Cuối thu rồi, cảnh sắc khắp nơi bắt đầu chuyển sang hướng tiêu điều, nhưng vườn rau bên cạnh suối nước nóng của Vương Nhu Hoa vẫn đậm sắc xuân.
Rau chân vịt xanh thấm, lá cà rốt xanh non, lá củ cải lớn trải khắp vườn rau.
Vương Nhu Hoa dừng cuốc, nhìn Triệu Uyển ngồi cầm cái xẻng bé tẹo xỉa từng tí về phía trước, bật cười:” Không làm được việc nông thì thôi, không phải cố.”
Triệu Uyển lau mồ hôi:” Nhi tức phụ chịu được.”
Vương Nhu Hoa cười:” A nương trồng rau cho đỡ buồn, con góp vui làm gì, trước kia ta là nông phụ, làm việc này chỉ coi như giãn gân cốt, con là lá ngọc cành vàng, đâu chịu nổi. Nghe lời a nương, đi xem sách, nghe nhạc mới là cuộc sống của con, nếu buồn quá thì đi hái nấm, kiếm ít nho rừng về nấu rượu cũng được.”
Triệu Uyển đứng lên, hơi lúng túng:” Con …”
Vương Nhu Hoa lấy cái xẻng trong tay Triệu Uyển, vỗ vai nàng:” Mẹ biết con có hiếu, thế là được rồi, tuổi như hoa đừng học đám lão bà tử làm gì. Đi đi, dẫn muội tử theo, khi lên núi dẫn nhiều hộ vệ vào.”
Trương ma ma nhìn Triệu Uyển bị Thiết Nữu Nữu sốt ruột từ lâu kéo đi, mắt cười híp lại:” Thật là ngoan.”
Vương Nhu Hoa thở dài:” Ngoan thì đúng là ngoan, chỉ là bụng sao không có động tĩnh.”
Trương ma ma ngớ ra:” Thái hậu, đại vương và vương hậu mới cùng phòng chưa tới mười lăm ngày mà, người quá nóng ruột rồi.”
Vương Nhu Hoa ngớ người rồi phì cười:” Cũng phải, ta muốn có cháu tới nhập ma rồi, mà sứ giả Đại Tống được an bài ra sao?”
“ Vẫn ở quan xá thành tây, do nghênh tân ti Trạch Mã đón tiếp.”
Vương Nhu Hoa gật đầu: “ Bảo với Trạch Mã tối nay ta sẽ mở tiệc chiêu đãi sứ giá Đại Tống ở Vân Đường, vương hậu cũng tham dự.”
Đại Tống sau khi đưa một đoàn quan viên đi, chẳng bao lâu lại vội vàng phái binh bộ thanh lại ti lang trung Vương Đại Dụng tới, không rõ ý đồ thực sự là gì, nhưng Vương Nhu Hoa quyết định rồi, dù thế nào không thay đổi hiện trạng của Thanh Hương cốc.
Trương ma ma nhận lệnh rời vườn rau, Vương Nhu Hoa lại cầm cuốc lên cuốc nốt nửa luống rau còn lại, sau đó ngồi xuống ghế đu trong lán cỏ nghỉ ngơi.
Hồ ly bây giờ càng lúc càng lười rồi, dùng cái đuôi lớn quấn người, hưởng thụ ánh nắng, Vương Nhu Hoa đưa tay sờ lưng nó, nó bất mãn vặn người, ngẩng đầu kêu một tiếng rồi lại ngủ.
Tới tận bây giờ hồ ly vẫn ăn được ngủ được, răng vẫn còn tốt, xem ra trong thời gian ngắn khó mà chết được.
Nghỉ ngơi một lúc, Vương Nhu Hoa được một đám tiểu nha đầu xúm quanh đưa vào nội trạch thay y phục, bỏ mặc sứ giả nước Tống mười ngày rồi, chung quy cũng phải gặp.
Kỳ thực Triệu Uyển vì lo lắng mới tới vườn rau giúp Vương Nhu Hoa, nàng tới giờ vẫn chưa xác định đúng lập trường, không biết phải dùng thân phận trưởng công chúa đi gặp sứ giả của cha mình, hay là dùng thân phận vương hậu đối diện sứ thần Đại Tống.
Gặp phải cảnh khó xử này còn có Âu Dương Tu, cho nên khi nhi tử và các trọng thần đều ở ngoài, Vương Nhu Hoa thấy mình phải ra mặt rồi.
Tắm rửa xong, Vương Nhu Hoa mặc vào một bộ áo bào màu tím thẫm, tay đeo móng dài, tóc búi lên thật cao, mai được tỉa cong vút lên, còn ngậm giấy đỏ, sau đó chùi đi, cánh môi hồng xuất hiện trong gương.
