Kỳ thực trong lòng Âu Dương Tu, Thanh Hương quốc có thế nào cũng không phải là vấn đề, tâm tính Thiết Tâm Nguyên mới là điều khiến hắn lo lắng.
Thanh Hương Cáp Mật chỉ là sự tồn tại không quan trọng, có hay không thì Đại Tống vẫn là bá chủ phương nam.
Đại Tống có thể nhân lúc Thanh Đường thế cục hỗn loạn mà thu phục, nhưng với Tây Hạ và Khiết Đan thì không có khả năng này, chiến thắng hai quốc gia đó là mộng tưởng xa vời, dù có Thanh Hương quốc cũng không giúp đỡ được là bao.
Còn nếu Thiết Tâm Nguyên bại lui ở Tây Vực, vậy y chỉ có thể lui về Đại Tống, một người đã quen ra lệnh liệu có thể cúi đầu xưng thần?
Hơn nữa một người đã biến thành sói như thế, ở Đại Tống toàn dê, hậu quả khó lường.
Âu Dương Tu đã nhi thấy thi thể không toàn vẹn, nhìn thấy cảnh chôn xác chết khiến người ta lạnh sống lưng. Tất cả đã chứng minh, trong lòng Thiết Tâm Nguyên không còn khái niệm sinh mệnh, chỉ còn hai chữ thiệt hơn, có thể nói y cơ bản đã có tâm thái đế vương rồi.
Khi Âu Dương Tu đang lo lắng thì Thiết Tâm Nguyên dẫn Triệu Uyển tới Đảo Thảng Hà câu cá.
Gọi là câu cá hơi quá, vì hai kẻ mù tịt câu cá chỉ cần thả mồi xuống là có cá cắn câu rồi.
Thiết Tâm Nguyên vênh mặt:” Nàng xem, bọn ngốc cứ nói Tây Vực khó khăn, xem Đông Kinh muốn câu được con cá khó hơn nơi này trăm lần.”
Triệu Uyển không ngốc: “ Nhưng mà cá tươi ở Đông Kinh rất được giá, còn ở nơi này cho người ta cũng chẳng lấy.”
“ Ài, bây giờ khó lừa nàng quá, sau này đừng thông minh như thế, làm ta giống thằng ngốc vậy.” Thiết Tâm Nguyên cắm cần câu xuống đất, nằm trên bãi cỏ êm như nhung, làm bộ mặt trẻ con hậm hực:
Triệu Uyển cười khúc khích:” Nghe mẫu phi ta nói, trước kia người rất thông minh, từ khi sinh ta ra liền ngốc đi đấy.”
Thiết Tâm Nguyên hết sức tự nhiên vòng tay qua ôm eo Triệu Uyển:” Nàng không cho ta cơ hội làm nàng ngốc đi.”
“ Sắp về tới địa bàn của ngươi rồi, đã đợi bao năm, còn không đợi thêm một tháng được sao? Mà chúng ta ngênh ngang đi qua Thanh Đường thế này có gây nguy hiểm cho nữ nhân cứ muốn ngủ với ngươi không?”
Thiết Tâm Nguyên biết nàng đang muốn đánh trống lảng, nhưng mà thực sự là không có cơ hội, đành trả lời:” Không đâu, lúc này Hạt Chiên không muốn đắc tội với Trạch Mã, cô ấy dù gì cũng là công chúa đích hệ của tán phổ Thổ Phồn, thể diện này phải cấp, huống hồ Xảo Nhi dẫn lão bà tới Lâm Thao tiếp ứng rồi.”
Triệu Uyển trầm tư:” Khi chúng ta đi qua địa bàn của Hãn Ban, ta thấy rất nhiều nữ tử hình như là người Tống, dù tướng mạo hay phong tư giáo dưỡng đều rất tốt, trong đó có một phụ nhân kỹ thuật pha trà cao siêu. Nữ tử có kỹ nghệ như vậy dù ở Đông Kinh cũng không nhiều, dù tới phủ quan viên cũng có thể sống tốt, sao lại tới Mạc Xuyên hoang vu.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Phú Bật vì kinh lược Hà Hoàng mà bỏ vốn thật lớn, phái cả quan phụ tới Mạc Xuyên.”
“ Quan phụ? Thế là sao?”
Thiết Tâm Nguyên biết mình lỡ lời, nhưng cũng chẳng định che dấu hộ hoàng đế:” Là lão bà của quan viên phạm tội, nói không chừng trên mông có xăm hình gấu, báo, hồ ly gì đó, bọn họ đều là công thần Đại Tống đấy, nếu mông xăm báo, gặp phụ hoàng nàng đều có thể miễn lệ.”
