Tiền Tần và Triệu Uyển tuổi tác gần tương đương, bình thường cũng hay qua lại, một thải nữ tiến cung một năm mà lên tới địa vị này, tất nhiên có chỗ dựa sau lưng, đào hoa thi hội này cũng do Tiền Tần tổ chức.
Tiền Tần che miệng cười:” Ta cũng chỉ biết đọc thuộc lòng cho ngươi nghe thôi, công chúa nghe ta nói thêm một lúc, nghe hay không ở ngươi, coi ta như con ruồi, vo ve xong rồi đi, ta nhận tiền, công chúa cứ việc nhớ tình lang, hi hi.”
Triệu Uyển lườm qua:” Hừ, Tiền vương gia muốn phụ hoàng ta chú ý trời nam thì cứ dâng tấu, phụ hoàng ta đâu phải hôn quân không nghe lọt lời can gián, sao lại kéo ta xuống bùn?”
Tiền Tần lắc đầu:” Thiếp thân tới kiếm tiền, không phải tới làm mai mối, bây giờ công chúa ngủ một chút, ta tiếp tục kể tới chỗ hay của Khiết Đan, tránh người ta nói ta nhận tiền không làm việc.”
Triệu Uyển bật cười, Tiền Tần mặc dù nhìn qua có vẻ thế tục vô cùng, nhưng là người thẳng thắn, có gì nói hết ra, làm người ta không giận được.
Quả nhiên Tiền Tần như con ruồi không đầu vây quanh Triệu Uyển vo ve không ngừng, Triệu Uyển nghe chẳng lọt tai, cầm thi từ mà tài tử Đại Tống đưa lên, đọc giải khuây.
Mỗi tờ giấy lướt qua vài hàng chữ đã bỏ, câu chữ hoa gấm nhưng sáo rỗng, chẳng khiến người ta rung động, đầu óc mơ màng tới khi chữ viết quen thuộc lọt vào mắt làm Triệu Uyển ngồi bật dậy.
"Tranh hoa bất đãi diệp, mật chuế dục vô điều. Bàng chiểu nhân khuy giám, kinh ngư thủy tiên kiều. Cáp Mật, Úy Trì Văn cẩn lục."
Thi từ ra sao thì Triệu Uyển chẳng để ý, nàng chỉ nỗ lực phân biệt, những chữ này có phải mới viết không, tay chấm ít nước trà, bôi lên một cái, mực dính đầy tay ...
“ Đại Lý, xuân có hoa, hạ có gió, thu có trăng, đông có tuyết, cảnh đẹp bốn mùa của Nhị Hải vô cùng vô tận ...”
Nước mắt Triệu Uyển rơi lã chã, lòng vừa ngọt ngào vừa ủy khuất, chỉ muốn khóc thật lớn.
Tiền Tần nhìn thấy lại nghĩ rằng Triệu Uyển thích vương tử Đại Lý rồi, khó trách, trong số những người cầu hôn, vị vương tư Đại Lý này dù dung mạo hay phẩm hạnh đều tốt nhất, hớn hở nói vào:
“ Đại Lý vương tử là nhi tử duy nhất của Đại Lý vương, quốc gia tuy nhỏ, nhưng thà làm đầu gà hơn làm đuôi phượng, tới đó công chúa là mẫu nghi thiên hạ danh chính ngôn thuận, hơn Khiết Đan, Cao Ly trăm lần.”
Triệu Uyển miễn cưỡng thu thập tâm tình, gọi Tiểu Châu Nhi:” Không còn sớm nữa, ta phải về, đàn chó của ta chưa được ăn.”
Tiền Tần nhìn sắc trời còn sớm, nhưng không cản, vui vẻ tiễn Triệu Uyển đi.
Vừa về tới Lan hiên, Triệu Uyển vội vàng thay quần áo, làm Tiểu Châu Nhi kinh ngạc nhất là công chúa hôm nay lại tháo khăn quấn ngực ra, sau đó dùng lụa thắt chặt vòng eo, tức thì thân hình tha thướt bắt mắt hiện ra hoàn toàn.
“ Công chúa, người điên rồi, ngoài kia có bao nhiêu sói đói, chúng mà nhìn thấy công chúa thế này còn chẳng phát cuồng?” Tiểu Châu Nhi nỗ lực khoác áo choàng lên người công chúa nhà mình, tránh cho đám sói đói chảy dãi:
Triệu Uyển vẫn hớn hở vẽ mi, lại còn ngậm một miếng giấy đỏ.
“ Công chúa, người chưa bao giờ bôi son phấn mà.”
“ Ngươi biết gì? Đã nhìn thấy sứ giả Vu Điền chưa, trên đại điện còn dám đong đưa mông liếc mắt với phụ hoàng ta, khiến đám thần tử mê loạn. Còn cả vương nữ Vu Điền nữa, nhìn một cái đã biết không phải thứ tốt, ta tin Nguyên ca nhi, nhưng không ngăn nổi đám hồ mị tử lượn lờ xung quanh.”
