“ Ta tới từ Bắc Hải
Mang theo đàn đông bất lạp
Nhạn đỏ nghe tiếng hát
Quên cả đường về nhà
Ta tới từ Bắc Hải
Cỏ xanh trải chân trời
Gió thổi suốt cả đêm
Bắc Hải đóng băng rồi
Ta tới từ Bắc Hải
Sắp lạnh chết mất thôi
Quân vương không nghe ta hát
Theo nhạn đỏ chuyển nhà
Ta tới từ Bắc Hải
Nụ cười như đóa hoa
Thân thể ở lại nhà đế vương
Chỉ có hồn phách về quê nhà
Thiết Tâm Nguyên vừa nhỏ giọng ngâm nga bài hát mang phong cách thảo nguyên, bảo Úy Trì Văn ghi lại.
Sau khi hát ba lần, cảm thấy đã thuận miệng lại nói:” Cạc Cạc, tìm ít ca cơ, cho họ tiền luyện tập ca khúc này, nếu gặp khách phương bắc thì hát cho nghe.”
Cạc Cạc gặp khó:” Hôm qua chủ nhân viết chuyện cho thuyết thư kể, hôm nay lại viết ca, tiền tiêu nhiều rồi chẳng biết họ có chịu hát không?”
Biết thằng tiểu tử này xót tiền, Thiết Tâm Nguyên gõ đầu một cái:” Làm đi, chỉ cần mười người có một người nghe được là chúng ta lãi rồi, ta không phải sáng tác để truyền danh.”
Cạc Cạc nghe thế mới cầm khúc từ Úy Trì Văn viết chạy đi làm việc, chỉ cần không lỗ là được rồi, còn sở thích lạ của chủ nhân ít sao?
Úy Trì Văn không phải loại sinh vật đơn bào như Cạc Cạc nên nó ngẫm nghĩ rất lâu, hỏi:” Tộc trưởng, đây là lá thư viết hộ Tát Lý Cách, bảo với người phương bắc, họ muốn đi tránh rét, Liêu hoàng không cho phải không?”
Thiết Tâm Nguyên hài lòng gật đầu, nói rõ hơn:” Từ bắc tới nam rất xa, dù nhạn bay cũng tốn thời gian dài, tin tức truyền tới phương bắc gian nan, chỉ có câu chuyện và ca khúc là dễ dàng mọc cánh bay bốn phương.”
Úy Trì Văn càng mơ hồ:” Nhưng tộc trưởng nói người phương bắc nam hạ là tai họa.”
“ Vì sao lại kích thích họ nam hạ đúng không?” Thấy Úy Trì Văn gật đầu, Thiết Tâm Nguyên cười vui vẻ:” Nếu có kẻ địch cường đại sớm muộn cũng tới nhà ngươi, ngươi thấy để chúng tới khi nhà ta toàn nhân vật lợi hại tốt hơn hay cả trong nhà chỉ có đám vô dụng tới tốt hơn?”
“ Tất nhiên là cái trước.” Úy Trì Văn trả lời chắc chắn:
“ Ta cũng nghĩ thế đấy.” Thiết Tâm Nguyên xoa đầu Úy Trì Văn làm việc của mình:
Cả thế giới chỉ Thiết Tâm Nguyên mới biết mấy chục năm sau Liêu và Tống đang hưng thịnh sẽ suy bại thành ra thế nào, y chuẩn bị trước, tất nhiên trong chuyện này, Tống Liêu có lợi, nhưng y mới là người chiếm lợi lớn nhất.
Chuyện nhiều phương đều được lợi, sao lại không làm?
Úy Trì Văn đi rồi, Thiết Tâm Nguyên ngồi viết lách một lúc, cảm giác không hài lòng, ném vào chậu lửa, lười nhác nằm xuống dường đầy lông thú, ngây ra nhìn tuyết trắng ngoài trời.
Từng trận gió xoáy nhỏ dưới đất liên tục cuốn lên, tuyết xoay tròn rơi xuống, tới khi sắp chạm đất lại bị gió lạ cuốn không biết đi đâu.
Nhìn khung cảnh ngoài trời mãi cũng không có gì thay đổi, Thiết Tâm Nguyên tự nhiên nôn nóng, y chỉ muốn mọi chuyện nơi này xong thật nhanh, để tới Đông Kinh gặp công chúa ngốc nghếch của mình.
Nhớ nhung Triệu Uyển với y mà nói là chuyện gần như xa xỉ, càng phải làm nhiều chuyện u ám, y càng khao khát có được thiếu nữ thuần khiết như bông cúc mới nở còn ngậm sương sớm đó.
Quyết định rồi, lần này gặp được Triệu Uyển là lập tức sở hữu nàng.
