Thiết Tâm Nguyên ở Đông Kinh cũng đang sứt đầu mẻ trán đi tìm một người làm mai đủ phân lượng, còn chưa có kết quả thì Hồ Nỗ Lỗ Nhi bị Trạch Mã ép cho suýt nổi điên tìm tới tận cửa.
“ Ngươi bắt chẹt ta.” Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ hai mắt đỏ như máu rống lên:
Thấy hắn bỏ qua luôn cả khâu chào hỏi, Thiết Tâm Nguyên đành trả lời:” Đây là vụ giao dịch, một tay giao tiền, một tay đưa hàng, hai chúng ta không ai nợ ai. Mã não và bạch ngọc đều là tinh hoa thiên địa, thứ ta bán cho ngươi là hàng thượng phẩm, thế nào ngươi cũng kiếm được một khoản lớn, nếu ta không phải đang cần tiền gấp cũng chẳng bán cho ngươi.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ rống lên:” Số mã não bạch ngọc đó đều vốn là của ta.”
Thiết Tâm Nguyên đưa một ngón tay lên đính chính:” Từng, từng là của ngươi, đừng quên, lần giao dịch trước còn là do ngươi chủ động đề xuất.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhi đưa mắt nhìn một tên võ sĩ đứng sau lưng Thiết Tâm Nguyên cầm con dao nhọn hoắt thi thoảng thè lưỡi ra liếm, thở phì phò một lúc đấm bàn:” Nếu thế ngươi giết cha ta đi, giết nhanh lên, đừng dày vò ông ấy nữa, tất cả tài phú của ông ấy bị hai chúng ta chia nhau rồi, toàn bộ thế lực hẳn bị ngươi không tiêu diệt thì thù phục. Đừng hành hạ ông ấy nữa, giết ông ấy đi, ta có thể cho ngươi một trăm cân vàng nữa, hãy để ông ấy chết vinh quang như một vị vương.”
“ Ngươi muốn làm vương, vậy ngươi cũng phải có sự tôn trọng tương xứng với người từng làm vương, nếu chỉ biết dùng thủ đoạn hèn hạ kiếm lợi thì ngươi cùng lắm chỉ là một tên thủ lĩnh mã tặc mạt hạng mà thôi.”
Những lời đó làm Thiết Tâm Nguyên hơi rát mặt, vì y chính là dựa vào sinh tử của Nhất Phiến Vân để chèn ép Hồ Nỗ Lỗ Nhi hoàn thành giao dịch này, nên yêu cầu này làm y trầm ngâm một hồi:” Ngươi thực sự không định về nữa?”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ nhếch mép:” Về làm gì? Dù không bị ngươi bắt lại như cha ta, đám mã tặc bị ta bán đứng cũng không bỏ qua, ta tự chặt đứt đường lui của bản thân lâu rồi mà ngươi chưa yên tâm à?”
“ Hơn nữa ta thích tòa thành yên bình hoa lệ này, ngươi xem giờ ta mặc y phục người Tống, ở trong trạch viện người Tống, trên giường ta cũng là mỹ nữ nước Tống xinh đẹp. Vì thế ta là người Tống quy củ, từ khi tới đây ta không cho tộc nhân cướp bóc nữa, ước thúc bọn họ tuân thủ pháp điển nơi này.”
Thiết Tâm Nguyên nghe vậy mới nhìn lại Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ, cho dù Hồ Nỗ Lỗ Nhi từ cái tên cho tới tướng mạo đều chẳng có gì giống người Tống, nhưng giờ hắn thực sự là một người Tống rồi, hắn thậm chí còn có hộ tịch ở huyện Khai Phong.
Hắn còn cưới cả nữ nhi què của chủ bạ huyện Khai Phong, khi ai cũng cho rằng nữ nhi chủ bạ chỉ là vật trang trí, Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ không chút do dự trao chuyền quản gia cho nàng.
Cực kỳ triệt đề.
Thiết Tâm Nguyên thừa nhận, Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ nếu không phải một lòng chỉ muốn hưởng thụ an nhàn, hắn còn ở lại Tây Vực sẽ là đối thủ cực kỳ khó chơi của mình. Từ lúc hắn quyết đoán vứt bỏ nửa gia sản là Thiết Tâm Nguyên đã hiểu, tên lữ khách Mại Y Tư kia muốn bán người này cũng rất khó.
