Triệu Uyển một mình trốn trong phòng, đọc sách của mẫu phi để trong hòm hồi môn, tuấn nam mỹ nữ trong sách vẽ sống động như thật làm những động tác kỳ quái khiến nàng mặt đỏ tía tai, mấy lần ném sách đi, rồi không nhịn được lén lút mở ra.
Chỉ là Thiết Tâm Nguyên không có nhà, một mình nàng làm sao mà sinh con được, nghĩ tới đó xoa cái bụng phẳng lỳ của mình, khi phu quân ở nhà, bọn họ cũng đã rất nỗ lực rồi.
Đột nhiên Châu Nhi la hét ầm ĩ chạy vào:” Công chúa, công chúa, đại vương sắp về rồi.”
Triệu Uyển giật nảy mình, hoảng hốt dấu sách xuống giường, tức giận nói:” Tuyết sắp rơi, bọn họ tất nhiên là phải về, còn cần ngươi thông báo à?”
“ Công chúa, đại vương không có nhà, người nghiên cứu cái đó cũng có sinh ra được tiểu vương gia đâu.” Châu Nhi bĩu môi, lục dưới gối ra cuốn sách yêu tinh đánh nhau phe phẩy trước mặt:
Triệu Uyển xấu hổ vô cùng, nhéo thật mạnh hông Châu Nhi:” Ngươi muốn chết à?”
Chủ phó hai người náo loạn một hồi, Châu Nhi liên tục xin tha:” Công chúa, nô tỳ có một ý này, chúng ta tới Thiên Sơn thành đi.”
Cho dù Thiết Tâm Nguyên về cũng phải ở lại Thiên Sơn thành mới xây an bài quân vụ, nhất thời chưa thể về Thanh Hương thành ngay, Triệu Uyển gõ trán Châu Nhi một cái:” Y không về thì chúng ta tới, cái đầu ngốc của ngươi không phải vô dụng.”
Tính nàng nói làm là làm, khoác áo choàng lên đi tìm Vương Nhu Hoa, không ngờ a nương đang tiếp khách.
“ Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất bồ đề, những lời này với chúng ta mà nói là quá xa xôi, có loài hoa xuống đất là mọc rễ, nhưng phải trăm năm mới thành đại thụ, nên sống phải vì hiện tại trước ...”
Ra là Hoạt Phật, gần đây rất thích tìm a nương dụ dỗ tới Đại Lôi Âm tự, nàng đành đợi ngoài, nếu không lại nghe giảng kinh rất lâu.
Tường thành Cáp Mật rất cao, nếu không tính Thanh Hương thành thì có thể nói là cao nhất trong số thành trì Tây Vực rồi, dù thế cũng không ngăn được những cơn gió lạnh phương bắc tràn tới.
Cáp Ba Nhi vừa mới nuốt một thìa bột hồ trước khi nó đông đặc liền đảo mắt hỏi tráng hán bên cạnh bên cạnh:” Sao chúng nhìn chúng ta như thế?”
“ Chúng không nhìn ngươi, mà là nhìn thức ăn của chúng ta, ngươi đang ăn lương thực của chúng.”
Cáp Ba Nhi chịu không nổi ánh mắt của đám trẻ con nhìn chằm chằm, đành đưa nửa bát bột hồ cho đứa trên cùng, dùng ánh mắt tha thiết nhìn tiểu cô nương ăn bột hồ.
Tiểu cô nương bẩn thỉu ăn bột hồ thì chẳng dễ coi, nhưng Cáp Ba Nhi lại thấy thoải mái.
Cáp Tang cũng không nuốt nổi nữa, đưa bát bột hồ của mình cho đứa bé trai, còn vỗ đét một cái vào cái mông lộ ra trong gió lạnh của nó.
Những đứa bé này nhìn có vẻ gầy gò, nhưng bụng thì ăn tới tròn xoe, dù không đói, bọn chúng cũng không bỏ qua bất kỳ cơ hội ăn uống nào, mùa đông sắp tới, ăn no hết mức có thể là một loại bản năng của động vật.