Năm xưa nếu trong đêm trăng ở Nhũ Sơn đó mình ra tay với Triệu Uyển thì bây giờ đã không lo lắng thế này, xảy ra chuyện đó dù hoàng đế nổi giận mình thì tình thế cũng tốt hơn bây giờ.
Thanh thuần một lần, đơn giản một lần là xui xẻo, làm chính nhân quân tử đúng là ngu xuẩn.
Tuyết lớn vẫn tiếp tục chẳng quan tâm tới tâm trạng Thiết Tâm Nguyên ra sao, tuyết với thảo nguyên là tai nạn, với hoang mạc lại là phúc lành, năm sau Thiên Sơn có nhiều nước hơn, đất đai dưới chân Thiên Sơn sẽ ẩm ướt hơn, tuyết lớn còn giết hết trứng sâu.
Cùng là cảnh tuyết, tâm tình khác nhau thì nhìn ra cảnh khác nhau.
Tâm tình Âu Dương Tu rất tệ.
Muốn bái phỏng Da Luật Hồng Cơ, người ta từ chối chẳng nể nang gì, muốn bái phỏng Da Luật Trọng Nguyên ngươi ta cũng lắc đầu không khách khí.
Nếu bình thường danh sĩ tới từ nước Tống như hắn sẽ được người ta tranh nhau chào đón, thời khắc này, không ai để ý tới hắn.
Không tính chuyện hai người chết ở cổng thành là khách khí với hắn lắm rồi.
Quan viên Hồng lư tự nước Liêu vô cùng bực bội, chỉ hai ngày thôi đã xảy ra quá nhiều chuyện, mấy chục quan viên liên lụy, võ tướng được thả ra rồi, quan văn bỗng nhiên bị nhét vào nhà lao chẳng nguyên cớ gì.
Dù Hồng lư tự cũng có hai vị gặp nạn làm ai nấy đều bất an.
Chuyện này ảnh hưởng trực tiếp tới Âu Dương Tu.
Năm ngoái xuân tế, Tống sư mang về hai trăm chiến mã, năm nay Âu Dương Tu cần mang về một trăm con chiến mã mới tương xứng với giá trị lễ vật.
Lễ vật được người ta nhận rồi, đáp lễ tới giờ chẳng thấy đâu, Âu Dương Tu sao không nóng lòng.
Thấy trời sắp tối, theo thói quen đi tìm tửu lâu gần đó, phát tiết buồn bực trong lòng.
Lên tầng hai tửu lâu, nhìn thấy thiếu niên tuấn mỹ khoác áo choàng lông đen sang trọng ngồi bên cửa sổ nhìn tuyết phiêu linh, khuôn mặt ấy cũng chất chứa đầy âu lo.
Hắn định quay đi thì thiếu niên đó nhìn thấy, ném tới vò rượu Âu Dương Tu không thể không đỡ.
“ Có vẻ tâm trạng tiên sinh cũng không tốt, có muốn uống một chén với kẻ phiêu bạt chân trời góc biển này không?”
Âu Dương Tu thở dài, đi tới bàn đối diện với Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống, tay đặt lên vò rượu Lê hoa bạch:” Ta và ngươi đã cắt bào đoạn nghĩa rồi.”
Thiết Tâm Nguyên "ồ" một tiếng nho nhỏ, không tức giận, càng chẳng hổ thẹn, vẫn nằm nhoài trên bàn lười nhác nói:” Nay cắt bào, mai đoạn nghĩa, toàn là hành động vô vị. Vậy chúng ta uống rượu đoạn nghĩa đi, hoặc coi như hai người xa lạ uống rượu với nhau cũng được.”
Âu Dương Tu nghiêm mặt nói:” Mã tặc không phải chính đồ.”
“ Vậy tiên sinh nói xem ở Tây Vực thế nào mới là chính đồ, huyết mạch hoàng tộc cao quý sao, đáng tiếc tổ tiên họ ai không xuất thân từ mã tặc? Nơi đó muốn sống an phận lương thiện thì chỉ càng sớm thành ma dưới đao người ta. Cho dù Khổng phu tử tới Tây Vực tất nhiên cũng thành mã tặc.”
“ Ngươi tất nhiên nói thế, vì quân tử và tặc nhân vốn ở không đội chung trời, ngươi đã là mã tặc thì sẽ vũ nhục thánh nhân, điều đó càng chứng tỏ bản chất mã tặc của ngươi, còn muốn bao biện rằng vì hoàn cảnh ép buộc sao?” Âu Dương Tu mặt âm trầm, giọng nói càng lúc càng lớn, bất tri bất giác giở giọng phu tử ra:” Chúng ta có thể phản kháng lại sự cướp bóc của tặc nhân, nhưng không được đi cướp của người khác, thứ gì mình không thích thì đừng làm với người ta, đó là đạo lý đơn giản.”