Thiết Tâm Nguyên không trả lời Âu Dương Tu, mắt nhìn ra bên ngoài, sắc trời ảm đạm, tuyết bay lất phất, người qua lại tuy đông đúc, nhưng không có nhiều sắc màu sinh động, tựa như bức tranh thủy mặc, tay cầm đũa gõ lên bát, khẽ ngâm:
“ Cỏ tháng tám tàn theo gió bắc
Trời đất Hồ lạnh ngắt tuyết sương
Gió xuân thổi lộng đêm trường
Vạn nghìn lê trắng rộn ràng nở hoa.”
“ Tiên sinh, đất Hồ đơn giản, học sinh chỉ có Lê hoa bạch tẩy trần thôi.”
Âu Dương Tu vẫn dùng cái cốc rượu đất nung của mình, lạnh nhạt đáp.
“ Bay tan tán xuyên rèm hoa gấm
Áo hồ cừu chăn ấm mỏng manh
Giương cung thẹn với tinh anh
Lạnh xuyên giáp sắt cũng đành khoác thân.
Trên biển cát băng dài trăm trượng
Mây u buồn vướng đọng sơn khê
Tiệc đêm nay tiễn khách về.”
“ Mau mau nói ra thân phận của ngươi, nếu không nói không hợp dạ nửa câu cũng nhiều.”
Thiết Tâm Nguyên lấy ít bột mì, cho thêm nước, thuần thục nhào nặn:” Mười hai năm trước có một đồng từ dựng cờ - Đám ngốc Thái học, ai dám đấu với ta một trận. Người Thái học vì thể diện không dám xuất chiến, chỉ có tiên sinh ra mặt, sau đó thảm bại ra về. Chẳng lẽ vì lần thảm bại đó mà tiên sinh không muốn nhớ?”
Âu Dương Tu thất kinh, cái cốc rơi xuống đất cứng, choang một cái vỡ nát, lắp ba lắp bắp:” Thì ra là ngươi, làm thế nào, thế nào lại thay đổi như vậy?”
“ Phơi nắng sa mạc chịu tuyết phương bắc lâu ngày, không thay đổi cũng khó.” Thiết Tâm Nguyên đưa tay vuốt mái tóc hơi quăn, chỉ cục bột:” Trời lạnh thế này làm bát mỳ nóng tốt hơn ăn thịt dê lạnh.”
“ Sao ngươi lại ở đây, ngàn vạn lần không nên xuất hiện ở đây, mau mau theo lão phu về Đại Tống.” Âu Dương Tu kích động đứng lên, hai cánh tay khô gầy đưa ra nắm tay y, đứa bé này năm tuổi thông tuệ hiểu thi văn, lớn lên càng xuất sắc bất phàm, hắn thậm chí đã từng dạy Thiết Tâm Nguyên nửa năm ở Thái học:
Thiết Tâm Nguyên cảm thán:” Học sinh không về được, bị Hạ Tủng tặng cho pháp vương Mục Tân của Đại Thực làm học đồ rồi.”
Âu Dương Tu phẫn nộ vỗ bàn:” Sĩ tử là trọng bảo quốc gia, sao có thể đem tặng như vật phẩm? Về Đại Tống, lão phu đàn hặc Hạ Tủng, xem lão ta ăn nói với sĩ tử thiên hạ thế nào?”
Thiết Tâm Nguyên cười thảm:” Vấn đề là Hạ Tủng cấp cho học sinh công việc cứu viện Vu Điền, thu nạp lòng người Tây Vực. Học sinh là quan ân ấm, nhận ân rồi giờ được giao việc thì phải làm, về lý ai nói gì được ông ta? Thậm chí nếu học sinh trở về tay trắng, còn bị xem thường.”
Âu Dương Tu hồi lâu không nói được gì, nhìn Thiết Tâm Nguyên lại nghĩ tới cảnh ngộ của mình, rơm rớm nước mắt lẩm bẩm:” Sao lại như thế, sao lại như thế?”
Một khi Thiết Tâm Nguyên đóng dấu thất bại trốn về, khó lòng ngóc đầu lên được.
Đã biết thân phận của Thiết Tâm Nguyên rồi thì không cần khách khí nữa, Âu Dương Tu tự mở vò Lê hoa bạch, tự rót tự uống.
Thiết Tâm Nguyên thì tiếp tục nhào bột mỳ, đây là nghề gia truyền rồi, nhào bột xong quét dầu lên, treo lên bồn lửa làm khô.
