Âu Dương Tu đang hứng thú quan sát cảnh tượng đặc sắc bên đường, đột nhiên sắc mặt thay đổi, chắp tay cáo lỗi, đi nhanh vào một cửa hiệu.
Nhìn thấy hiệu sách, không chỉ làm Âu Dương Tu giật mình mà những quan viên người Tống khác cũng không dám tin, nơi man hoang có thể thấy sách giấy mực, hoàn toàn nằm ngoài tưởng tượng của họ.
Âu Dương Tu đi vào hiệu sách, việc đầu tiên là hít thật sâu mùi hương mực quen thuộc, nhìn thấy một lão hán đang lau chùi giá sách, đi tới hỏi:” Xin hỏi lão trượng, trong hiệu sách có tứ thư ngũ kinh không?”
Lão trượng tuổi khá cao rồi, chậm chạp quay lại đáp lễ, chỉ giá sách cao tới tận trần, không chỉ có sách, còn vô số cuộn da dê:” Quan nhân yên tâm, đều có cả, không phải lão hán nói khoác, sách nơi này còn nhiều hơn ở Đông Kinh. Mỗi thương đội từ các nơi tới đây mua bán đều mang theo sách từ quốc gia của mình, đó là vì tộc trưởng đặt giá cao để họ mang sách tới, vì thế không chỉ sách của Đại Tống, mà của Hồi Hột, Đại Thực, Liêu, Tây Hạ đều có hết.”
Âu Dương Tu nhận lấy một cuốn sách từ lão trượng, không ngờ là cuốn Thi kinh chính bản Anh Hoa điện, xem say xưa.
Vương Nhu Hoa nhìn thấy cảnh đó quay sang nói với những quan viên Đại Tống khác đi sau có vẻ sốt ruột:” Xem ra các vị tiên sinh đều hiếu kỳ với phố xá Thanh Hương thành, vậy tiệc chiêu đãi xin lùi tới tối, giờ không làm phiền nữa, mời mọi người tận tình du lãm, các vị tiên sinh thấy sao?”
Không có Âu Dương Tu, người quan chức cao nhất là Bành Lễ, vội thi lễ:” Chính là nguyện vọng của chúng tôi.”
Mọi người đưa mắt tiễn Vương Nhu Hoa và Triệu Uyển rời đi, sau đó như ong vỡ tỏ tản ra bốn phía, bọn họ muốn thông qua quan sát các loại cửa hiệu, để biết nơi phát triển tới mức độ nào.
Rất lâu sau khi chủ hiệu sách đốt đèn lên thì Âu Dương Tu mới tỉnh ngộ, buông cuốn sách cổ từ thời Đường xuống, xấu hổ nhìn ra ngoài, chẳng thấy ai cả, chỉ thấy phố xá dần lên đèn.
Một người thanh niên mặt mũi sáng láng đang trò chuyện với lão phó của Âu Dương Tu, thấy vậy đi tới thi lễ:” Xin bẩm với tiên sinh, lão phu nhân nhà ta đã chuẩn bị tiệc tẩy trần, mời tiên sinh tham dự.”
Âu Dương Tu quyền luyến đặt sách xuống, Úy Trì thị đúng là văn hoa đại tộc, nhiều kiến giải không chỉ mới mẻ mà còn sâu sắc.
Cùng lúc đó Bành Lễ và Hoàng Nguyên Thọ đang tranh luận bút lông này lông sói con hay lông sói lớn thì Tô Thức ở hiệu bánh canh bên cạnh ăn như chết đói.
“ Bút này trong tay chúng ta dùng lông đuôi của sói lớn, lông cứng, không ngại chấm đẫm mực, vì thế chữ viết ra răn rỏi khí thế, không như bút ở phương nam, bên ngoài dùng lông sói, bên trong lại là lông thỏ, kém xa nhiều lắm.”
Hoàng Nguyên Thọ chắp tay:” Bành huynh biết nhiều nhớ lâu, ngu huynh bội phục, chỉ là sao hiện giờ lại có nhã hứng đi phân biệt thứ này.”
Bành Lễ cười khà khà, dùng ngân tệ trả tiền bút, mang hộp búp ra khỏi hiệu tứ bảo, chỉ đường phố nhộn nhịp:” Năm ngoái trăng sáng, lão phu cùng bằng hữu nhàn du phố xá, năm nay cũng không khác gì? Chuyến này tây quan xa vạn dặm, biển cát mênh mông chẳng phiền lòng.”
