“ Ừm ...” Thiết Tâm Nguyên lại thuận miệng đáp, tiếp tục lật xem lời khai, lão già này thực ra cũng ghê gớm lắm, nếu không phải nhất thời khinh địch, tình báo lỗi thời không chính xác nên dẫn một nghìn người đi đánh Thanh Hương cốc thì tha hồ mệt với lão.
Nếu chạm trán trên sa mạc, cứ cho rằng có thể đánh bại lão ta thì sẽ tổn thất lớn, còn chắc chắn không thể bắt được lão già xảo quyệt này.
Thành quả hơn ba mươi năm của lão ta là những nhóm mã tặc lớn nhỏ trải khắp Tây Vực, lão ta thực sự có khả năng triệu tập một đại quân mã tặc lên tới hàng vạn người.
Nếu không phải A Tát Lan tới Cáp Mật thì lão già này đã tìm y từ trước rồi, Thiết Tâm Nguyên không khỏi cảm thán câu tái ông thất mã, phúc họa khó lường.
Nay là thời khắc trọng yếu thu hút thương cổ các nơi tới, không xử lý hết đám mã tặc này thì Cáp Mật sao có thể phát triển nhảy vọt được, cho dù chúng không làm gì nổi Thanh Hương cốc, nội chuyện quấy phá đủ làm người ta điên đầu.
Chỉ là lão ta làm sao nhớ nổi những thứ này, theo như lời khai thì phân bố đám mã tặc đông tới Khiết Đan, nam tới Tây Hạ, tây tới tận Đại Thực, hơn trăm nhóm mã tặc, không lý nào lão ta có thể nhớ được vị trí từng nhóm.
Đừng nói đặc trưng khu vực, nhân số, chỉ riêng tên đầu lĩnh từng nhóm đã là vấn đề, Thiết Tâm Nguyên luôn tự hào về trí nhớ của mình, vậy mà còn luôn cần văn thư của Úy Trì Chước Chước hỗ trợ mới nhớ được các thế lực quanh đây, y không tin Nhất Phiến Vân có năng lực nhìn qua là nhớ.
Đứng dậy đi tới bên cạnh Nhất Phiến Vân, quan sát kỹ lão già bề ngoài trông đang thoi thóp này, Nhất Phiến Vân như có vẻ mệt mỏi quá độ, đầu cúi gục, mắt khép hờ.
Thiết Tâm Nguyên chẳng thèm để ý lão ta ốm yếu hay khỏe mạnh, đầu óc suy nghĩ, danh sách đó là thứ thường dùng, Nhất Phiến Vân không thể để rời xa người, cái loại lão tặc đã trải qua vô vàn tranh đấu, sinh tồn ở hoàn cảnh ác liệt, ắt bản tính đa nghi, ngay nhi tử cũng đề phòng vài phần mới đúng.
“ Người đâu, kiểm tra lại vật phẩm tùy thân của lão già này cho ta.” Thiết Tâm Nguyên không cần quay đầu lại nhìn ra lệnh, chỉ cần y rời khỏi nhà là luôn có ít nhất bốn người trong đội thân vệ luân phiên theo bên cạnh:
Một lúc sau có người vào báo đã nghiền nát mọi vật phẩm của Nhất Phiến Vân, ngay cả chuôi đao cũng đập ra xem, không có thu hoạch gì.
Tin tưởng vào phán đoán của mình, y lùi ra khỏi phòng giam bẩn thỉu chật hẹp, phất tay:” Lột quần áo lão ta ra, kiểm tra toàn thân.”
Quả nhiên lão già như chó chết thình lình mở mắt rống lên:” Ta là kiêu hùng một phương, ngươi không được xỉ nhục ta như thế.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống, mười ngón tay đan vào nhau, nhìn bốn thân vệ lột sạch quần áo của Nhất Phiến Vân.
Đại đạo Nhất Phiến Vân chẳng phải là ác ma ba đầu sáu tay như đồn đại, chỉ là ông già gầy trơ toàn thân chằng chịt xẹo, sườn trái còn hõm vào rất sâu.
“ Xỉ nhục một lão già không có sức kháng cự, ngươi hả hê lắm phải không?”
“ Nói đúng rồi, ông chỉ là lão mã tặc, chẳng phải anh hùng hào kiệt gì hết, ông chưa từng có thiện ý với nhân gian, nên thế giới không có thiện ý với ông.”