“ Cáp Tang, chúng ta mang về bao nhiêu lương thực, vì sao đại vương vẫn nói không đủ.”
“ Vì người ăn quá đông.”
Cáp Tang nhỏ giọng trả lời câu hỏi của Cáp Ba Nhi, lo âu trên mặt không giảm là bao.
Ai cũng biết mùa đông năm nay khó vượt qua.
Cùng với đại đội nhân mã trở về, thành Cáp Mật lại chen chúc chật chội, có điều mỗi người hoặc ít hoặc nhiều đều có chút lương thực, đó là báo đáp công sức vất vả vận chuyển lương thực của họ.
Cáp Tang đứng dậy gọi Cáp Ba Nhi:” Đi thôi, tới tìm quan phủ, nghe nói bọn họ đang tìm người diệt sói hoang quanh Cáp Mật. Chúng ta đi xem, nếu được thì cùng họ đi giết sói.”
Cáp Ba Nhi bĩu môi:” Sao làm chuyện vớ vẩn này, Cáp Tang đại ca, chúng ta tới hãn hải đi, nghe người ở đó về năm sau đều được chia ruộng, đó mới là việc đáng để làm.”
Cáp Tang nghiêm khắc nói:” Cáp Ba Nhi, ngươi chẳng lẽ bởi vì cha ngươi mà ...”
Cáp Ba Nhi thấy Cáp Tang lại nhắc chuyện cũ cha mình chết ở Đại hoạn quỷ mị thích, ôm đầu la lên:” Được, được, ta nghe huynh, chúng ta đi đuổi sói.”
“ Làm việc lặt vặt này tuy thù lao ít, có lẽ còn khổ cực, nhưng ít nhất không mất mạng. Hảo huynh đệ, đây là quốc gia không tệ, đại vương biết lo lắng cho chúng ta, quan phủ giúp đỡ chúng ta, thế nên đừng liều mạng, phải sống, sống qua khó khăn là cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.”
Cáp Ba Nhi vỗ cái lưng to như cánh cửa của Cáp Tang đại ca thích nói nhiều:” Được, ta nghe huynh mà.”
Ở cổng phủ thành chủ Cáp Mật chia hai đội ngũ dài, Cáp Tang và Cáp Ba Nhi tới nơi phải cuối cùng, đội ngũ nhích lên từng chút một, mãi nửa canh giờ sau mới tới lượt bọn họ.
Tiểu lại người Tây Vực có vẻ mệt mỏi lắm rồi, giọng khàn cả đi, thi thoảng lại phải uống ngụm nước, giọng đều đều vô cảm:” Đi xây thành, đi làm tạp vụ hay đi hãn hải.”
Cáp Tang cung kính nói:” Tạp vụ.”
Tiểu lại hỏi lại:” Đi xây thành cho nhiều lương thực nhất, đi hãn hải có cái ăn, năm sau còn có đất, ngươi xác định là làm tạp vụ?”
“ Vâng, làm tạp vụ, cả ta và đệ đệ.”
Lời đó khiến đám nữ nhân tráng hán xếp hàng xung quanh cười rộ lên, khiến Cáp Ba Nhi đỏ mặt, cúi gằm xuống, nếu không phải Cáp Tang giữ chặt tay thì hắn chạy rồi, mất mặt quá thể.
Tiểu lại vỗ bàn:” Im lặng, đây là phần thưởng đại vương dành cho những người theo ngài lên phía bắc kiếm lương thực, các ngươi chọn tạp vụ không tệ, ít nhất là bình an.”
“ Cáp Mật chúng ta nhiều bò dê, cỏ khô tích trữ cho mùa đông không ít, đây là thẻ bài làm việc của các ngươi, tới bên sông Cáp Mật, chuẩn bị lên thuyền, đưa thẻ bài cho họ là được.”
Cáp Tang cám ơn tiểu lại xong kéo Cáp Ba Nhi đi trong tiếng cười ầm ĩ bốn phía.
Trưa nay có cái ăn không thì phải xem hai người có thể chạy kịp tới thuyền, kiếm nhà ăn mới quản cơm nước của mình hay không.