Cáp Bỉ Bỉ nghe Mã Hi Mỗ dặn dò mà liên tục gật đầu, dù có vài quy định kỳ lạ cũng không làm hắn ngạc nhiên, ở mảnh đất Tây Vực này, không có vài thứ kỳ lạ mới là không bình thường.
Có điều dọc đường Cáp Bỉ Bỉ nhìn thấy đều là công sự thành phòng sâm nghiêm, các loại pháo đài phòng ngự, hắn cảm giác Mã Hi Mỗ lừa mình rồi, chuẩn bị nhốt mình lại rồi tống tiền.
Đi qua một ngọn đồi, tức thì nhìn thấy một bức tường cao vời vợt màu xanh xám, cao tới mức che cả mặt trời, hắn phải ngẩng đầu lên mới nhìn thấy võ sĩ tuần tra, hoàn toàn không thấy gì ở phía sau tường.
Cánh cửa cực lớn toàn gai nhọn, rõ ràng không giống nơi cho người ở.
Cửa lớn không mở, chỉ mở cửa nhỏ cũng đủ lạc đà đi vào, tám võ sĩ mặc thiết giáp đứng ngoài cửa, ra hiệu đội ngũ kia dừng lại.
Mã Hi Mỗ nhảy xuống tươi cười:” Ta là Mã Hi Mỗ, bằng hữu của thành chủ mở cửa ra đi.”
Võ sĩ nhìn hắn một lượt không có bất kỳ hành động nào.
Mã Hi Mỗ đành lấy ngân bài ra, võ sĩ kiểm tra xong mới tránh đường.
Cáp Bỉ Bỉ mang theo trái tim thấp thỏm theo Mã Hi Mỗ đi qua cổng, phía sau cổng còn có một bức tường không cao lắm, một mảnh đất trống trơn toàn cát với đá.
Hắn biết, đây là úng thành, chỉ nhứng tòa thành cực lớn của nước Liêu mới có.
Sau khi quân địch phá được cổng chính, kẻ địch xông vào nơi này không khác gì con thú đâm đầu vào bẫy, binh sĩ ở tường cao ba phía bất kể là dùng mưa tên hay là mãnh hỏa, đá, đều có thể tiêu diệt hoàn toàn kẻ địch không có bất kỳ thứ gì che chắn này.
Nhìn thấy úng thành, tâm trạng thấp thỏm bất an của Cáp Bỉ Bỉ liền trở nên bình tĩnh, một nhân vật sở hữu tòa thành thế này sẽ không quan tâm tới chút hàng hóa của mình, chỉ có mậu dịch quy mô lớn mới đem lại ích lợi.
Vừa qua úng thành, còn chưa kịp quan sát cảnh tượng phồn hoa xung quanh đã thấy một thiếu niên mặc bộ trường bào ôm ngực thi lễ:” Khách phương xa tới, có muốn tìm cho gia súc một cái lán ấm áp không, không đắt đâu, chỉ năm ngân tệ thôi.”
Cáp Bỉ Bỉ hào phóng ném ra mười ngân tệ, năm ngân tệ là để thưởng cho sự lễ phép của thiếu niên, sự lễ phép này hắn chưa bao giờ gặp ở tây bắc.
Là một thương nhân, Cáp Bỉ Bỉ tất nhiên là muốn tới thị tập trước tiên, cho dù đi qua một trại gia súc cực lớn hắn cũng không quá quan tâm.
Mùi bánh thịt dê hấp dẫn, Cáp Bỉ Bỉ đi tới cái quán bên đường, vừa nhìn chủ quán tức thì mồm há hốc, chưa kịp phản ứng đã bị Mã Hi Mỗ bịt mồm kéo đi xềnh xệch.
Cố gắng kéo tay Mã Hi Mỗ ra, Cáp Bỉ Bỉ cố quay đầu lại, lắp ba lắp bắp, nói năng lẫn lộn:” Hai, hai cái, Mã Hi Mỗ ngươi có nhìn thấy không ... hắn có … hai cái đầu … hai hai …”
Mã Hi Mỗ trừng mắt:” Có gì mà lạ ngươi chưa thấy người sáu ngón tay à?”
“ Thiên thần ơi, Mã Hi Mỗ ngươi bị làm sao vậy, hai thứ đó sao có thể so sánh với nhau, ma quỷ nào đã nhập vào ngươi?” Cáp Bỉ Bỉ thấy thiếu ngôn từ diễn tả sự kinh hãi của mình, đang lên cơn đột nhiên khựng người, tiếp tục lắp ba lắp bắp: “ Mã Mộc Lưu Khắc ... tại sao lại có kỵ sĩ …”
“ Câm mồm, Cáp Bỉ Bỉ thân mến, ngươi không thể đưa ánh mắt nhìn những vũ cơ Quy Tư mỹ lệ đang nhảy múa, những món ăn ngon lành à ... Đừng có tùy tiện suy đoán bí mật của người ta.” Mã Hi Mỗ lần nữa kéo Cáp Bải Bỉ đi, quyết định tìm chỗ vắng người để hắn quen với hoàn cảnh đã.
Tiếp đó chuyến hành trình của Cáp Bỉ Bỉ ở Thanh Hương cốc vô cùng khoan khoái.