Trong quán nhỏ chỉ có ít củ cải, cà rốt và rau khô, Thiết Tâm Nguyên lại rửa cà rốt, nhanh chóng thái thành sợi, thêm ít hành, dấm, muối trộn lên:” Nơi này đơn sơ, tiên sinh dùng tạm.”
Âu Dương Tu gắp mấy sợi củ cải trộn cho vào mồm, gật gù:” Tài nghệ được lắm.”
“ Bánh canh mới là sở trường của học sinh, lão mẫu dựa vào món này mà nuôi lớn học sinh lên người, tiên sinh để bụng nếm thử đấy.” Thiết Tâm Nguyên vui vẻ nói:
Âu Dương Tu "a" một tiếng:” Ngươi họ Thiết, lại sở trường bánh canh, vậy thì Hiệu bánh canh Thất ca là của nhà ngươi rồi?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Đúng thế.”
“ Thế thì nhất định phải ăn mới được, bánh canh thiếu đông gia của hiệu Thất ca làm, nhất định là không tệ.” Âu Dương Tu lại hỏi:” Ngươi ở Tây Vực kiếm sống bằng gì, e dựa vào bánh canh không mua nổi trang phục đắt tiền này.”
Nụ cười trên mặt Thiết Tâm Nguyên không còn, thở dài:” Hạ Tủng muốn hoàng mệnh sai học sinh tri viện Vu Điền, không biết Vu Điền sớm bị Khách Lạt Hãn công phá, nay Úy Trì thị phải trốn vào núi sâu chống địch, cảnh ngộ thê thảm vô cùng.”
Âu Dương Tu cũng từng là thần đồng hiếm có của Đại Tống, kiến thức trác việt, tất nhiên không lạ chuyện Vu Điền:” Nếu Úy Trì thị đã nguy trong sớm tối, sao ngươi còn tới Tây Kinh?”
“ Khách Lạt Hãn đang cùng Hồi Hột tử chiến, nếu không có gì bất ngờ chúng sẽ đánh bại Hồi Hột, nhất thống Thiên Sơn. Học sinh và di tộc Vu Điền cố thủ yếu địa Thiên Sơn, là nơi sinh tồn cuối cùng, tới Khiết Đan xem có chút hỗ trợ nào không, chí ít không thể để hai đầu thụ địch.”
“ Các ngươi còn bao nhiêu người?”
Thiết Tâm Nguyên chớp mắt đáp:” Toàn tộc chưa tới mười vạn, giáp sĩ chỉ hơn một vạn.”
Âu Dương Tu lắc đầu:” Nhân số không đủ, lực lượng không đủ, chỉ tiếc lão phu là bồ tát đất qua sông, giữ mình còn chả xong, chẳng giúp được gì.”
Thiết Tâm Nguyên thấy nước trong nồi đã sôi, xé mỳ cho vào nồi:” Học sinh cũng chẳng hi vọng gì vào công khanh trong triều, khi hai tay trắng tới Tây Vực là đã không hi vọng gì. Thế nên chuyến này mới tới Khiết Đan, hi vọng dựa vào hợp tung liên hoành để kháng địch.”
Âu Dương Tu có chút hổ thẹn:” Các ngươi tính làm thế nào, lão phu có giúp được không? Nói trước là cá nhân lão phu thôi, không phải Đại Tống.”
Thiết Tâm Nguyên vớt sợi mỳ trắng phau ra bát, cho một nắm hành băm, hai thìa tỏi, một thìa dầu sôi, xèo một tiếng, tức thì hương thơm gừng hành tỏ ngập cái quán ven đường, đưa tới trước mặt Âu Dương Tu, cảm thương nói:” Chỉ mong tiên sinh sau khi về Đông Kinh, cho người dân trong thành biết, ở Tây Vực xa xôi, vẫn có Hán gia lang đang nỗ lực đấu tranh vì một mảnh đất an cư. Còn cái khác, không dám xin ...”
Mỳ rất ngon, là một trong những loại ngon nhất mà Âu Dương Tu từng ăn, chỉ là những lời Thiết Tâm Nguyên làm hai mắt cay xè, lòng đau đớn không nguôi. Một thiếu niên tương lai hứa hẹn như thế mà bị đẩy tha hương đất khách qua người, có nhà chẳng về được.
Một đoàn người vong quốc, chẳng những không sa sút, còn tích cực tranh đấu, bao gian khổ, bao máu nước mắt đổ xuống, e chỉ có mới biết. Dù ở cảnh khốn cùng đó, họ vẫn giữ tôn nghiêm, không cầu xin người khác giúp đỡ, đó là khí tiết thà gãy chứ không cong.