Một lúc sau Thiết Tâm Nguyên khoan khoái rời Hang Sói, thân vệ tìm ra một cuộn lụa mỏng được giấu trong vết thương cũ bên sườn của Nhất Phiến Vân, sự xuất hiện của bức Mã tặc đồ này thay đổi nhận thức của Thiết Tâm Nguyên về thế lực ở Tây Vực.
Kế hoạch dự định của Thanh Hương cốc phải hủy bỏ.
Hiệu quả thẩm vấn của Cạc Cạc và Úy Trì Văn rất tốt, không cần đổi người, bọn chúng sẽ thẩm vấn thêm lần nữa, đảm bảo toàn bộ khẩu cung của Nhất Phiến Vân đều khớp. Bất kể thế nào Thiết Tâm Nguyên phải diệt sự toàn bộ số mã tặc có khả năng uy hiếp tới mình trước khi đi.
Ở dải Thiên Sơn bao la này, những sơn cốc kín đáo sâu trong núi như Thanh Hương cốc không phải ít, bọn chúng mùa đông phân tán trốn trong đó, khai xuân mới kéo nhau đi họa hại Tây Vực.
“ Mã tặc là cái nhọt độc của thương đạo, nhất là với Cáp Mật của chúng ta, chúng ta muốn kiến lập quốc gia thì điều quan trọng nhất là phải có sự ổn định và trật tự.”
“ Vì thế trong mười ngày sắp tới, chúng phải cố hết khả năng tiêu diệt đạo phỉ bên cạnh, đây là ưu tiên hàng đầu, nhất là đạo phỉ ở Lang Sơn và Tây Hải gần chúng ta nhất. Hai nơi đó là yết hầu của thương đạo nam bắc, trừ bỏ bọn chúng, Cáp Mật mới phồn vinh được.”
Thiết Tâm Nguyên lại triệu tập hội nghị đưa mọi người xem Mã tặc đồ cùng lời khai của Nhất Phiến Vân.
Mạnh Nguyên Trực lần đầu tiên tham dự hội nghị, nói:” Bây giờ mọi chuyện chúng ta làm đều phục vụ cho thương cổ, còn nông nghiệp hình như bị ngươi bỏ quên rồi.”
Úy Trì Lôi tỏ thái độ:” Thủ lĩnh làm thế là đúng, ở Tây Vực này chỉ thương nhân mới thực sự biến một địa phương trở nên phồn vinh, còn nông nghiệp ở đây không bằng chăn thả do khí hậu thất thường, hoa màu vất vả trồng cả năm mới thu hoạch được dễ dàng bị một thiên tai làm mất trắng. Chính vì quá nhiều nhân tố không xác định ảnh hưởng tới mùa màng và Tây Vực mới lựa chọn thương nghiệp và chăn thả thay nông nghiệp.”
Mạnh Nguyên Trực gật gù, hắn chẳng qua là nói theo lối tư duy ở Đại Tống, không có suy nghĩ gì xâu xa:” Ta đã từng đi qua Tây Hải, nơi đó rất nhiều khe, rãnh, hố, hang hốc, phóng mắt nhìn tới toàn cát bụi, không có tí màu xanh nào, địa hình phức tạp, không nên dùng đại quân, cho ta ba trăm thiết giáp kỵ, ta đi đạp bằng Tây Hải.”
Lý Xảo không chịu thua:” Ta cũng chỉ cần ba trăm quân, Lang Sơn giao cho ta.”
Hai người này bề ngoài hòa thuận, kỳ thực vẫn âm thềm kèn cựa nhau, chỉ cần không để mâu thuẫn cá nhân ảnh hưởng tới việc chung, Thiết Tâm Nguyên ủng hộ sự cạnh tranh lành mạnh có lợi cho Thanh Hương Cốc này:” Tốc chiến tốc thắng đặt lên đầu, hai người nên xem kỹ bản đồ Nhất Phiến Vân cung cấp và lời khai của nô lệ tránh sai sót, ngày mười tám tháng Giêng ta sẽ rời Thanh Hương cốc, Trạch Mã thì lên đường đầu đầu tháng hai.”
“ Muộn nhất là tháng tám ta sẽ về, chủ sự trong thành giao Thiết Nhất, quản lý Cáp Mật giao cho Đại ca, Nhị ca. Đại Tuyết sơn giao Thiết Tứ, mong mọi người hết lòng hiệp trợ ... Còn ai hỏi gì thì nhanh lên, không còn thì đi làm việc đi, ta còn ngủ một giấc.”