"Đa tạ! Đa tạ!" Ngụy tiên sinh bưng bát sứ, hướng những người qua lại trên đường mà nói lời cảm tạ.
Dẫu cho đã cận kề năm cùng tháng tận, Đại Hạ vẫn chìm trong giá lạnh, tuyết lớn đã ngưng rơi, nhưng khắp nẻo đường vẫn phủ một lớp tuyết đọng dày đặc.
Trong tiết trời khắc nghiệt ấy, dân chúng Đại Hạ vốn nổi tiếng thượng võ cũng không muốn ra đường chịu đựng giá rét nếu không phải vạn bất đắc dĩ. Những người nguyện dừng chân giữa phong tuyết, lắng nghe khúc hát của lão nhân, lại càng thưa thớt.
Cũng chính vì lẽ đó, thu hoạch của Ngụy tiên sinh ngày hôm nay chẳng lấy gì làm khá khẩm.
Chờ cho đám đông vây xem tản đi sau khi bố thí, lão nhân cũng chẳng vội thu dọn y phục cùng đạo cụ như thường lệ. Thay vào đó, y một mình đứng sừng sững trên con phố dần thưa thớt bóng người, cúi đầu, cẩn thận đếm những đồng bạc ít ỏi đến đáng thương trong bát sứ.
Y tính toán một hồi.
Hôm nay, hẳn là ngày hai mươi chín tháng Chạp.
Ngày mai đã là đêm giao thừa, mà mười vạn lượng bạc kia vẫn còn thiếu một khoản lớn.
Thời gian chỉ còn chưa đầy ba tháng, y không khỏi thở dài, đôi mày nhíu chặt.
Tâm trí y quanh quẩn bao suy nghĩ, bất chợt nhớ lại cuộc đối thoại cuối cùng từ thuở xa xưa, cuộc đối thoại đã khắc sâu vào lòng y.
...
Vị đạo nhân tóc bạc phơ, dung nhan tuấn mỹ, khẽ phất tay áo, đẩy lùi bóng người áo bào trắng đang bị Tiên Hạc vây quanh.
Ráng chiều khắp chân trời nơi ấy tản mát, hồ sen đang độ nở rộ cũng dần lụi tàn.
Bóng người áo bào trắng kinh ngạc tột độ nhìn đạo nhân, trầm giọng hỏi: "Ngụy Trường Minh! Ngươi định làm gì?"
Vị đạo nhân tuấn mỹ chẳng đáp lời, tay phải y vươn ra hư không nắm chặt, một thanh trường kiếm sáng như tuyết liền xuất hiện trong tay.
Y lạnh lùng nhìn bóng người áo bào trắng, không nói một lời, nhưng ánh mắt lại càng thêm lạnh lẽo.
"Thiên địa này, ngàn năm mới có một Chân Tiên vị, ngay trước mắt ngươi đó, Ngụy Trường Minh. Chỉ vì mấy năm tình trường nhi nữ năm xưa, mà ngươi lại từ bỏ Chân Tiên vị này ư?" Bóng người áo bào trắng lên tiếng, dẫu dung mạo y bị bao phủ bởi thánh khiết quang huy, nhưng qua giọng điệu, đạo nhân tuấn mỹ không khó hình dung nét hoang mang cùng phẫn nộ hiện rõ trên gương mặt y.
Y thầm nghĩ, đó hẳn là một cảnh tượng vô cùng thú vị.
Chỉ tiếc, chẳng ai có thể chứng kiến.
Bởi vậy, y thở dài, đoạn lắc đầu.
"Ngươi đang cự tuyệt ta sao?" Bóng người áo bào trắng hỏi, "Trăm năm khổ tu, cơ duyên ngàn vạn tu sĩ ngàn năm mong cầu không được, ngươi nỡ lòng nào từ bỏ? Vậy trăm năm khổ tu của ngươi rốt cuộc vì điều gì?"
Trong giọng nói áo bào trắng tràn ngập sự kinh ngạc, nhưng ngoài đó, còn là nỗi khó hiểu khôn cùng.
Lão đã trải qua muôn vàn kiếp nạn, thấu tỏ hồng trần, vậy mà vẫn không thể lý giải lựa chọn của vị đạo nhân trước mắt.
"Vì muốn gặp các ngươi một lần." Đạo nhân tuấn mỹ bước tới, hướng về bóng người áo bào trắng.
Một bước kia nhẹ nhàng đạp, như chuồn chuồn lướt nước, lại như núi cao xoay chuyển, cử trọng nhược khinh.
Bởi vậy, hồ sen gợn sóng, đình viện bụi bay, cho đến thiên địa cũng rung chuyển.
Bóng người áo bào trắng lập tức minh bạch.
Giọng điệu y cũng theo đó âm lãnh hẳn vài phần: "Ngươi muốn vì yêu vật ấy báo thù?"
Yêu vật? Đạo nhân không ưa xưng hô này, hay đúng hơn, y không thích ngữ khí khinh miệt của áo bào trắng khi nói ra xưng hô này. Thẳng thắn mà nói, y căn bản chẳng ưa gì kẻ áo bào trắng này.
Bởi vậy, y lại bước thêm một bước về phía trước.
Một bước này trầm như thiên quân, tựa Thái Sơn áp đỉnh, vạn quân phi nước đại.
Bởi vậy, mưa gió nổi lên tức thì, thiên địa mịt mờ, sấm sét lơ lửng nơi Cửu Tiêu, ầm ầm như chực đổ xuống.
Đó là một kiếm vang vọng cổ kim.