Thái hậu lạnh lùng, cao quý, ung dung xuất hiện.
“ Thái hậu sau này phải thường xuyên trang điểm mới được, người chẳng kém gì hoàng hậu nước Tống, còn Thục phi kém càng xa.” Trương ma ma ở bên tặc lưỡi liên hồi, sờ bào phục nữ quan trên người, hài lòng lắm:” Lão bà tử cũng có ngày được áo mượn oai hùm một phen.”
Vương Nhu Hoa mỉm cười:” Nếu thế chúng ta đi gặp sĩ đại phu nước Tống trước kia phải ngước mắt nhìn xem thế nào.”
Triệu Uyển sau khi bị Vương Nhu Hoa đuổi đi liền về phòng ngủ, ngáp dài thò đầu từ trong chăn ấm ra, sau khi Thiết Tâm Nguyên đi, nàng trở nên lười biếng, Hầu thị và Trác Mã mời nàng đi săn cũng chẳng thấy có hứng, chỉ muốn ngủ.
Nếu không phải Châu Nhi thúc giục thì nàng chẳng muốn rời cái ổ ấm áp của mình.
Liếc mắt nhìn ra cửa sổ, thấy ráng chiều liền giật nảy mình, nhớ ra tối nay mình còn phải theo a nương đi gặp sứ giả nước Tống.
Sứ giả nước Tống tới Cáp Mật không dễ, nay hai đường Thanh Đường, Tây Hạ bị chiến tranh chặn lại, sứ giả phải đi vòng qua Khiết Đan tới Cáp Mật, nghe nói riêng vượt qua sa mạc đã chết hai người.
Trên bàn còn có lá thư do chính phụ thân viết, trong thư ngoài nỗi nhớ thì toàn là lời dạy bảo, trong đó phương diện quan hệ hai nước nói rất nhiều.
Trong thư phụ thân nói rất rõ, không nên đối đầu với Vương Nhu Hoa, dùng chính kinh nghiệm bản thân nói với nữ nhi, ép một vị vương lựa chọn giữa mẫu thân và thê tử là điều ngu xuẩn nhất, kết quả cuối cùng là nhận lấy lựa chọn tàn khốc và báo thù của vương thôi.
Triệu Uyển biết phụ thân vì chuyện tổ mẫu mà trở mặt với trọng thần triều đình, trong sáu năm thay tới tám vị tể tướng.
Nhưng mà lo lắng của phụ thân thừa rồi, a nương sớm đem hết mọi quyền lực giao cho mình, cả ngày không trồng rau thì đi ở cùng quý phụ Cáp Mật, dạy bọn họ nấu ăn, trồng trọt, may vá.
Bất kể là chìa khóa kho tàng hay là ba nghìn võ sĩ tinh nhuệ bảo vệ phủ thành chủ, chỉ cần Triệu Uyển hạ lệnh là tuân theo ngay, nàng đã thử rồi.
Vì để cho phụ thân biết hiện giờ mình sống rất tốt, Triệu Uyển quyết định để khí thế lúc xuất hiện của mình thật lớn, nàng còn nghĩ có nên mang theo Hầu thị thích mặc khải giáp theo không.
Vương Đại Dụng rất không vui, nhưng không có cách nào cả, vì Vương Tiệm muốn tận mắt nhìn thật kỹ Cáp Mật, cho nên ông ta đành đi tên thái giám chết tiệt đó chạy khắp nơi.
Dán vào chòm râu, Vương Tiệm đã thành thói quen dùng tay vuốt chòm râu hai tấc khi nói chuyện, râu dán bằng keo bong bóng cá, rất chắc, chỉ là khi rửa mặt không thoải mái.
Thái giám mà gián râu ở Đông Kinh là tội lớn, nhưng ở Cáp Mật, lại được hoàng đế cho phép, Vương Tiệm lập tức dán râu suốt ngày.
Binh bộ thanh lại ti lang trung là quan lớn ngũ phẩm, càng là sĩ đại phu, nên Vương Đại Dụng tất nhiên chướng mắt với Vương Tiệm.
Hoàng đế không nói cụ thể trách nhiệm của Vương Tiệm, cho nên Vương Đại Dụng không cho hắn tiếp xúc với Âu Dương Tu và quan viên Đại Tống, thậm chí là đám tội quan đi đầy.
Vương Tiệm chẳng quan tâm sự phòng bị đó, nếu hắn muốn làm gì ở Cáp Mật, chỉ cần đi hỏi Vương Nhu Hoa, Vương Đại Dụng chẳng thể cản, ông ta sao biết, Vương Tiệm thân thiết với Thiết gia không khác gì người nhà.