Thực sự mà nói, Thiết Tâm Nguyên không muốn đối diện với cuộc thánh chiến điên rồ, trong tất cả các hình thức chiến tranh, y cho rằng đó là kiểu chiến tranh vô nghĩa nhất, cũng là loại đẫm máu nhất, y không muốn dính líu vào đó.
Thiết Tâm Nguyên đi qua đi lại một hồi đợi Úy Trì Lôi ổn định lại tâm tình mới hỏi: “ Theo như phán đoán của ông, người Hồi Hột có thể kháng cự được bao lâu?”
Úy Trì Lôi lau nước mắt:” Nhiều nhất là ba năm, quân đội Hồi Hột nhìn từ A Tát Lan có thể thấy bọn chúng đánh những trận chiếm ưu thế còn được, đối diện với tử sĩ thánh chiến của Khách Lạt Hãn, không phải lão phu coi thường, chúng không phải là đối thủ.”
“ Lão phu nói ba năm không phải là Hồi Hột có thể kháng cự ba năm, mà Khách Lạt Hãn muốn khống chế Hồi Hột sẽ cần ba năm.”
Mạnh Nguyên Trực trầm ngâm:” Chúng ta có khoảng ba năm trước khi chúng tới?”
A Nhị có ý kiến khác:” Theo lý luận thông thường là thế, nhưng Khách Lạt Hãn đã ra tay vào mùa đông, khả năng là kết thúc chiến tranh trước mùa đông tiếp theo. Nếu không khó giải thích vì sao chúng lại dùng binh vào thời khắc không thích hợp này.”
Mạnh Nguyên Trực nhíu mày:” Nói vậy là chúng ta chỉ có một năm thôi sao?”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Một năm thắng về chiến trận, muốn đạt được mục đích phải hai năm, dù người bằng sắt cũng không thể liên tục chiến tranh suốt một năm còn có sức tiến lên.”
Mạnh Nguyên Trực không quản những chuyện đó, hắn chỉ biết kẻ địch sắp tới rồi, sốt ruột đứng dậy:” Vậy phải làm gì đi chứ, sắp tới người đi Tống, người đi Khiết Đan, chẳng phải người ở lại rất nguy hiểm à?”
A Nhị kéo hắn ngồi xuống:” Càng như vậy thủ lĩnh càng phải đi Khiết Đan vỗ về phía đông, như thế chúng ta mới có thể chuyên tâm đối phó với phía tây.
Thiết Tâm Nguyên ra quyết định:” Dựa theo nhiệm vụ ta đã phân phối mà làm, không thể chần chừ thêm nữa, dù sao đã chuẩn bị kỹ càng lâu rồi. Cạc Cạc, bảo mọi người sẵn sàng, mai lập tức xuất phát, nếu có thể kết giao được với Da Luật Trọng Nguyên thì tốt, nếu không, chúng ta phải chuẩn bị đường khác.”
Rời khỏi nơi ở của Úy Trì Lôi, căn dặn công việc xong xuôi, Thiết Tâm Nguyên lên tường thành.
Không biết từ khi nào mỗi khi có việc cần suy nghĩ, Thiết Tâm Nguyên lại lên tường thành, nhờ thế quân sĩ mới phát hiện y phục màu xanh xám của tộc trưởng rất giống màu tường thành.
Sắp phải rời Thanh Hương thành, tới Khiết Đan rồi tới Đông Kinh Biện Lương còn xa xôi hơn nữa.
Tuy Đông Kinh có ngôi nhà đầu tiên của y, nhưng Thiết Tâm Nguyên vẫn coi lần này là chuyến đi tha hương, chỉ đi gần hai năm, Đông Kinh với y mà nói đã xa xôi vô cùng.
Đưa tay sờ tường thành Thanh Hương cốc, cái thứ xù xì xấu xí này lại mang lại người ta cảm giác an toàn.
Tất cả mọi người tới nơi này là vì lương thực, rồi khiến họ không rời đi nữa là nhờ hai bức tường cao lớn này chứ chẳng liên quan gì tới hình tượng sáng chói của Thiết Tâm Nguyên, hoặc nói xa hơn, một quốc gia sở dĩ lập nên chẳng liên quan tới bất kỳ ai.
Là mọi người cần một quốc gia bảo vệ mình, còn quốc vương chỉ là người thúc đẩy đầu tiên mà thôi.