Là một kiếm xuyên thấu thiên địa.
Cũng là một kiếm mai một trong vô hình.
Một kiếm kia đến hùng hổ khí thế, lại tiêu tán trong thinh lặng.
Đạo nhân nhìn thanh kiếm trong tay, lại nhìn thân ảnh áo bào trắng vẫn bình yên đứng tại chỗ, khẽ nhíu chặt mày.
"Thân thể Chân Tiên, vượt trên vạn kiếp, bất tử bất diệt. Chừng nào ngươi còn chưa đạt tới Chân Tiên cảnh, chừng đó ngươi không thể tổn thương ta."
"Nhưng một khi ngươi nghe theo lời ta, bước vào Chân Tiên cảnh, ngươi sẽ chẳng còn lý do nào để sát ta."
"Đây là một tử cục."
Áo bào trắng nói vậy, y phục rộng thùng thình cổ động, Tiên quang vờn quanh, thần sắc trên mặt y dữ tợn.
Đạo nhân không nhìn thấy nét dữ tợn đó, nhưng lại rõ ràng cảm nhận được.
Không thể không nói, y cực kỳ chán ghét thái độ hiện giờ của kẻ áo bào trắng.
Nhưng như lời áo bào trắng, y đối với việc này chẳng biết làm sao.
Bởi vậy, y thu hồi kiếm, quay người rời khỏi gian nhà tranh y đã khô tọa gần trăm năm.
"Ngươi muốn đi đâu?" Áo bào trắng hỏi.
"Tìm một biện pháp để sát ngươi." Đạo nhân đáp.
"Ngươi không thể làm được điều đó! Thiên địa quy củ đã sớm được thiết lập, một khi lỡ cơ hội này, ngươi sẽ không còn cơ duyên bước vào Chân Tiên cảnh giới nữa. Chờ đợi ngươi sẽ là Lôi Kiếp vô cùng vô tận, cho đến khi ngươi bị đánh tan thành tro bụi!" Áo bào trắng cao giọng nói.
Bước chân rời đi của đạo nhân khựng lại một chút, tựa hồ bị lời nói của áo bào trắng mà biến sắc.
"Ta muốn thử một lần." Nhưng ngay sau đó, giọng đạo nhân lại vang lên. Lần này, y không còn chút chần chờ nào, cất bước rời khỏi gian thảo lư.
...
Nghĩ tới đây, Ngụy tiên sinh chợt thấy đầu ngón tay truyền đến một cảm giác lạnh buốt thấu xương.
Y giật mình, tâm thần chợt thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Y chăm chú nhìn lại, mới phát hiện, trên bàn tay đang nắm bát sứ của mình, chẳng biết từ khi nào đã vương vãi những hạt trắng óng ánh.
Lão nhân ngẩn ngơ, rồi bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Đó là tuyết.
Y ngẩng đầu nhìn về phía chân trời đen kịt, trên bầu trời mịt mờ đang không ngừng phiêu tán thứ ấy.
Chúng nhẹ nhàng bay xuống, thoáng chốc đã phủ kín vai và đỉnh đầu lão nhân.
Cổ hàn ý ấy lúc này trở nên càng rõ rệt, nó từ đầu vai, từ cánh tay, từ vầng trán truyền đến, xuyên thấu tứ chi, lục phủ ngũ tạng, thẳng tới não và trái tim lão nhân.
Đó là một cảm giác khiến người ta run cầm cập.
Lão nhân theo bản năng thu chén kiểu trong tay, khép lại y phục, dùng cách này chống lại luồng hàn ý đột ngột ập đến.
Toàn bộ quá trình, động tác lão nhân có phần vụng về.
Y đã bao năm chẳng còn cảm thụ tư vị này.
Y chẳng thấy chán ghét hay khó chịu, trái lại sinh ra một cảm giác tự tại khó tả.
"Đây chính là cảm giác làm người vậy." Lão nhân nói vậy, trên mặt vậy mà gợn lên một vòng tiếu ý.
Nhưng có lẽ bởi quá lạnh, nụ cười ấy có chút cứng ngắc, tựa như khuôn mặt đầy nếp nhăn của y đã bị tuyết lớn và hàn triều đóng băng mà cứng lại.
Nhưng Ngụy tiên sinh lại như chưa hay biết gì, thậm chí quét sạch nỗi u sầu phiền muộn trước đó, thong dong ngân nga một khúc ca nhỏ.
Y ngồi xổm xuống, giữa giá lạnh, y thu dọn những vật dụng của mình, như mọi ngày, bỏ chúng vào chiếc hòm gỗ, rồi vác chiếc hòm lớn sau lưng, định rời đi.
Chỉ là, đợi đến khi y đứng dậy, lại phát hiện chiếc hòm gỗ này tựa hồ nặng hơn ngày xưa vài phần.
Lão nhân lắc đầu, cắn răng, lúc này mới đứng lên.
Tuyết càng rơi càng dày, tựa như muốn nuốt chửng toàn bộ thành trấn.
Trong tuyết lớn, lão nhân còng lưng, chầm chậm bước đi, để lại trên nền tuyết một loạt dấu chân sâu cạn không đều.
Y dần đi xa, mà làn điệu du dương kia vẫn còn vương vấn.
Chỉ là không biết khúc ca nhỏ kia vốn đã như thế, hay lão nhân cố ý ngân nga, hiện tại nghe tới làn điệu ấy...
Tựa như tiếng tình nhân phương xa đang thủ thỉ, lại như tiếng chồn hoang hú dài trong hẻm núi chiều tà...