Thiết Tâm Nguyên bĩu môi, chạy ra cửa sổ ôm cột tuột xuống đất, một chiếc xe ngựa chạy qua, cánh tay vươn ra nắm lấy tay Thiết Tâm Nguyên kéo lên xe.
“ Chạy đâu cho thoát.” Thiết Sư Tử cuồng nộ, vừa chạy lên tầng ba nhìn thấy cảnh này thì bất chấp tất cả nhảy xuống, lăn một vòng trên mặt đất, tay vươn ra chộp lấy thùng xe.
Một nắm đấm xuyên qua vách, Thiết Sư Tử nghe tiếng động là xoay đầu né, không ngờ trúng ngay một quyền khác như đã đợi sẵn.
Trúng một cú đấm mà Thiết Sư Tử cảm giác không khác gì bị búa đập vào đầu, đất trời đảo lộn.
Trong xe ngựa có cao thủ, Thiết Sư Tử không dám làm càn xông vào nửa, cắn răng chịu hai quyền vào bụng, hét lớn hai tay giang ra ôm lấy thùng xe, không ngờ rút được thùng xe xuống.
Con ngựa kinh hãi lao đi ầm ầm, khách qua đường ré lên kinh hãi lao người qua bên né trách, hàng quán đổ vỡ, tiếng chửi bới vang lên liên hồi kỳ trận.
Thiết Sư Tử ném thùng xe qua một bên, nhìn thấy trên xe ngựa ngoài mã phu áo xám còn có hai người, một kim quan đai ngọc, phú quý không nói lên lời. Người còn lại một thân thanh bào đơn giản, râu lất phất tới ngực, chắp tay sau lưng ung dung nhìn hắn với vẻ không coi thiên hạ ra gì, hẳn là cao thủ đã đánh mình.
“ Tặc nhân chớ chạy, nếm của gia gia một đòn.”
Mồm thì hét như thế, nhưng hai chân vẫn đứng nguyên tại chỗ, nếu không có người thanh bào kia, Thiết Sư Tử sẽ sống chết đuổi theo, nhưng vừa rồi trúng ba quyền cực mạnh, hắn vẫn còn đau, lúc này không nên đuổi thì hơn.
Ở Đông Kinh những năm qua Thiết Sư Tử học được cánh bảo vệ mình rồi.
Không ngờ lời dọa dẫm có tác dụng, chiếc xe ngựa vốn đã chạy thoát lại dừng ở bên sông, hai người từ xe ngựa nhảy xuống, thong thả đi về phía hắn, còn rảnh rang lấy khăn che mặt.
“ Tên khốn này muốn chết, để ta thành toàn cho hắn.” Mạnh Nguyên Trực quan sát xung quanh ngoài đường những người hắn thuê gây náo loạn cầm chân bộ khoái làm việc rất tốt, phải một tuần hương nữa nha dịch phủ nha Khai Phong mới tới được:
“ Đừng đánh chết, con sử tử này chơi vui lắm, giữ lại lần sau đánh tiếp. Ta đã bắn độc châm trúng hắn rồi, không ngờ hắn vẫn khỏe như không, lát đánh ngất hắn cho ta đâm vài cái, xem năng lực kháng độc của hắn tới mức nào.”
Kẻ đã tới thì không tốt lành, Thiết Sư Tử ngưng tụ sức lực toàn thân, đuổi hết tạp niệm, nếu không toàn tâm toàn ý đối phó với người thanh bào kia, hắn sợ mình hôm nay khó trở về.
Hoa lửa trên không trung cuối cùng đã biến mất.
Ánh mắt Triệu Uyển trở nên mê mang lẩm bẩm:” Thực sự không còn nữa sao?”
Tiểu Châu Nhi thò đầu ra ngoài cửa sổ, thấy xung quanh náo loạn, thị vệ nhấp nhô lập hàng rào ngoài cung uyển, nói:” Công chúa, Nguyên ca nhi gây ra chuyện lớn như thế, bây giờ chắc là chạy mất rồi.”
Triệu Uyển vẫn còn có chút giận dỗi, lòng hoài niệm vẻ đẹp trong tích tắc kia, lúc này nhắm mắt lại vẫn hiện ra trong lòng:” Đúng mười tám đóa hoa, thêm một thôi cũng không được à, đồ keo kiệt.”
“ Hi hi hi, công chúa nếu muốn chẳng phải khi tới Cáp Mật chúng ta có thể xem cả ngày sao?” Tiểu Châu Nhi ôm tay công chúa hưng phấn nỏi:” Khi đó công chúa là vương hậu, Thiết phu nhân rất hiền, Nguyên ca nhi chiều công chúa như vậy, chúng ta có thể làm mọi việc mình thích rồi.”