Tiểu Châu Nhi sáng mắt lên, hoan hỉ:” Công chúa, ý người là ... Nguyên ca nhi về rồi? Về cưới người đi rồi?”
Triệu Uyển gật đầu, nước mắt chảy ra:” Ngươi không biết ta sợ thế nào, sợ y không bao giờ quay về nữa, bỏ lại ta một mình ở đây! Ta sợ hoa đào nở, chỉ mong tuyết thật to bao phủ Đông Kinh, hoa đào nở muộn một chút.”
….
“ Mạnh Tử nói: Khổng Tử lên núi Đông thì thấy nước Lỗ nhỏ bé, lên núi Thái thì thấy thiên hạ nhỏ bé, nếu các vị lên Thiên Sơn, sẽ thấy thiên hạ đều trong vòng tay ta.”
“ Tất nhiên rồi, lên cao nhìn xa, tự thấy thiên địa dằng dặc, thói đời biến ảo, người thế gian như kiến bọ ...”
Thiết Tâm Nguyên và bốn tên khốn kiếp trò chuyện nửa ngày, chẳng có chút thu hoạch nào, dù cả bốn đều khảng khái hào hùng, nhưng trừ đi những lời vô nghĩa thì còn lại toàn rác rưởi.
Nói chuyện với người thông minh là thế đấy, trước khi đối phương lộ ra ý đồ thật, hai bên cứ thăm dò qua lại, tự biến nhau thành lũ ngốc.
Thiết Tâm Nguyên rất muốn mời bốn người này tới Cáp Mật, tìm hiểu Tây Vực từ căn bản, đã ba lần đặt vấn đề lên bàn rồi, bọn chúng đều lảng đi chuyện đẩu đâu.
Đây căn bản là chuyện không hiện thực, cả đám chỉ đợi xướng danh Đông Hoa Môn thôi, còn lại không đáng luận.
Thầm thở dài, nói qua loa lần sau tái ngộ, chắp tay cáo từ.
Muốn đám sĩ tử này mở mắt thấy thế giới, biết Đại Tống đang ở tình cảnh nguy hiểm thế nào, nhưng bọn họ lại cho rằng y muốn chiêu mộ mình, đã không cùng đường, nói cũng vô ích.
Hào khí của người Tống chỉ thể hiện ở cái mồm, coi khinh thiên hạ như dã nhân chưa tiến hóa, nghĩ mình là thiên triều thượng quốc, song Thiết Tâm Nguyên đã từng đi sâu vào Tây Vực mới biết, người Tống ở Tây Vực chỉ đơn thuần là đối tượng bị khinh bỉ và cướp bóc.
Mặt trời đã ngả về phía tây, Thiết Tâm Nguyên thấy hối hận vì lãng phí nửa ngày.
Rời tửu lâu là đi thẳng, không thèm quay đầu lại một cái.
Mấy người trên tửu lâu nhìn theo bóng y, không khí trở nên trầm mặc, Tô Thức lười nhác trở mình:” Thấy không, y khinh thường các ngươi, nói hẹn gặp lại mà không có thời gian địa điểm, rất mơ hồ.”
Trương Kinh gật đầu:” Lúc đầu y nói rất có ý có nghĩa, về sau đơn thuần là nói nhảm.”
Phạm Thuần Chân cười nhạt:” Nhận ra rồi, chẳng qua là một tên rợ Hồ có tư cách gì xem thường chúng ta?”
Văn Đồng rót rượu cho xung quanh, chẳng để ý:” Chưa nói Tử chiêm mười tuổi thành danh, dù Chất Phu là hào kiệt trong đám người ...”
“ Ha ha, người ta thành danh còn sớm hơn ta, thanh danh lớn hơn ta, sở trường kỳ công bách nghệ, đương nhiên có tư cách.”
Phạm Thuần Nhân vắt óc xem trên đời nào có nhân vật như thế, giật mình:” Thiết thanh oa?”
Tô Thức ôm miệng, vừa rồi không chú ý chút để lộ ra mất rồi, lòng tự bao biện, mình chỉ hứa giữ bí mật cho y, nhưng đám Văn Đồng tự đoán ra thì không phải lỗi của mình, nuốt nước bọt:” Ta nói này, các ngươi có biết nên giữ trong lòng thôi, Thiết thanh oa về đây với mục đích gì, hẳn các ngươi biết, nếu phá hỏng chuyện của y, e là phiền đấy.”
Văn Đồng không nghe thấy nữa, thất kinh lẩm bẩm:” Mười lăm tuổi phong tước chúng ta không so được.”
“ Y về đây, e rằng Đông Kinh sắp có chuyện vui rồi.”
Ba tên cười lớn nâng chén.