Thiết Tâm Nguyên hiểu rõ ý nghĩa của quốc gia hơn bất kỳ ai, vì y biết thế giới sẽ phát triển theo phương hướng nào, đó là ưu thế của y, dù y chẳng hiểu làm sao quản lý cả quốc gia, y có thể dẫn dắt quốc gia đi theo hướng chính xác nhất, không bị lạc đường.
“ Ngươi xây tường thành thật cao.” Hứa Đông Thăng từ bóng tối đi ra, nhìn Thiết Tâm Nguyên đứng dưới ánh trăng có vẻ lưu luyến, mỗi lần hắn xa nhà đi Tây Vực làm ăn đều như thế:
“ Chỉ có tường cao mới giữ được người ở lại, Lão Hứa ở lại đi, nhìn một cái quốc gia non trẻ dần quật khởi có ý nghĩa hơn nhìn đế quốc lớn suy vong nhiều.”
“ Những chuyện ở tầm cao đó để người trí tuệ nghiền ngẫm đi, ta không dám nhận mình thông minh trí tuệ, ta chỉ muốn có được chút lợi ích về mình thôi, ta không bận tâm làm nô phó của ai, không bận tâm làm con nuôi của ai, chỉ cần trả giá thích hợp là được.”
Con người Lão Hứa không thích để lộ tiếng lòng coi đó là phơi bày điểm yếu cho người khác, nên dùng nhiều lớp ngụy trang cho mình, Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Vậy ta ra giá cao nhất luôn, tránh người ta ra giá cao khiến huynh khó xử. Còn nhớ cái sơn trại mà huynh cướp được vàng ở hoang mạc không?”
Hứa Đông Thăng cười chua chát:“ Làm sao không nhớ, ta tới mức này cũng là bắt nguồn từ ngày đó, nhưng nếu làm lại, ta vẫn làm như vậy, không nuối tiếc.”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay sau lưng tủm tỉm cười:” Có biết vì sao ta không tham dự phân chia vàng không?”
“ Vì ngươi chí hướng lớn, tầm nhìn xa, không bận tâm tới tiền tài.”
“ Ha ha ha ha, té ra lão ca coi ta vĩ đại như thế, thật là hổ thẹn.” Thiết Tâm Nguyên sờ mũi:” Kỳ thực ta lấy phần của mình rồi, còn lấy phần lớn nhất nên không thèm chút xíu vàng của huynh và Lão Mạnh.”
- Đừng an ủi ta, khi đó ta biết mình nổi lòng tham, có ý gạt ngươi ra ngoài.
“ Ài, chắc huynh vẫn chưa quên ta còn hỏi huynh một câu, chẳng lẽ không nghi ngờ nguồn gốc của vàng à, một cái trại nhỏ trong sơn cốc, sống cách biệt với bên ngoài, không giao thương buôn bán, thực lực không cao để đánh cướp, vậy thì lấy đâu ra nhiều vàng như thế?”
Hứa Đông Thăng ngẩn người, lại liên kết với điều Thiết Tâm Nguyên vừa nói, tức thì hét lên nắm lấy bả vai y:” Có phải là nơi đó có mỏ vàng?”
Thiết Tâm Nguyên khẳng định chắc nịch:” Không phải có mỏ vang, bản thân nơi đó chính là mỏ vàng cực lớn.”
Hứa Đông Thăng chết lặng một lúc rồi như bị rút mất xương, ngồi bịch xuống, bứt tóc:” Lúc đó ta bị vàng làm mờ mắt không suy nghĩ sáng suốt được, đơn giản như vậy sao không để ý. Ông trời ơi nếu ta biết trước ở đó có mỏ vàng ta còn tới Cáp Mật làm gì, nếu ta ở lại đó thì bây giờ ...”
Nói tới đó hắn lại bất ngờ chồm lên:” Phải rồi, bây giờ mỏ vàng làm sao?”
- Tất nhiên nó là của ta, Thiết Ngũ đã dẫn một số người tới đó, đợi khi ta từ Đại Tống về hẳn đã khai thác được đợt vàng đầu tiên, ta muốn lập quốc, tiêu hao tài phú sẽ vô cùng kinh người.
“ Vừa nãy, vừa nãy ngươi nói trả ta giá cao nhất ...” Hứa Đông Thăng líu lưỡi lại:” Có, có phải là cho ta mỏ vàng đó?”
Thiết Tâm Nguyên tròn mắt kinh ngạc:” Cho mỏ vàng? Trong đầu huynh đang nghĩ vậy thật à? Huynh thấy có khả năng đó không?”
Hứa Đông Thăng thấy không thể nào, mặt hung dữ:” Ngươi chơi lão tử à?”