Thiết Tâm Nguyên nghe A Nhị hào hứng trình bày kế hoạch mà bóp trán liên hồi.
Nói thế ai mà tin chứ, bảo chúng ta đang gian khổ chiến đấu ra sao, bách tính khao khát một lòng hướng về cố quốc thế nào còn tạm được, xem ra cuối cùng vẫn phải trông vào khả năng tùy cơ ứng biến của mình thôi, A Nhị dù sao cũng không hiểu nước Tống.
Nhưng phải thừa nhận tư tưởng chủ đạo của A Nhị là hoàn toàn chính xác, Triệu Trinh chắc chắn không từ chối có cơ hội đem huyết mạch của mình truyền tới Vu Điền.
Đối với đế vương mà nói, tranh giành đất đai tất nhiên quan trọng, giữ gìn huyết mạch còn quan trọng hơn.
Nếu vương trong thiên hạ toàn là hậu đại của Triệu Tống, cho dù ai đoạt được thiên hạ thì bọn họ vẫn tế bái một tổ miếu.
Như thế thiên hạ vẫn là thiên hạ của Triệu Tống.
Nhìn một người mọc hai cái đầu ngồi dưới ngọn đèn tờ mờ tính kế người khác, nghĩ thôi đã thấy sởn gai ốc rồi, không biết vị sư phụ thần bí kia là người thế nào.
Nhân tiện nói về vị sư phụ của A Nhị, theo như suy đoán của mẹ, mẹ cho rằng vị phụ đó chính là cha của A Đại, A Nhị.
Chỉ có cha mẹ mới không chê tướng mạo của con mình, chỉ có cha mẹ mới ở lại nơi hoang dã dạy dỗ một đứa bé tướng mạo quái dị cho tới tận khi qua đời.
Đây là cách giải thích đơn giản thô bạo, nhưng hợp tình hợp lý nhất, Thiết Tâm Nguyên không nghĩ tới, đơn giản vì y chưa từng làm cha.
Không ai phản đối lời A Nhị hết, hội nghị kết thúc tốt đẹp, không biết là do kế hoạch của hắn có sức thuyết phục hay là hai cái đầu trên cổ khiến không ai dám ý kiến, cũng có thể do âm thanh rộn ra ngoài kia dụ dỗ khiến người ta không có kiên nhẫn ngồi đây nghe thứ kế hoạch rất lắm chữ kia.
Mai chính là Giao Thừa, trên Thiên Sơn tất nhiên không có ánh trăng, thế nhưng chẳng hề ảnh hưởng tới sự náo nhiệt ngoài kia, hình như người toàn bộ sa mạc đều tới Thanh Hương cốc rồi, đi vào thị tập, muốn xoay người một cái cũng khó.
Từ khi mở cửa thành quan, người vào Thanh Hương thành không ngớt, nhiều nhất là đám thương cổ giàu chảy mỡ đang cắm trại tạm bợ ở Cáp Mật.
Đương nhiên khai xuân mới là thời gian cao điểm của thương đạo, nhưng chính vì mùa đông tuyết lấp đường nên hàng hóa càng quý giá, lợi nhuận càng cao, vì thế vẫn có thương đội mạo hiểm.
Thiếu nữ Y Tái Đặc đã mệt tới ngất xỉu rồi, nhưng chỉ cần tỉnh lại, bọn họ vẫn không biết tiếc mạng sống hậu hạ đám người giàu có chỉ thích mỹ nữ kia.
Ca hát được, nắm tay chân chút không sao, thậm chí đụng chạm không quá tổn hại cũng không thành vấn đề, nhưng muốn giao lưu thêm thì sẽ bị treo lên cây một đêm uống gió tây bắc.
Giờ trên cây có hai tên phú thương béo như lợn bị treo lủng lẳng.
Đến cuối ngày, nhiều người nhìn thấy thiếu nam thiếu nữ Y Tái Đặc kéo lê những cái rương nặng nề về nhà, trong đó không chỉ toàn ngân tệ mà có cả kim tệ, còn tiền đồng thì thưa thớt vài cái.
Cho dù số tiền này tám phần phải nộp cho Đại tổng quản Thiết Nhị, chỉ được giữ hai thành cũng đủ cho bọn họ sống giàu có, ít nhất ở Thanh Hương cốc là như thế.
Đây là lần đầu tiên người Y Tái Đặc bọn họ có tài phú của riêng mình, trước kia bọn họ là tài phú của người khác.
Lúc này trong cốc ai cũng hạnh phúc.
Nữu Nữu gối đầu lên đùi Vương Nhu Hoa, Thiết Tâm Nguyên gối đầu lên bụng Nữu Ngữu, hồ ly gác cằm lên chân Thiết Tâm Nguyên mắt khép hờ.
