Trên tường thành ném xuống khúc xương trâu tươi, con chó đực hung dữ nhất nhảy cao tới ba thước, ngoạm lấy, chỉ có ba khúc xương, lần nào cũng thế, nên chúng đánh nhau tưng bừng, tiếng gầm gừ ai cũng khiếp hãi, chúng vốn là thứ chó nhà bình thường nhất, lành nhất ở Đông Kinh, nhưng qua bàn tay nuôi dưỡng của công chúa, đều thành hung thú cả rồi ...
Triệu Uyển cho chó ăn xong hài lòng trở về, trên đường gặp Vương Tiệm đứng cúi mình chờ đợi ở trước Lan hiên.
“ Bệ hạ vốn muốn tới xem công chúa làm thơ, nhưng hôm nay tấu sớ quá nhiều không thoát thân được, phái nô tài tới.”
Triệu Uyển thở dài:” Phụ hoàng ta cần cù yêu dân, ngày đêm làm việc, đại bạn phải khuyên can, chú trọng long thể. Không biết lần này phụ hoàng ta yêu cầu thi ca hay khúc từ?”
Vương Tiệm thần bí lắc đầu:” Không chúa thời gian qua làm không ít thi tử đặc sắc, dù danh túc quốc tử giám tự nhận không bằng. Nên bệ hạ muốn công chúa làm một bài văn, mong vãn thiện nhìn thấy.”
Triệu Uyển chỉ đại môn Lan Hiên của mình:” Đại bạn đợi chốc lát, bản cung viết một bài tiểu văn, mong phụ hoàng chỉ điểm.”
“ Công chúa còn có tài hạ bút thành văn, lão nô muốn được mở rộng tầm mắt.”
Triệu Uyển gật đầu, ung dung đi vào thư phòng, sai Tiểu Châu Nhi nghiền mực, nàng cầm bút ngưng thần suy nghĩ.
“ ... Từ Lý Đường tới nay, người đời thích mẫu đơn, ta chỉ thích sen, sen mọc từ bùn mã không bẩn, vươn lên từ nước mà không cong, trong thông thoài thẳng, chẳng bò dưới đất, hương truyền xa càng tinh khiết, cắm lên thẳng đứng, chỉ có thể đứng xa nhìn chẳng thể đùa cợt.”
“ Cúc là loài hoa ẩn dật, mẫu đơn là hoa của người phú quý, sen là của quân tử. Ôi, yêu hoa cúc thì sau họ Đào vẫn nghe thấy vài người, người yêu sen đâu cả rồi? Người yêu mẫu đơn lại quá nhiều!”
Viết xong trăm chữ, Triệu Uyển vết ba chữ "Ái liên thuyết" trên cùng, sau đó không biết xấu hổ viết ở dưới Đại Tống trưởng công chúa, bảo Tiểu Châu Nhi thổi khô mực, đưa cho Vương Tiệm vẫn còn há hốc mồm.
Vương Tiệm đâu chỉ là hoạn quan, hắn cùng Triệu Trinh lớn lên bên nhau, một bước không rời, Triệu Trinh tiếp nhận giáo dục thế nào, hắn cũng được học.
Luận lý giải thi từ, Vương Tiệm còn thâm thúy hơn hoàng đế vài phần, năm xưa là hắn hiến lên ( Vịnh ếch) khiến Thiết Tâm Nguyên thanh danh vang dội.
Nay được xem ( Ái liên thuyết) sinh ra, hắn như bị trúng một gậy vào đầu, văn chương như vậy mà công chúa viết ra đơn giản thế sao?
Choáng váng rời Lan Hiên, Vương Tiệm lắc mạnh đầu trong cơn gió lạnh đầu xuân, tỉnh táo lại rồi đọc thêm lần nữa mới thấy chân thật. Nhìn ao san tàn úa oán thán, mình đi qua ao sen bao lần, ăn hạt sen, lá sen ngâm nước uống, sao không làm ra được bài văn hay như thế?
Triệu Uyển viết văn xong thì như con mèo lười ngáp một cái, nằm xuống giường gấm hưởng thụ Thủy Châu Nhi nịnh bợ.
“ Hi hi, công chúa thật lợi hại, chớp mắt đã làm ra được bài văn khiến Vương công công xưa nay thích khoe tài hoa chấn kinh tới hồn xiêu phách lạc. Đợi bài văn tới chỗ bệ hạ, không biết gây chấn động thế nào.”
Triệu Uyển chỉ ừm một tiếng, chẳng để ý.
Chỉ tốn chút công viết ra thôi mà, văn thơ tất nhiên chẳng phải của nàng, mà là từ cuốn sách nhỏ ở đầu giường Thiết Tâm Nguyên, nàng chẳng biết đọc bao lần tới thuộc làu rồi. Đã là đồ của Thiết Tâm Nguyên thì nàng không khách khí, lấy ra giúp mình ứng phó với đám ruồi cứ thích vo ve bên cạnh.
Chẳng cần kiêu ngạo, tất nhiên cũng chẳng phải thấy nợ ai.
Trong điện Văn Đức, Triệu Trinh hỏi tới mấy lần:” Ngươi chắc chắn do công chúa viết chứ?”
Vương Tiệm kiên nhẫn đáp:” Bệ hạ, công chúa thực sự viết ngay trước mắt nô tài, chưa tới một tuần trà.
“ Sen mọc từ bùn mã không bẩn, vươn lên từ nước mà không cong, trong thông thoài thẳng, chẳng bò dưới đất, hương truyền xa càng tinh khiết, cắm lên thẳng đứng, chỉ có thể đứng xa nhìn chẳng thể đùa cợt. Đây chẳng phải là miêu tả hoàng gia sao? Hay! Hay! Tuyệt diệu, rất xứng với hoàng gia.