“ Ngươi nhìn thấy rồi à?” Triệu Uyển mắt sắc lẻm, hỏi ngay vào trọng điểm:
“ Chưa, Lão Mạnh nói cho ta.” Thiết Tâm Nguyên phủ nhận ngay:
Triệu Uyển không truy cứu nữa, tiết tháo của Thiết Tâm Nguyên ở chuyện này đáng tin, ít nhất ở mức độ có dính líu tới nữ nhân khác sẽ không dấu nàng, thở dài:” Tạo nghiệt, sao lại làm thế với họ chứ?”
“ Uyển Nhi, theo ta biết thì quan phụ làm mật điệp đều là tự nguyện, cho dù bọn họ vì người nhà mới đi vào con đường này. Nhưng ta tin, rất nhiều người trong số họ thích thân phận này, từ xưa tới nay nữ nhân đều bị nhốt sau bốn bức tường cao, ít cơ hội làm việc trọng đại.”
“ Giờ bọn họ được phụ trách giám sát thiên hạ, quyền lực trong tay không phải nhỏ, nàng không cần thương tâm, chúng ta không phải cá sao biết niềm vui của cá.”
Thời gian Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển ở bên nhau luôn ngắn ngủi, vì nếu không có chuyện này thì cũng có chuyện khác phá ngang, lần này người phá đám là Úy Trì Văn, Triệu Uyển vỗ vai y an ủi rời đi.
Sau khi nghe xong kiến nghị của Úy Trì Văn, Thiết Tâm Nguyên đồng ý, đại quân bắt đầu bao vây khúc sông.
Mạnh Nguyên Trực không phản đối nữa.
Bồ Xương Hải nay tuy chỉ còn là thủy vực nhỏ, cùng với đầm muối, nhưng Thiết Tâm Nguyên biết chỉ cần Tháp Lý Mộc Hà đổi dòng, Bồ Xương hải sẽ lại là nơi cỏ cây tươi tốt.
Chuyện như thế mấy trăm năm sau sẽ xảy ra.
Khi đó Tháp Lý Mộc hà dâng lũ, nhập vào Khổng Tước Hà, thế là Bồ Xương Hải liền khôi phục sức sống.
Thiết Tâm Nguyên muốn Tháp Lý Mộc hà sớm đổi dòng, dù làm thế không phải với Hồi Hột vương, nhưng mà y mặc kệ.
Nếu như sau này không thu phục được Vu Điền trong tay Khách Lạt hãn, y thậm chí chặn dòng Hòa Điền hà, để toàn bộ nước sông chảy vào Tháp Mộc Lý hà, cuối cùng tới Bồ Xương Hải.
Ai khống chế được nguồn nước sẽ khống chế cả Tây Vực.
Đây chỉ là lý thuyết thôi, những con sông ở đây nuôi dưỡng bách tính mảnh đất này, dù là kẻ dã tâm điên cuồng nhất cũng không thể khống chế được tất cả dòng sông.
Có điều khống chế một hai cái thì được.
Khống chế lương thực, vật tư và nguồn nước ở Tây Vực, đó là dã tâm của Thiết Tâm Nguyên.
Ở nơi xa hoàng quyền này sức mạnh tôn giáo rất lớn, chỉ cần có những kẻ như Mục Tân tồn tại thì dù y có lập nên quốc gia cũng bị người ta dùng gậy tôn giáo đánh u đầu.
Đây là thứ không cấm được.
Phật giáo là tôn giáo ôn hòa vậy mà trên lịch sử cũng bị cấm tuyệt bảy tám lần, lần nào cũng hồi sinh, cuối cùng vẫn hưng vượng, vì đối kháng với Mục Tân, Thiết Tâm Nguyên đã đưa Bổn giáo vào địa bàn của mình, nếu Phật giáo, Đạo giáo muốn vào thì y cũng hoan nghênh.
Y không ngại địa bàn của mình là nơi mâu thuẫn tôn giáo bộc phát, khi các tôn giáo đều cần vương quyền ủng hộ thì vương quyền mới có thể đứng trên tôn giáo.
Phương thức khống chế Tây Vực của Thiết Tâm Nguyên không chỉ có một.
So với nhân tính biến hóa vô thường, y muốn tin vào những thứ có thể khống chế thực tế hơn.
Nếu có thể Thiết Tâm Nguyên thậm chí muốn khắc ba chữ Thanh Hương quốc lên toàn bộ những tảng đá ở Tây Vực, mỗi loại động vật chạy trên mảnh đất này đều đóng dấu của Thanh Hương quốc vào mông.