Lý Xảo coi như không nghe thấy câu nói vô trách nhiệm của Thiết Tâm Nguyên chắp tay một cái đi luôn, Mạnh Nguyên Trực lắc đầu liên hồi, Trạch Mã cười khúc khích, nữ nhân này ở ngoài rất tùy tiện, nhưng một khi tham gia hội nghị thì tỏ rất nghiêm túc ....
Mọi người lần lượt rời đi, Úy Trì Lôi lề mề cuối cùng, nhỏ giọng nói:” Thủ lĩnh, lần sau nói chuyện nên chú ý một chút, thế này giống chơi đùa quá.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Úy Trì tiên sinh, hãy coi đại nghiệp chúng ta theo đuổi như trò chơi, sẽ thú vị hơn nhiều, khả năng thành công cũng cao hơn.”
Úy Trì Lôi thờ dài chắp tay rời đi, ông ta nhận ra Thiết Tâm Nguyên bất kể dã tâm, trí tuệ hay tài hoa đều hàng đầu, chỉ là tâm tính hơi tự do một chút, thực sự không phải nhân tuyển làm đế vương, dù sao nhân vô thập toàn, vậy là tốt lắm rồi.
Về tới phòng, Thiết Tâm Nguyên ngáp chảy nước mắt, y suốt cả đêm xem lời khai của Nhất Phiến Vân, đối chiếu bản đồ và hồ sơ của Úy Trì Chước Chước, xác định từng chi tiết nhỏ, đó là chuyện cực kỳ hao tổn tâm trí.
Nhưng mà cũng rất đáng công, nhớ lại lúc tìm ra mảnh lụa giấu trong vết thương, mặt Nhất Phiến Vân xám ngoét, đó là sự tuyệt vọng, sự sụp đổ hoàn toàn, sau khi ăn no xong, cơ bản hỏi gì đáp nấy rồi.
Đôi mắt lão ta đã không còn bất kỳ sức sống nào nữa, chỉ còn sự tĩnh mịch chết chóc.
Đại đạo Nhất Phiến Vân tung hoành sa mạc gieo rắc khiếp đảm mấy chục năm, cơ bản đã chết.
Giờ là tới đám mã tặc con.
Tây Hải, còn có tên là biển ma quỷ, chu vi không tới tám trăm dặm, nơi hẹp nhất cách nhau chỉ tới bốn mươi dặm, mảnh đất này ngăn cách Kỳ Liên Sơn và Thiên Sơn, là lá chắn thiên nhiên ngăn cản con đường từ Lũng vào Tây Vực.
Gọi là biển, nơi này lại chẳng có một giọt nước, nhưng có thể nhặt vô số vỏ sò ở nơi địa thế thấp.
Đúng vậy nó vốn là biển, nhưng không còn nước nữa, nó là mảnh đất bị đại tự nhiên làm thương tổn nặng nề. Nhìn từ xa giống như một vùng bình nguyên, tới gần mới phát hiện ra mặt đất chằng chịt rãnh sâu do lũ mùa hè gây ra, cùng tảng đá lởm chớm khắp nơi, như một mê cung.
Thời Đường, Hầu Quân Tập dẫn quân chinh phạt Cao Xương đi qua nơi này, Trình Giảo Kim là hậu quân bị lạc đường, tiếp ứng không đúng hạn mà biếm quan.
Cũng ở nơi đây Hầu Quân Tập gây ra vụ đồ sát kinh người, trong môt đêm chôn sống sáu vạn tù binh, khiến cho truyền thuyết dạ quỷ giết người lưu truyền tới tận ngày nay.
Giờ là mùa đông, cho dù gai lạc đà có sức chịu đựng tốt nhất cũng tránh nơi này, đi chỗ khác bám rễ, phong cổn thảo sức sống ngoan cường nhất cũng chẳng lăn tới nơi này.
Nơi này chỉ có gió lạnh thấu xương.
Hãn huyết mã của Mạnh Nguyên Trực dừng bên một rảnh sâu, bực bội đá đất vàng, miệng bọc khăn vải làm nó không thoải mái.
Mạnh Nguyên Trực cởi khăn che mặt, quay đầu nói với người còn kín mít hơn mình:” Nói thật đấy, ngươi theo tới đây làm cái gì?”
Giọng Thiết Tâm Nguyên ồm ồm truyền ra sau lớp khăn dày:” Linh cảm của ta không tốt, Nhất Phiến Vân vẫn có gì đó khiến ta không yên lòng.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn đất vàng bị gió thổi cuốn lên:” Không ổn ở chỗ nào, nơi này ngoại trừ thời tiết khắt nghiệt ra thì chẳng có gì không ổn.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không biết, không nói ra được, chỉ thấy toàn thân không thoải mái, lưng ngưa ngứa, giống như có cái gai ở phía sau, không thò tay lấy ra được khó chịu lắm.”