“ Nô tỳ không cần hoa lửa, chỉ cần một con ngựa nhỏ màu trắng, đi nhà xí cũng cưỡi ngựa.
Triệu Uyển phì cười, xỉa ngón tay vào mũi Tiểu Châu Nhi:” Ngươi hay nói xấu Nguyên ca nhi, ta kệ ngươi, có giỏi tự đi mà xin.”
“ Hừm, cùng lắm nô tỳ ủ chăn cho y, chẳng lẽ y nỡ từ chối yêu cầu nhỏ xíu đó.”
“ Á, nha đầu không biết xấu hổ này.”
Chủ phó ôm nhau chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Triệu Trinh hứng thú nhìn Phàn lâu, nói với Vương Tiệm đang bê hộp thức ăn:” Mai rỡ cái lâu đó cho ta, cả nền móng cũng phá đi.”
Phàn Lâu đã đứng ở đó lâu lắm rồi, từ thời tiên đế đã có tòa lâu đó, mới đầu là nơi mua bán phèn chua, về sau thành tửu lâu, làm ăn mỗi ngày một tốt, lầu xây mỗi ngày một cao, tới mức có thể nhìn cả vào hoàng cung rồi, vì thế mà nó càng nổi danh, truyền cả ra ngoài Đông Kinh. Tuy khoảng cách xa chẳng thể thấy gì, nhưng đế vương nào thích cảm giác bị người ta nhòm ngó.
Vương Tiệm biết tâm ý hoàng đế, nhưng cái Phàn Lâu đó thực sự quá nổi tiếng, là nơi đại thần danh sĩ đều thích tới uống rượu làm thơ, nếu đột nhiên tháo rỡ, e là bị ngự sử đàn hặc, nói quan gia không nhân ái.
Đây là chuyện lớn.
Triệu Trinh ra lệnh xong nhìn lên trời một lúc không thấy thứ hoa lửa kia nữa mới tới điện Đại Khánh, Bàng Tịch khom người đợi bên cửa điện từ lâu.
“ Trẫm đã hạ chỉ cho Vương Tiệm, mai phá bỏ Phàn Lâu.”
Bàng Tịch chắp tay nói:” Chủ nhân Phàn Lâu ngày càng càn rỡ rồi, vốn chỉ hai tầng, giờ biến thành ba tầng, chỉ thấp hơn điện Đại Khánh ba thước, tuy nói không vi phạm, nhưng là thái quá lắm rồi, đáng phá bỏ.”
“ Cho một mảnh đất ở bắc ngự nhai để bồi thưởng, trẫm cũng không phải người vô lý.” Triệu Trinh hời hợt bổ xung:
“ Bệ hạ nhân từ.” Bàng Tịch tán tụng hoàng đế xong nói nhỏ:” Rối pháo hoa chỉ là thứ trò chơi thôi, bệ hạ không nên để liên lụy quá mức.”
“ Có kết quả rồi sao?”
“ Sứ giả Vu Điền đã đặt Phàn lâu.”
“ Chỉ vài chục vạn quan ngân đã khiến tể chấp của trẫm phải nói đỡ cho sứ giả bang quốc nhỏ bé, xem ra quốc khố Đại Tống đúng là hết tiền rồi. Khanh lo trẫm xử lý sứ giả, người ta không chi tiền nữa à?” Triệu Trinh mỉm cười:” Khanh quá lo rồi, giờ nói thẳng với sứ giả Vu Điền, ít hơn ba lăm vạn quan thì chớ hòng cưới được khuê nữ của trẫm. Chú ý, trẫm muốn vàng bạc, không phải là mã não hay ngọc thạch.”
Bàng Tịch vốn đỏ mặt vì bị hoàng đế nói trúng tâm sự, nghe tới đoạn sau thì giật mình:” Bệ hạ, liệu có quá hà khắc không?”
“ Đừng lo quá hà khắc, khanh chỉ cần đem nguyên văn lời trẫm với sứ giả Vu Điền, chúng tự nhiên đồng ý, à phải, bảo chúng nhanh lên, trẫm muốn khao thưởng ba quân.”
Bàng Tịch thấy ý hoàng đế đã quyết, đành thở dài trong lòng, cáo từ rời điện Đại Khánh. Ông cho rằng nước Vu Điền sẽ không đồng ý với điều kiện vô lý như vậy, chuyện này xem như hết hi vọng rồi, trở về phòng trực lật xem sổ sách tam ti, tính có khoản nào cắt giảm được không.