Xưa nay không biết bao anh hùng hào kiệt bị hỏng bởi dục vọng quyền lực, như Thạch Kính Đường năm xưa cũng là bậc hào kiệt vươn lên trong loạn quân, vì bá nghiệp của mình không ngại khom lưng làm nô tài cho người ta.
Chính nhờ có Yến Vân thập lục châu do Thạch Kính Đường đưa lên, người Khiết Đan mới nhanh chóng tiếp xúc với văn minh nông canh tiên tiến, dựa vào sức sản xuất ở đó tạo nền móng lập nên quốc gia rộng lớn hơn cả Đại Tống.
Để xem Nhất Phiến Vân có thể mang lại cho Đại Liêu cái gì?
“ Bát Lãng Tư, Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ khấu kiến vương thế tử.” Hứa Đông Thăng quỳ xuống khấu bái, động tác lưu loát, không hề có chút gượng gạo nào:
Niết Cổ Lỗ vẫn mân mê ngọc như ý: : Đứng lên đi, hôm qua được chứng kiến sự dũng mãnh của ngươi, giờ ngươi quỳ dưới chân rồi, thế sự thật kỳ diệu.”
Hứa Đông Thăng không đứng lên, chỉ ngẩng đầu:” Thế tử chịu gặp kẻ thảo mãng là may mắn cho Bát Lãng Tư rồi, huống hồ gặp quý nhân, bái quý nhân, sau này mới có thể làm quý nhân, Bát Lãng Tư chỉ mong bỏ đi xuất thân thảo mãng, mong được thế tử nâng đỡ, nếu có sai bảo xin cứ nói.”
Niết Cổ Lỗ vỗ tay:” Hay, rất thẳng thắn trực tiếp, ngươi chính là Nhất Phiến Vân tung hoành Tây Vực mấy chục năm đó sao?”
Hứa Đông Thăng dập mạnh đầu, tiếng đầu chạm vào sàn đá khiến Cạc Cạc phẫn nộ, Úy Trì Văn không đành lòng quay đi, tất cả đều lọt vào mắt Niết Cổ Lỗ.
“ Bẩm thế tử, từ nay trở đi không còn Nhất Phiến Vân, chỉ có Bát Lãng Tư nghe thế tử điều khiển.”
“ Trên đời thực sự không còn Nhất Phiến Vân nữa?”
Trong đầu Hứa Đông Thăng xẹt qua hình ảnh lão già tiều tụy bị nhốt trong nhà lao đá, hắn không cho rằng lão già đó còn có cơ may thoát được:” Nếu trên đời còn có Nhất Phiến Vân khác xuất hiện, thế tử chỉ cần ra lệnh, Bát Lãng Tư không ngại trăm núi ngàn sông chặt đầu mang về.”
“ Vậy con sơn tiêu của ngươi đâu?” Niết Cổ Lỗ hời hợt hỏi một câu, nhưng ánh mắt chiếu thẳng Hứa Đông Thăng:
Hứa Đông Thăng mặt co giật, thống khổ nói:” Con súc sinh này vô tri, tới thị tập đả thương hai mạng người, đã bị Bát Lãng Tư xử tử.”
“ Linh thú nào có tội gì mà làm tới thế?”
“ Bát Lãng Tư nhiều năm tàn hại bách tính, nay tỉnh ngộ, chỉ muốn bảo vệ người dân, lệnh phong đao vừa hạ xuống con súc sinh đó đã bộc phát cuồng tính … Vì nghiêm quân lệnh, không còn cách nào khác.”
Niết Cổ Lỗ không cách nào kiểm chứng lời này, dùng ngọc như ý chỉ Hứa Đông Thăng:” Chí không nhỏ, Cáp Mật xưa nay thuộc về Đại Liêu ta, ngươi muốn tự lập nơi đó, có biết Đại Liêu ta khi cường thịnh không mất một đất quốc thổ, lúc suy yếu càng không cho quốc thổ chảy qua kẻ tay không?”
…
Bên cạnh Tây Kinh có một con sông tên Tháp hà, Thiết Tâm Nguyên càng thích gọi nó là Tang Cang Hà, vì Tang Cang Hà chảy vào Bắc Kinh trong ký ức của y, nơi đó mọi người còn gọi là Vĩnh Định Hà.
Người nơi đó còn có câu, ba ba ở Vĩnh Định Hà cũng có quan chức lớn hơn ngươi, câu này dùng ở Tây Kinh cũng đúng lắm.
Cho nên Thiết Tâm Nguyên rất hứng thú đi xem ba ba ở Tang Cang Hà.
Không khí mùa đông ở Tây Kinh trong vắt, gió thổi qua thôi cũng làm người ta muốn há miệng cắn một cái, Thiết Tâm Nguyên há miệng cắn liền vài cái, chỉ ai sống ở Tây Vực gió cát mới hiểu được hành vi nhìn như ngớ ngẩn này của y.
