Thiết Tâm Nguyên nghe người Mông Ngột đó giải thích mà rùng mình, không biết tên này làm sao lại có thể đi bộ được mấy nghìn dặm tới nơi này chứ, nhưng y biết khi gặp hoàng đế Khiết Đan đề xuất yêu cầu, hắn sẽ bị băm vằm cho chó ăn.
Không khó hiểu cho hành vi của Tát Lý Cách.
Trong miệng người Khiết Đan, hoàng đế luôn là người nhân từ nhất, loại tuyên truyền đó ảnh hưởng tới Tát Lý Cách, nên hắn cho rằng một người nhân từ được tất cả tán tụng sẽ không để bộ tộc mình chết rét.
“ Ngươi không gặp được hoàng đế Khiết Đan đâu, ông ta ở trong quân doanh lớn lắm, không gặp người ngoài.” Thiết Tâm Nguyên không đành lòng nói với hắn hậu quả thực sự, uyển chuyển nói đây là chuyện không thể:
Tát Lý Cách không nghĩ thế, người Mông Ngột lạc quan này vỗ chiếc hồ bố tư của mình:” Ta là ô lực cách nhĩ giỏi nhất, ai cũng thích ta.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười hạ lệnh đội ngũ lên đường, chỉ hai ngày nữa bọn họ sẽ rời thảo nguyên, tới Tây Kinh nước Liêu, vùng đất nửa nông nghiệp nửa chăn nuôi.
Lúc này Hứa Đông Thăng vẫn đang nhập vai vào Nhất Phiến Vân, học tính cách tráo trở vô thường của lão ta, với thanh danh mã tặc vương, hẳn khiến Da Luật Trọng Nguyên hứng thú.
Mạnh Nguyên Trực đeo mặt nạ sắt vẽ đủ màu, ồm ồm nói:” Ta sẽ lẻn vào phủ Da Luật Trọng Nguyên, yểm trợ ngươi từ đằng sau.”
“ Không cần, nếu bị phát hiện thì khéo quá hóa vụng, ta sẽ cẩn thận ứng phó là được.”
Hứa Đông Thăng vỗ ngực, hắn vẫn nhớ ngày trước mình coi thường Mạnh Nguyên Trực ra sao, vậy mà người ta giờ là đệ nhất mãnh tướng của Thiết Tâm Nguyên, làm hắn có chút không tự nhiên. Hai người họ đều cố gắng thích ứng với thân phận mới, để phối hợp làm tốt nhiệm vụ lần này.
Khi hoàng đế Khiết Đan cử hành nại bát ở Nam Kinh, mọi quốc gia ở phía nam, bao gồm cả Đại Tống cũng phải tới triều bái.
Khi hoàng đế Khiết Đan cử hành nại bát ở Tây Kinh, bộ tộc phía tây bắc phải tới dâng lễ vật cho người thống trị danh nghĩa này.
Rời khỏi thảo nguyên bao phủ bởi tuyết trắng, một con đường đất vàng ngoằn ngoèo dẫn tới phương xa.
Cuối con đường này là Tây Kinh, trọng trấn quân sự phía bắc của người Khiết Đan.
Càng tới gần Tây Kinh, người càng nhiều lên, trước đó thì ít người tới sợ, giờ lại nhiều tới phiền. Đi trên mặt đất đông cứng có nửa ngày thôi, Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy không dưới sáu đoàn sứ tiết, bọn họ đều mang theo lễ vật phong phú, trong đó trâu xanh và ngựa trắng là nhiều nhất.
Thiết Tâm Nguyên đã quen với sự cường đại của người Khiết Đan ở phương bắc.
Dọc đường đi các bộ tộc chỉ cần nghe thấy họ là sứ giả tới Tây Kinh triều bái là không có bất kỳ hình thức ngăn cản làm khó nào, ngược lại còn giúp đỡ tạo điều kiện.
Có bộ lạc không thể tới Tây Kinh triều bái còn nhờ Thiết Tâm Nguyên giúp họ gửi lời thăm hỏi ân cần tới người thống trị Khiết Đan.
Mạnh Nguyên Trực từng lẩm bẩm:” Người thiết hạ chỉ biết tới man di mà không tới Đại Tống, thật là xỉ nhục.”
Kỳ thực có gì mà nhục chứ, trên đời này cường đại mới là chân lý, người Khiết Đan từ sau thời Da Luật A Bảo Cơ xưng khả hãn, tới giờ xưng hoàng đế đã hơn trăm năm.
Trong hơn trăm năm đó quân đội bọn họ chinh đông phạt tây không ngừng, tạo nên quốc thổ bao la, uy danh hiển hách, có cảnh vạn quốc triều bái ngày nay xứng đáng thôi.
Còn Đại Tống đã làm gì?
Tống đế từng muốn vạn quốc triều bái, kết quả là chỉ có đám người phương nam đen xì xì gầy gò như khỉ tới, đại bộ phận là kẻ lừa đảo mang theo thổ sản đáng ném cho lợn ăn, vậy mà còn mang bao lớn túi nhỏ khoan khoái rời Đại Tống.