Không khí rất tốt, chỉ có điều Nữu Nữu cứ đẩy đầu ca ca ra, thấy ca ca gối đầu lên bụng mình rất thiệt thòi.
Vương Nhu Hoa híp mắt cười nhìn hai huynh muội nô đùa:” Năm sau con cưới Uyển Nhi về thì cả nhà ta đoàn tụ rồi.”
Thiết Tâm Nguyên rầu rĩ: “ Con đang đau đầu chết đây, chẳng biết biện pháp của Nhị ca có hiệu quả không, Triệu Trinh nhìn thì nhu nhược, nhưng trí tuệ rất cao, nhìn ông ta vài năm đổi một vị tể tướng thì biết, căn bản không có quyền thần xuất hiện. Ông ta bảo vệ giang sơn Triệu gia vững như thùng sắt, kín tới kim đâm không vào.”
“ Uyển Nhi không muốn gả cho con thì tất nhiên là khó, nhưng nó một lòng hướng về con không thành vấn đề ...”
Vương Nhu Hoa xách tai nhi tử lên thì thầm một hồi dài, mắt Thiết Tâm Nguyên càng lúc càng sáng, cuối cùng là kinh ngạc không khép miệng lại được.
“ Nhà ai mà không có dự phòng, lão nương hay dở gì cũng là đại tiểu thư phủ quốc công. Cũng chẳng là nhìn xa trông rộng gì, chỉ là càng sống càng nhát gan, muốn để lại đường lui thôi.”
“ Cửa hiệu nhà ta càng lúc càng lớn, mẹ góa con côi, bao nhiêu kẻ nhăm nhe, vì thế Bao phủ tôn tống vào nhà lao không dưới mười người, ân tình này con phải nhớ. Trước kia mẹ không nói vì con ra tay quá độc, lần nào cũng lấy mạng người khác, vì chút tiền tài mà hại mạng người tổn âm đức.”
“ Con tới Đông Kinh đừng trêu chọc thị phi, ngoan ngoãn mang Uyển Nhi về cho mẹ, sớm ngày thành thân để mẹ bớt một phen tâm sự, con nhìn quanh xem, từ Chước Chước còn tạm ra, có một nữ nhân đứng đắn nào không?”
Thiết Tâm Nguyên cười nịnh:” Chẳng phải mẹ đã xử lý được Trác Mã rồi sao?”
“ Ài, nói tới là đau đầu, chiều nay mẹ vừa đánh nó một trận, bế con không biết bế, làm hai đứa bé đầu lộn xuống đất mà không hay biết, mẹ quát cho còn cười với mẹ, làm mẹ tức chết.”
Thiết Tâm Nguyên gật mạnh đầu:” Đánh, đáng đánh.”
Vương Nhu Hoa dùng hai tay nắm tai nhi tử xoay mặt về phía mình, giọng âm lãnh: “ Mẹ ghét nhất thứ bạc tình bội nghĩa, giờ con có quyền có thế rồi càng giữ thân, nếu để con yêu tinh Trạch Mã kia vào Thiết gia ta, mẹ đảm bảo nó không sống được quá một năm đâu.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu rối rít, mẹ chẳng những có uy nghiêm đương gia chủ mẫu nhà phú quý, còn có sự hung hãn của nông gia bà bà, lại từng nữ vương trại chủ của mấy nghìn người, xét về nghề làm bà bà, mẹ mình chắc chắn là vô địch thiên hạ.
Cho dù Triệu Uyển gả tới cũng không dễ sống đâu.
Vương Nhu Hoa như đọc được ý nghĩ của nhi tử, đập bốp một cái, sẵng giọng:” Uyển Nhi thì khác, nó là khuê nữ ngoan mẹ nhìn lớn lên từ nhỏ, con đón nó về đây, mẹ nuôi nó như con đẻ.”
Từ Hoàn Sơn tới Cáp Mật, không chỉ là vạn dặm bôn ba, mà còn thay đổi thời tiết mấy lần, hông Vương Nhu Hoa bị tổn thương không ngồi được lâu.
Thấy mẹ nhíu mày, Thiết Tâm Nguyên lập tức lấy chăn dày trải ra cho mẹ nằm, mình hiếu thảo ngồi bóp lưng, Nữu Nữu còn nhỏ không biết, còn tưởng là ca ca và mẹ đang chơi, cũng sán tới dùng nắm đấm nhỏ đám vai mẫu thân, tiếp đó là hồ ly cũng góp vui nhảy qua nhảy lại trên lưng.
Vương Nhu Hoa khép mắt lại, nàng rất hưởng thụ khoảnh khắc này, vì thế bị khuê nữ đấm ê cả vai cũng kệ.