Cuối cùng đi tới bên Tang Cang Hà đã đóng băng, thế nào lại sinh ra suy nghĩ, muốn công phá tòa thành này thì phải đánh vào mùa đông mới có khả năng.
Tang Cang Hà như đai ngọc quấn quanh Tây Kinh, tạo thành sông hộ thành thiên nhiên, sông rộng năm trượng, mặt băng lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời, làm người ta nhức mắt.
Ở cổng thành quan viên vẫn tấp nập tiếp đãi sứ tiết, đội xe liên tục xuất hiện làm họ ứng phó mệt nghỉ.
Đột nhiên xung quanh xôn xao hẳn lên, nhìn theo phía đám đông chỉ trỏ, chỉ thấy một lá cờ vàng từ xa chậm rãi xuất hiện, con rồng múa vuốt trên đó cùng lá cờ hình tam giác thêu chữ Tống lớn, chắc chắn là sứ tiết Đại Tống rồi.
Thiết Tâm Nguyên đứng ngây ra nhìn hồi lâu, tâm trạng khó diễn tả, Khiết Đan một năm bốn nại bát xuân hạ thu đông, mỗi lần Đại Tống đều phải tới cống nạp, bao nhiêu năm như thế không biết là đem đi bao nhiêu tiền của.
Khoác áo choàng kèm mũ lên, kéo thật thấp che mặt, đi xem trong đoàn sứ tiết có ai quen biết không, tới gần cổng thành nhìn thấy trung niên râu dài đang xướng lễ, Thiết Tâm Nguyên phì cười.
Cái tên bị mình dùng tàn cục cờ tướng lừa tiền trước kia đây mà, đúng là người quen.
Chỉ là nếu Thiết Tâm Nguyên nhớ không nhầm thì tên này đâu đã tới bốn mươi, vậy mà chòm râu dài đã có màu tro, nhãn thần mang vẻ mệt mỏi giống suy tư, mí mắt hơi phù, khóe miệng khi cười hằn rõ vết nhăn tang thương.
Hẳn là hắn đã gặp phải biến cố lớn trong đời rồi.
Dù sao là đại quốc, rất đông người túm đông lại xem sứ giả nước Tống, đại bộ phận dân chúng Tây Kinh cũng là người Hán, chỉ là bọn họ thích xem náo nhiệt thôi, chứ chẳng phải là hoài niệm cố quốc. Gọi là hoài niệm cố quốc cũng không đúng rồi, vì nước Tống chưa bao giờ sở hữu vùng đất này.
Nghênh tiếp sứ giả nước Tống là quan viên Khiết Đan người Hán mặt mày âm trầm, có vẻ bất mãn với lễ vật của nước Tống, họ không dùng tiếng Hán mà lại dùng tiếng Khiết Đan mắng mỏ Âu Dương Tu.
Hiển nhiên Âu Dương Tu chẳng hiểu tiếng Khiết Đan, còn tên thiệt nhân (phiên dịch) thủ hạ của hắn thì liên tục dùng tiếng Khiết Đan nói xấu sứ tiết nước Tống, quay sang dùng tiếng Hán nói tốt về người Khiết Đan cho Âu Dương Tu nghe.
Nhìn Âu Dương Tu phải tươi cười đối diện với sự chửi bới của người ta, Thiết Tâm Nguyên chợt thấy chua xót, rút ống đồng trong lòng ra thổi mạnh, phụt một cái cắm vào cổ quan viên Khiết Đan.
Quan viên đó thấy cổ nhói cái như bị côn trùng đốt, không để ý lắm, tiếp tục hùng hồ quát tháo, đến khi đột nhiên thấy không ổn, nói cũng chẳng ra, bất giác sờ sờ cổ, thấy một cái que trúc.
Lúc này những người khác cũng nhận ra mặt hắn tím tái, sau đó từ từ ngã xuống đất, rồi toàn thân co giật, tức thì đám đông hoang loạn, khiêng quan viên đã sùi bọt mép chạy đi như bay tìm đại phu, bệnh động kinh một khi phát tác rất nguy.
Tên thiệt nhân kinh hoàng nhìn quanh, hắn ở gần tên quan viên kia nhất, có vẻ phát hiện ra điều gì.
Một người Tây Vực mặc áo da thú đi qua bên cạnh, con dao nhọn dưới lớp áo lông dày nhô ra, kín đao xuyên sườn thấu tận tim.
Thiệt nhân há mồm, nhưng không nói được lời nào, nhát đâm trí mạng đã lấy toàn bộ khí lực của hắn.
Tiếng thét chói tai của phụ nhân làm Thiết Tâm Nguyên đã đi vào thành rồi vẫn nghe rõ ràng, hán tử Tây Vực kia lặng lẽ bám theo sau y, không nói không rằng, tựa hồ nhất thiết chẳng liên quan gì tới mình.
Âu Dương Tu sắc mặt vô cùng khó coi, quát võ tướng tùy thân bảo hộ đoàn sứ tiết từ từ lui về phía sau, tách rời khỏi đám đông.