Thiết Tâm Nguyên từng nung nấu ý đồ thuê một người đóng giả sứ giả nước nào đó xa ngoài vạn dặm mà người Tống chưa bao giờ nghe nói tới lừa hoàng đế, sau khi lấy được tiền tài thì nói ra cho từ hoàng đế tới quan viên nhục mặt, để xem sau này còn dám làm trò lừa mình lừa người không?
Chưa kịp thực thi thì bị Hạ Tủng đá một phát tới hoang nguyên Tây Vực.
Nếu xét từ góc độ đó thì Thiết Tâm Nguyên chẳng oan uổng chút nào.
Thủ đoạn này dùng với hoàng đế Khiết Đan thì không xong, ở Khiết Đan, chỉ có chuyện ngươi tiến cống, không có chuyện tặng lại. Quà ngươi tiến cống mà không làm hoàng đế hài lòng còn mất đầu chứ chẳng đùa.
Vì người ta cường đại thực sự.
Do đóng giả mã tặc, hơn một trăm kỵ sĩ đều dùng vải che mặt, lộ ra đôi mắt hung hãn.
Đám sứ giả trên đường nhìn thấy đoàn người quỷ dị bọn họ, chẳng kinh hoàng còn ưỡn ngực đi qua trước mặt, mỹ nữ cũng vén khăn che mặt lên nhìn đội ngũ rõ ràng không phải người tốt.
Mạnh Nguyên Trực ngứa chân ngứa tay nhiều lần muốn cướp bóc những đoàn sứ tiết giàu có, đều bị Thiết Tâm Nguyên ngăn cản, đó là tài vật tiến cống Liêu hoàng, cướp của những người này khác gì tát vào mặt người ta, cướp tiền của người ta.
Nhưng mà sự hung hãn của mã tặc có thể biểu hiện một chút.
Thế là Mạnh Nguyên Trực dùng cán thương đánh gãy răng một tên sứ giả cười nhạo lễ vật của bọn họ, mỹ nữ bị kéo thô bạo từ trong xe ra, một đống cánh tay sờ mó thỏa thích mới đưa về.
Sau khi hai đoàn sứ tiết gặp họa, không kẻ nào dám cười nhạo đám mã tặc mặc đù các loại khải giáp lộn xộn nữa.
Tát Lý Cách thậm chí còn vui vẻ làm một bài hát ca ngợi hành vi bạo lực này, khúc điệu nhanh tươi vui, ngôn ngữ Mông Ngột kỳ quái, khiến đám mã tặc chẳng hiểu gì vẫn reo hò liên hồi.
Trên đường lớn chợt xuất hiện một tòa thành trại bằng gỗ, rõ ràng là dựng tạm, từ trên xuống dưới là võ sĩ Khiết Đan đội mũ da, tất cả đội xe phải đi qua cổng chính, tiếp nhận kiểm tra, cực kỳ nghiêm ngặt.
Qua cửa đầu những thứ vũ khí tầm xa như cung, nỏ bị tịch thu, đợi khi về trả lại, cửa tiếp theo bỏ lại vũ khí nặng như trường đao, thiết thương các loại ... Đến cái trại cuối thì Thiết Tâm Nguyên chỉ còn vũ khí tùy thân.
Khi chia tay, Thiết Tâm Nguyên từ chối cái ôm của Tát Lý Cách, làm người Mông Ngột nhiệt tình đó rất thương tâm.
Không phải Thiết Tâm Nguyên coi thường hắn, mà sợ chấy rận trên người hắn, thực lòng chúc phúc người Mông Ngột lạc quan đó hạ lệnh mọi người đi theo Hứa Đông Thăng mặc áo choàng đen vào thành Tây Kinh.
Vì là thủ lĩnh bộ tộc tới tiến cống, quan viên Khiết Đan xem xong danh sách lễ vật cực kỳ phong phú, an bài đoàn mã tặc này ở thành bắc, nơi đó trước kia là quân doanh, phòng ốc rộng rãi ấm áp, coi như là an bài không tệ.
Nhưng mà cách chỗ trú chân của Da Luật Trọng Nguyên tại thành nam quá xa, không thích hợp hai bên tình cờ gặp gỡ, Hứa Đông Thăng nhiệt tình nắm tay quan viên Khiết Đan một hồi, khi tay hắn rời đi, quan viên Khiết Đan liền cảm thông phân chia họ tới thành nam, mặc dù vị trí không tốt, nhưng gần Da Luật Trọng Nguyên hơn nhiều.
“ Ta có vị biểu huynh đang làm sai dịch trong phủ hoàng thái đệ, nếu các ngươi thành tâm thành ý, biểu huynh ta có thể an bài một cơ hội gặp mặt.”
Chẳng biết Hứa Đông Thăng đút cho bao nhiêu mà quan viên kia rất nhiệt tình chỉ đường, sau đó tiếp tục chiêu đãi đội ngũ khác.
(*) Up lại cái bản đồ, từ vị trí Cáp Mật ở giữa nhìn về bên phải sẽ thấy Tây Kinh của nước Liêu.