Triệu Trinh tất nhiên cái gì hay tốt vơ vào hoàng gia:” Vương Tiệm, chép sáu lần, đưa tới Lan đài, Vân đài, Mật khâu, Khuê Văn ... Phải rồi, cả Quốc tử giám nữa, mau lên.”
Vương Tiệm nhận lệnh đi ngay.
“ Thiết gia tử vô lại, làm sao xứng với đóa sen của trẫm?”
Triệu Trinh nhẩm đi nhẩm lại, cuối cùng nhíu mày rống lên, dẫn một đám hoạn quan cung nữ tới Lan hiên.
Khuê nữ thích tiểu tử vô lại Thiết gia, chuyện này Triệu Trinh biết lâu rồi, nhưng Thiết gia thân phận thấp kém, dù có chút tài hoa cũng làm sao xứng với công chúa.
Hiện giờ Đại Tống nhân tài đông đúc, tầng tầng lớp lớp xuất hiện, Thiết Tâm Nguyên biết nhiều kỹ xảo cũng chẳng xuất chúng.
Năm xưa còn có ân cứu mạng với mẹ con Thiết gia, cho sống bên tường thanh bao năm, chỉ riêng điều đó đủ khiến Thiết gia tự nhận gia nô, gan óc lầy đất báo quốc mới đúng.
Vậy mà dám trèo cao mơ ước công chúa?
Hôm nay Triệu Trinh không ngồi kiệu, cứ thế đi bộ tới nơi nữ nhi ở, chẳng thông báo, cứ vậy đẩy bình phong ở đại sảnh, nhìn thấy khuê nữ lười biếng ngủ dưới ánh mặt trời.
Tiểu Châu Nhi quỳ rạp trong góc.
Cuốn sách nữ nhi đọc dở rơi dưới đất, Triệu Trinh nhặt lên xem, là ( nữ tắc) của Trường Tôn hoàng hậu thời Đường.
Bộ phận quan trọng nhất trong cuốn sách này là hoàng hậu phải làm gì, không nên làm gì, phân tích được mất, là cuốn sách phụ nhân trong cung ắt phải đọc.
Khuê nữ của mình đọc sách này, chứng tỏ chí hướng không hề nhỏ.
Triệu Uyển mơ màng ngủ cảm giác có người bên cạnh, mở mắt ra thấy phụ hoàng ngồi bên cạnh lật sách xem, vội vàng ngồi dậy thi lễ.
Triệu Trinh mỉm cười:” Hôm nay trẫm mới thực sự nhận ra nữ nhi của mình là quốc sắc vô song! Không biết thiếu niên tài tuấn nào mới may mắn lọt được vào mắt con.”
“ Chỉ đại trượng phu, đại anh hùng mới khiến con vừa mắt.”
“ Đông Kinh là nơi tụ tập linh tú thiên hạ, hào kiệt khắp nơi, con có ai vừa ý không?”
“ Trong mắt con chỉ thấy ngu sinh suốt ngày vùi mặt vào sách vở, hoàn khố đi khắp nơi khoe khoang phong lưu, mãng phu so đọ hung tàn, bì phu dã man thô bỉ, đâu ra anh hùng trượng phu?” Triệu Uyển xem thường:
“ Vậy theo con thế nào mới là anh hùng trượng phu?” Triệu Trinh tò mò hỏi:
Triệu Uyển thi lễ:” Hài nhi cho rằng Địch Hán Thần huyết chiến Côn Lôn quan, dương uy ngoại vực dưới Liễu Chân thành, có thể xưng đại trượng phu.”
Triệu Trinh xua tay ngay:” Địch Hán Thần tuổi quá lớn, không tương xứng.”
“ Lui lại một chút thì có Dương Hoài Ngọc, người này tung hoành Ung Châu ba tháng, lấy đầu phản tướng, bắt sống ba vạn tặc nhân, có thể gọi là đại anh hùng.”
“ Không được, Dương Hoài Ngọc quả thực là tướng tài, tiếc là cùng phát thê có ba nam một nữ, ân ái vô cùng, vô cớ hủy uyên duyên của người khác bị trời phạt, không làm là hơn.”
“ Con nghe nói thái tử Khiết Đan Da Luật Hồng Cơ tuổi trẻ tài cao, có tướng hùng chủ.”
Triệu Trinh càng nghe càng đau đầu:” Không được, con à, hoàng hậu Khiết Đan chỉ có thể là hậu tộc Tiêu thị, con gả qua đó chỉ là phi tử, đường đường trưởng công chúa Đại Tống, sao có thể làm phi tử phiên bang.”
Triệu Uyển rơi lệ:” Thế này không được, thế kia không được, chẳng lẽ hài nhi chỉ có thể cưới phò mã như chim hoàng yến hay hót thôi sao? Mệnh con sao mà khổ.”
Triệu Trinh thấy nữ nhi khóc thì lòng đau xót lắm, vỗ vỗ lưng:” Con đừng khóc, Đại Tống ta nhân tài lớp lớp, thế nào cũng có anh hùng vươn lên, phụ hoàng nhất định tìm cho con một hôn sự tốt nhất.”
An ủi khuê nữ rất lâu Triệu Trinh rời Lan hiên, lòng cảm khái vô cùng, quên luôn cả ý định ban đầu tới đây.
“ Thôi đi, Thiết gia tử nay ở xa cách vạn dặm, đến Thiết Vương thị cũng đã theo nhi tử đi Tây Vực, xem ra không định trở về nữa. Cho dù Duyệt Quốc có tâm kết thì dần dần cũng sẽ phai nhạt.” Những lời này không biết Triệu Trinh an ủi mình, hay là cảm khái với bi kịch của Thiết gia, dù sao tâm tình của hắn lúc này vô cùng phức tap.