Mạnh Nguyên Trực nhíu mày, cẩn thận phái người đi dò đường, thám báo đã đi lùng sục hai dặm phía trước, phát tín hiệu bình an, Mạnh Nguyên Trực quyết định không đợi thêm nữa, nơi này thời tiết khắc nghiệt không thích hợp tác chiến lâu dài, cần đánh nhanh thắng nhanh, nhảy xuống ngựa, chuẩn bị đi bộ, dặn:” Ngươi ở lại trên này, nếu quả thực có gì không ổn ...”
“ Ta sẽ chạy ngay.” Thiết Tâm Nguyên tiếp lời:
“ Thế mới đúng, chạy ngay lập tức, ngươi là thủ lĩnh nếu có vấn đề gì là hỏng hết, có điều nhớ mang bảo mã của ta theo.”
Mạnh Nguyên Trực nói xong dẫn ba trăm võ sĩ nhảy xuống rãnh, Thiết Tâm Nguyên lần này dẫn theo năm mươi thân vệ giúp họ cảnh giới.
Cái chốn tựa mê cung này có vẻ nếu ẩn nấp thì không ai tìm được, kỳ thực không khó đến thế, con người thì phải ở chỗ gần nguồn nước, mà gần nguồn nước thì sẽ có cây cỏ.
Gió ngừng thổi, cát bụi trên không rơi xuống ào ào, chẳng mấy chốc đám người Thiết Tâm Nguyên thành người đất, võ sĩ bên cạnh lấy túi da cho chiến mã uống nước, người duy nhất không bị bụi đất ảnh hưởng là Thiết Lục, hắn quỳ một chân trên mặt đất, cẩn thận nhìn vào trong rãnh sâu.
Vì bụi mù nên tầm nhìn không xa.
Thiết Tâm Nguyên lần nữa nhổ cát trong miệng ra, ánh mắt càng trở nên nghi hoặc. Nhất Phiến Vân vì sao bố trí đám mã tặc tinh nhuệ ở đây, với tính kỷ luật của mã tặc, bọn chúng lại không bỏ nơi hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt này, thực sự làm người ta khó tin.
Trừ phi nơi này có thứ gì đó trói chặt chân đám mã tặc, chỉ có thể mới giải thích thông được, nhưng cái gì hấp dẫn chúng?
Hoàng kim? Hay Bảo thạch?
Không thể nào, những thứ này ở Tây Vực không có giá trị đến thế, nơi này thiều vĩnh viễn là vật tư, còn mấy cục đá lóng lánh thì không thiếu.
Thiết Tâm Nguyên không biết, ở Tây Vực, nhân loại có một công trình vĩ đại sánh với Vạn Lý Trường Thành, chính là khảm nhi tỉnh.
Tây Hải nằm ở dải trầm tích đá vôi, cát bụi từ sa mạc thổi tới do bị dãy Kỳ Liên Sơn ngăn cản, rơi xuống bình nguyên Tây Hải, hình thành địa hình đặc biệt của nơi này.
Ngay dưới chân y có một cái khảm nhi tỉnh cao lớn đủ cho xe ngựa đi qua.
Bắt nguồn từ suối Vụ Long sơn chảy ở dưới chiếc khảm nhi tỉnh này, nước trong vắt, không có lấy một hạt bụi, sau đó rời khảm nhi tỉnh, hội tụ vào trong sơn cốc, tụ lại thành hồ nước rộng.
Đó là một sơn cốc vô cùng lớn, cho dù là mùa đông, thông vẫn xanh thích mắt, không giống thông ở Thiên Sơn, sớm đã khô đen rồi.
Trong sơn cốc đất đai bằng phẳng, rạ thu hoạch vào mùa thu vẫn còn hoàn chỉnh trên mặt đất, vách núi đá cao lớn vô số sơn động, người ra người vào, phụ nhân đội những bình nước lớn đi trên thềm đá thẳng đứng, trẻ nho nô đùa đuổi nhau, mấy lão nhân ngồi tụ tập bên đống lửa lớn tán gẫu.
Cảnh tượng có vẻ rất yên bình.
Nếu không có một số nam tử quần áo rách nát đang nỗ lực đục hang động dưới đòn roi của mã tặc mặc áo da.
(*) Khảm nhi tỉnh có thể gọi là kênh giếng, thực sự khó miêu tả hết sự thần kỳ của nó, thời cực thịnh được cho là dài tới 5000 km, đó là kênh nước ngầm chạy dưới nước, nhiều nhất ở Cáp Mật.