Cát bụi và mệt mỏi đều được suối nước nóng xua đi hết, hắn uể oải chỉ muốn ngủ một giấc.
Hai tiểu tử người Y Tái Đặc đẹp đẽ giúp Cáp Bỉ Bỉ và Mã Hi Mỗ xoa bóp, cánh tay thon thả vậy mà rất khỏe, bóp chuẩn xác vào huyệt, tuy đau nhưng sau đó là thoải mái rên lên như mèo bệnh.
Cốc rượu nho được thiếu nữ Y Tái Đặc đưa tới tận miệng Cáp Bỉ Bỉ, hắn uống một ngụm thở ra một hơi dễ chịu, hắn từng nghe Mã Hi Mỗ kể về quá trình lập nghiệp của mình, nói:” Huynh đệ của ta, ngươi sai rồi.”
Mã Hi Mỗ nằm trên một cái giường làm bằng dây rừng, lười nhác đáp:” Không tin tưởng tháp lợi ban đúng là sai lầm lớn nhất của ta.”
Cáp Bỉ Bỉ nheo mắt nhìn cảnh tưởng tấp nập bên sông:” Ta thấy nơi này không tệ, ta thích nhất tường thành cao lớn, công sự phòng ngự nghiêm ngặt, nếu ngài thành chủ cho phép, ta rất mở một cửa hiệu ở đây, làm kho chứa hàng cho thương đội qua lại Khiết Đan.”
“Nơi này thật tuyệt vời, vị thành chủ ở nơi này nhất định là chủ nhân nhân từ mà rộng lượng.”
Thiết Tâm Nguyên cảm thấy mình rộng lượng một cách thái quá.
Đội ca vũ Quy Tư mà mình mời tới đã bắt đầu kiếm tiền ở tửu quán rồi.
Người Thanh Hương thành xưa nay sống tương đối đơn giản, bọn họ chưa bao giờ thấy vũ đạo đẹp như thế, chưa bao giờ thấy mỹ nữ có thể uốn cong người, đầu chui luôn xuống dưới mông ..
Thế là đủ loại tiền đồng ném lên sân khấu như mưa, làm trái tim Thiết Tâm Nguyên nhỏ máu.
Đợi đêm mai qua Giao Thừa, sẽ đuổi hết đám người này đi, tiếp tục thế này số tiền ít ỏi cách tính trong cốc khó khăn lắm mới kiếm được bị đám mỹ nhân mắt đeo móc câu kia lấy hết.
Bên tai lại có tiếng vỗ tay rào rào, một tiểu đội vũ kỹ lộn nhào ra sân khấu cướp tiền, Thiết Tâm Nguyên đau lòng đóng cửa sổ lại cho đỡ bực.
Bọn họ đang họp.
“ Xuân nại bát của Khiết Đan bắt đầu từ cuối tháng hai, Liêu hoàng sẽ ở lại thành Tây Kinh, tế thiên ở Long Đầu sơn, thả chim ưng, báo hiệu bắt đầu năm mới, sau Giao Thừa thì thủ lĩnh phải đi ngay mới được.”
“ Trạch Mã sẽ làm sứ tiết mang lễ vật qua Thanh Đường tới Đại Tống, còn Úy Trì Lôi và Úy Trì Chước Chước đại diện cho vương tộc Vu Điền đi cùng. Nhiệm vụ bọn họ thỉnh cầu Tống đế nể tình Vu Điền một lòng hướng về Đại Tống, gả công chúa cho Vu Điền vương làm chính phi.”
“ Nếu thủ lĩnh muốn cưới công chúa về tốt nhất tới được Đông Kinh Đại Tống cùng lúc với đoàn người Trạch Mã, Vu Điền đã chỉ còn tồn tại ở danh nghĩa, Tống đế nhất định không muốn gả công chúa tới vùng man hoang ...” A Nhị thao thao bất tuyệt an bài kế hoạch nửa năm tới:
” Trạch Mã, cô dẫn theo đội ca vũ Quy Tư để lấy thanh thế, Đông Kinh là vũ đài tốt nhất cho bọn họ thể hiện tài nghệ, cũng là nơi kiếm tiền tốt, có đội ngũ lớn đi kèm, bọn họ sẽ không từ chối.”
“ Ngay từ khi tới lãnh địa nước Tống, cô phải ra sức tuyên truyền sự tích của Vu Điền, đặc biệt nhấn mạnh từ thời Thánh vương Lý thánh cho tới nay, Vu Điền một lòng hướng về cố quốc, vì lưu giữ huyết mạch Hán gia ở Tây Vực mà huyết chiến.”
“ Phải thể hiện được sự giàu có của Vu Điền, nhưng không phải xa hoa lãng phí, quỷ nghèo đừng mong cưới được công chúa cao quý, sau đó là lấy trung thành làm động lòng hồng nho.”
“ Thứ ba đi gặp đám Hàn Kỳ, Phú Bật, Bàng Tịch, thể hiện được nước Vu Điền binh hùng tướng mạnh ra sao, đã khống chế toàn bộ mảnh đất nam Thiên Sơn, hình thành thế bao vây Tây Hạ, Thanh Đường, tạo uy hiếp với Khiết Đan ...”