ quyết kế sách ngu ngốc này, Đại Tống quá quan trọng với bọn họ, không thể vì chút chuyện nhỏ này mà phá hỏng thiện cảm, vì tiền lệ này một khi mở ra, khó mà dừng tay được.
Một ngày rời Lạc Dương, đội xe đi vào dải Tần Lĩnh, chỉ cần qua nơi này là tới Quan Trung.
Trong một cái xe ngựa chở đầy thuốc đi cuối đội ngũ, có một thiếu niên tuổi chừng mười bảy mười tám, cũng khá ưa nhìn, chỉ là đầu tóc bù xù, hai mắt hoang mang. Trương Phong đang nỗ lực nghĩ lại xem hôm qua xảy ra chuyện gì.
Hắn chỉ nhớ mình và bá phụ tranh cãi, nổi giận quát một tiếng đại khái nói đại phu cao minh như mình đi đâu mà không kiếm được miếng ăn.
Sau đó mình nổi giận bỏ đi, suốt nửa ngày trời không y quán nào chịu nhận, sau đó có một hán tử đứng giữa đường la hét gì đó tuyển đại phu.
Nếu là lúc khác Trương Phong chẳng hạ mình tới mức như vậy, nhưng mà hiện giờ mà trở về nhà mà không nơi nào nhận thì muối mặt, đành tới, xung phong luôn.
Thế là hán tử kia kẹp ngay lấy người mình rồi ném vào một cái xe ngựa, trên xe có mùi rượu rất là thơm, lòng rất loạn, tu một ngụm ...
“ Mình chỉ muốn cho bá phụ thấy khả năng của mình, đâu muốn rời nhà mà đi chứ.”
Cuối cùng cũng nhớ lại đầu đuôi câu chuyện, Trương Phong Cốt ngồi bật dậy, nhìn ra ngoài, chỉ thấy bốn phía là núi non trùng điệp, một đội xe dài dằng dặc đang chậm rãi đi qua núi.
Khung cảnh hai bên hoàn toàn xa lạ, hắn chưa bao giờ thấy qua.
Trương Phong Cốt hốt hoảng nhảy vội xuống xe, chạy tới hỏi hán tử đánh xe:” Huynh đài, đây là đâu?”
Người đánh xe mặc áo cộc tay, mặt xăm chữ, lạnh nhạt đáp:” Tấn Lĩnh.”
“ Hả, ta muốn về.”
Người đánh xe kệ hắn, tiếp tục công việc của mình.
Trương Phong Cốt đứng ngây ngốc bên đường, hắn tất nhiên là biết rặng Tần Lĩnh, nhưng từ Lạc Dương tới Tần Lĩnh phải qua Mang Sơn cơ mà.
Mặt trời treo cao, đã tới giữa trưa, đội ngũ dừng lại, ma phu bận rộn tháo lừa ngựa ra khỏi xe, người ra suối lấy nước, người thì dựng lều, bắc bếp nấu cơm.
Phóng mắt nhìn tới toàn là sương binh mặt xăm chữ, ở giữa xen lẫn một số người Hồ màu lông đủ loại, chợt Trương Phong Cốt nhìn thấy một tiểu nha hoàn vai mang bình nước, tha thướt đi về phía hai cái xe hoa lệ nhất đội ngũ.
Sương binh thô bỉ, người Hồ toàn thân đao kiếm mặt mày bặm trợn, chẳng tốt lành gì, tiểu nha hoàn kia không khác gì ngọn lửa giữa đêm đông giá lạnh, Trương Phong Cốt vội chạy tới:” Đại tỷ ơi, có biết chủ nhân nơi này ở đâu không?”
Tiểu Châu Nhi nhìn thiếu niên tóc tai rối bù này cảnh giác hỏi:” Ngươi là ai, sao ta chưa bao giờ thấy?”
Trương Phong Cốt cười ngượng, đi tới nói nhỏ:” Tại hạ ở Lạc Dương bỗng dưng hồ đồ thế nào gia nhập đội xe, giờ chưa hiểu gì cả.”
Tiểu Châu Nhi không quen tiếp xúc với nam tử, hắn vừa tới gần là kín đáo lùi lại, sẵng giọng:” Ngươi làm gì vậy?”
Trương Phong Cốt hiểu lầm câu hỏi, đĩnh đạc chắp tay:” Tại hạ là đại phu của Hồi Xuân đường Lạc Dương, ngày hôm ..”
Không đợi Trương Phong Cốt kể lại câu chuyện ngớ ngẩn của mình, Tiểu Châu Nhi đã chạy đi, gọi:” Trương ma ma, Trương ma ma, ở đây có đại phu ...”
Thế là có một lão bà bà béo tốt từ trên xe ngựa đi xuống vẫy tay, gặp người bệnh không được khoanh tay đứng nhìn, đó là gia huấn của Trương gia, thế là Trương Phong Cốt cực kỳ không tình nguyện đi xem bệnh.
Mấy ngày qua có lẽ vì ăn thịt nhiều quá, chân Trương ma ma mọc liền năm cái mụn, chỉ cần bước chân xuống là kêu oai oái.
Trương Phong Cốt thầm kêu xúi quẩy, đường đường là thiếu gia Hồi Phong đường, vậy mà người đầu tiên xem bệnh bên ngoài lại là thứ bệnh chẳng phải bệnh, thứ này kiếm tên thợ rửa chân ở Lạc Dương cũng xử lý được.
Không được, mình phải về Lạc Dương, nhưng làm sao về được bây giờ?
“ Thiếu niên lang, lão bà tử tuy năm nay đã gần năm mươi, chẳng cần kỵ húy nhiều, nhưng ngươi cứ nhìn chằm chằm vào chân lão bà tử cũng không thích hợp.”
“ Á ...” Trương Phong Cốt giật mình, nhìn thấy ngón chân lão bà bà kia sắp chạm vào mũi mình, cuống cuồng lùi lại sau xua tay: “ Không có gì đáng ngại cả, bà bà không phải bị mụn cơm, chỉ bị rộp chân, lấy dao moi ra, rửa chân sạch sẽ là không sao.”
“ Vậy sao không làm đi.” Trương ma ma giục:
Trương Phong Cốt kêu xúi quẩy luôn mồm, về cái xe mình ngủ, lấy rương thuốc, tay chân hắn nhay nhẹ, khều năm cái vết rộp trên chân Trương ma ma, không để chảy giọt máu nào.
“ Mỗi ngày dùng nước liễu chi rửa chân, nhớ chỉ được rửa chân này thôi, đừng rửa chung chân, nếu không bị lây.”
Trương ma ma chưa nói gì, Tiểu Châu Nhi đi đưa nước cho công chúa xong, vừa tới hỏi tình hình của Trương ma ma, nghe câu này thì hét lên, thời gian qua nàng cùng Trương ma ma rửa chung chậu nước.
“ Mau mau cởi hài ra cho tiên sinh xem chân.”