“ Ngu huynh cũng có cảm xúc ấy, trước chuyến đi còn đã chuẩn bị quan tài, chuẩn bị sẵn đất chôn, để lại một lọn tóc, lão thê khóc mãi không thôi, giờ nghĩ lại thấy thật buồn cười.” Hoàng Nguyên Thọ gật gù hít sâu một hơi:” Chưa nói cái khác, hương thơm thoang thoảng này Đông Kinh nào có được.”
“ Ha ha ha, ngu huynh cũng vậy cả thôi, chẳng lo lưu lạc gian khổ nữa, cứ coi như ra ngoài làm quan một chuyến, ba năm sau trở về, thượng hạ vô ưu, chẳng phải hay sao?”
“ Thôi đi nhanh nhanh, thái hậu và Trưởng công chúa đã chuẩn bị tiệc rồi, chúng ta không thể tới muộn, nếu không bị người Tây Vực cười cho.”
Hai người gọi Tô Thức ăn no ngồi xoa bụng, men theo con đường lát đá, đi sâu vào trong thành.
Toàn thân tắm trong những tiếng rao hàng, chào khách bằng đủ ngôn ngữ ồn áo, vậy mà ba người cảm thấy thư thái, phố vốn không dài mà họ đi mất một tuần hương.
Đường phố dần trở nên vắng tiếng người, không phải là vì người qua lại ít hơn, mà vì xa xa nghe thấy tiếng thác nước ầm ầm.
Đi qua một vùng cây thanh hương cao bằng cả người trưởng thành, nhìn thấy một thác nước trắng sáng treo ở vách núi, nước đổ xuống một cái ao nước sâu, tạo nên cơn sóng trắng vỗ bờ đá.
Hơi nước tràn ngập xua tan đi hơi nóng.
Thanh niên dẫn đường giới thiệu:” Đây sẽ thành quảng trường phủ thành chủ, các vị tiên sinh xem, đây chính là nơi tránh nắng tốt nhất mùa hè, dù buổi tối vẫn đông người tới đây, là điểm đến khó bỏ qua của Thanh Hương thành.”
“ Đợi khi trời tối hẳn, đèn lồng sẽ thắp lên, các vị tiên sinh có thể tới đây đọc sách, hoặc nghe hát cũng tốt, mọi người nơi này rất thích múa hát, khi trăng sáng luôn có thiếu nữ tụ tập khiêu vũ múa hát. Chỉ là các vị tiên sinh nhìn cho rõ, nếu gặp phải vũ nữ tới từ Quy Tư biểu diễn thì phải trả tiền đấy.”
Vừa ăn no ấm cật sinh dâm dật Tô Thức dõi mắt khắp nơi nhìn nắm mỹ nhân dị tộc mang theo đủ loại phong tình khác biệt, nghe vậy phấn chấn truy hỏi:” Cả vũ nữ Quy Tư cũng tới đây à?”
Thanh niên kiêu ngạo đáp:” Ở Tây Vực có nơi nào phồn hoa hơn Thanh Hương thành? Cho dù họ muốn tới kiếm tiền cũng phải tắm rửa sạch sẽ, không được có chấy rận, không được có bệnh tật mới được phép vào thành kiếm tiền.”
Hoàng Nguyên Thọ thấy người này lời ăn tiếng nói văn nhã, hỏi:” Tiểu ca có đọc sách không?”
“ Người Úy Trì tộc không ai không đọc sách.”
Bành Lễ thất kinh:” Ái chà không ngờ là một vị hoàng thân, thật thất lễ, thất lễ.”
Thanh niên đáp lễ:” Úy Trì tộc may nhờ có thủ lĩnh phái đại tướng quân ngàn dặm chi viện nên mới tồn tại tới bây giờ, nay từ trên xuống dưới đều là người Thanh Hương tộc như tất cả mọi người khác thôi, không phải vương tộc cũng không có hoàng tộc. Tại hạ hiện phục dịch trong phủ thành chủ, ra sức vì thủ lĩnh.”
Hoàng Nguyên Thọ và Bành Lễ không hiểu, rõ ràng là người hoàng tộc cao quý, giờ thành phó dịch ti tiện, vậy mà chẳng thấy có chút nào không cam lòng.
Chỉ là còn lạ lẫm với nơi này nên không hỏi.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.