“ Thê tử ta nói, nếu như ngươi còn bắt chẹt ta, nàng sẽ tới phủ Khai Phong đánh trống, xin phủ doãn phán xử.” Hồ Nỗ Lỗ Nhi cười gằn:” Lần trước ta không biết, nhưng giờ ta biết rồi, ngươi tuy là nam tước Đại Tống, nhưng ngươi vứt bỏ đất phong, tội bất chấp vương mệnh là khó chối được, nếu bị bắt thì chặt đầu vẫn là nhẹ.”
“ Thế nên giờ người sợ quan phủ là ngươi, còn ta là bách tính Đông Kinh lương thiện được quan phủ bảo vệ.”
“ Ngồi xuống nói chuyện tử tế, con bà nó, lão tử nếu không phải cần vàng bạc gấp cũng chẳng muốn dính líu gì tới ngươi, đừng lên mặt vội như thế.” Thiết Tâm Nguyên đổi thái độ rất nhanh rót cho Hồ Nỗ Lỗ Nhi một bát rượu gạo do nông gia nấu:” Ta, một nam tước, một Thái học sinh thành người bị truy đuổi, ngươi, tên mã tặc mặt đầy xẹo, thành lương dân, trên đời này có gì hoang đường hơn không? Rốt cuộc ngươi làm cách gì thế? Nói cho ta biết được không?”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ cầm bát rượu ngửa cổ uống một hơi cạn luôn:” Chẳng có gì, lão tử mới tới đây sống cũng không dễ dàng, bị kỳ thị, bị xa lánh, dù rải tiền ra lấy lòng hàng xóm cũng vô nghĩa.”
“ Sau đó ta kiếm lão bà Đại Tống, rồi một lần bị nàng cầm gậy đuổi suốt khỏi thanh lâu phải chạy vào nhà hàng xóm lánh nạn, thế là họ chẳng những không sợ gương mặt ta nữa, còn che dấu không nói cho lão bà ta chỗ ta trốn.”
“ Về sau ta lấy cớ đó mời người ta uống rượu một bữa để tạ ơn, kể lể lão bà hung dữ ra sao, ở nhà quản hết tiền tài của ta thế nào, qua lại vài lần, giờ ai cũng coi ta như người Tống bình thường rồi.”
“ Lão tử đang sống yên bình, không muốn phiền phức cho nên mới nhường nhịn ngươi, đừng nghĩ ta sợ ngươi.”
Thực sự rất có thủ đoạn, Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Ha ha, tiểu đệ thụ giáo rồi, vậy thì ngươi cũng hiểu, ta mà muốn hại ngươi thì đã thả cha ngươi ra rồi, cũng không cần làm ra vẻ hiếu tử với ta.”
“ Ài, ta và ngươi có chung vấn đề, ông ta là tên mã tặc từ đầu tới chân, nếu ông ta tới Đông Kinh, không khác gì chuột sa chĩnh gạo, với số bộ khúc còn lại trong tay ta, ông ta sẽ thành tên đại đạo lớn nhất Đông Kinh.” Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ chép miệng:” Thế nên ngươi để ông ấy chết tử tế chút là được, tốt nhất chết trong giấc mộng đẹp là không thể tốt hơn, nếu ngươi không có loại thuốc độc đó thì chỗ ta còn có ít diệp diệp hương, chỉ cần đưa tro cốt ông ta cho ta, ta sẽ trả ngươi một trăm cân hoàng kim.”
Thiết Tâm Nguyên hoài nghi:” Ngươi nói thật đi xem nào, nên nhớ ta vẫn cần ông ấy, luận về am hiểu Tây Vực, còn ai hơn cha ngươi, cho nên ta giữ lại, thi thoảng thỉnh giáo, ông ta giờ sống tốt lắm, không chết nổi đâu.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ ngửa mặt thở dài:” Người Tống các ngươi có thói chuyện gì cũng muốn có nguồn có cội. Nhà ta ở Đông Kinh chưa có mộ tổ thì người ta còn chưa hoàn toàn tiếp nhận, chỉ có chôn xương cốt cha ta xuống đó, mới chứng tỏ nhà ta đã để lại gốc rễ ở nơi này.”
“ Nếu tính cha ta là đời thứ nhất, vậy đến khi con ta sinh ra mới là đời thứ ba, có tư cách được tham gia khoa khảo rồi.”
(*) Đấy người ta tính toán như vậy chứ, biến đất lạ thành quê nhà, Lão Mạnh phải học nhiều.