Đột nhiên cốc rượu lăn tăn gợn sóng, tiếp ngay đó là tiếng sấm nổ lớn truyền tới, Âu Dương Tu ngạc nhiên nhìn hoa tuyết rơi đầy trời:” Mùa đông lại có sấm nổ sao?”
Thiết Tâm Nguyên biết là cái bẫy của Mạnh Nguyên Trực đã thành, không biết kết quả thế nào, đi ra hạ tấm liếp xuống che gió tuyết không ngừng luồn vào, nói với Âu Dương Tu:” Bắc hải năm nay đóng băng, nếu như Tô Vũ lúc này chăn dê ở Bắc Hải, e không có cơ hội trở về Đại Hán, cũng không có câu chuyện Tô Vũ chăn dê lưu truyền thiên cổ.”
Âu Dương Tu khó hiểu nhìn Thiết Tâm Nguyên, không hiểu y đột nhiên nhắc tới điển cố này làm gì, yên lặng chờ đợi.
“ Học sinh trên đường tới Khiết Đan có nhặt được một người Mông Ngột sắp chết rét, tộc người bọn họ sống ở Bắc Hải. Hắn nói, những năm qua thời tiết Bắc Hải ngày càng khắc nghiệt, năm nay Bắc Hải đóng băng hoàn toàn, bò dê tộc nhân chết vô số, nếu năm sau không thể xua bò dê nam hạ, sẽ có cái nguy diệt tộc.”
“ Thế nên hắn mang hồ cầm theo, hi vọng dùng hồ cầm đánh động Liêu hoàng, cho họ nam hạ.”
Âu Dương Tu thở dài:” E người này phạm tội bất kính mà bị xử tử mất.”
Thiết Tâm Nguyên chợt hỏi:” Tiên sinh nói đúng rồi, xin không được, khi bọn họ nam hạ ồ ạt như thế, liệu có mang theo hồ cầm không?”
Âu Dương Tu lờ mờ hiểu ý y:” Tất nhiên là mang đao kiếm tới, nhưng với sự cường đại của nước Liêu, dã nhân không nam hạ được đâu.”
“ Sẽ không chỉ có người Mông Ngột mà còn người Nữ Chân, cùng người Sắc Mục ở dưới sự cai trị của Ô Cổ Địch Liệt thống quân ty, bọn họ đều sống ở nơi vô cùng lạnh giá. Bọn họ muốn sống chỉ có cách nam hạ, chuyện liên quan tới sinh tử, mâu thuẫn này không thể điều hòa, trừ chiến tranh, không còn cách lựa chọn nào khác.”
Tiếng trống tùng tùng vang khắp thành, mỗi tiếng trống như đánh vào tim người, như trợ uy cho lời Thiết Tâm Nguyên.
Chẳng bao lâu tiếng tù và tập hợp quân đội cũng vang lên, tiếp đó là tiếng vó ngựa dồn dập, vô số giáp sĩ phóng ngựa như bay trong gió tuyết, mặt không che giấu được vẻ kinh hoàng, sai dịch cũng ra ngoài dọn đường.
Tất cả mọi người về chỗ ở tiếp nhận điều tra, bốn cổng thành đã đóng lại, tiếng kêu gào khóc lóc dậy đất.
Âu Dương Tu được sự giúp đỡ của Thiết Tâm Nguyên mặc áo choàng lên, hai người đi bộ thay xe.
Bách tính trong thành tưởng chiến tranh đã tới, tranh nhau chạy về phía thành bắc, sai dịch dùng roi ngựa gậy gộc đuổi họ về.
“ Chuyện gì thế này?” Âu Dương Tu nhíu mày cúi xuống đỡ một bà lão bị xe ngựa chen ngã sang bên:
Bà lão chẳng kịp cám ơn cứ thế mà chạy.
Bọn họ có lệnh bài thông hành nên sai dịch cho đi qua, Âu Dương Tu vội vàng về doanh trại, ước thúc mọi người ở nguyên tại chỗ, cẩn thận ứng phó với biến loạn bất ngờ.
Do doanh trại Âu Dương Tu ở dải trung tâm, còn Thiết Tâm Nguyên ngoài rìa, nên khi thấy võ sĩ bịt mặt đi ra nghênh đón y, thất kinh hỏi:” Đây chẳng phải doanh trại tên cự khấu Nhất Phiến Vân sao?”
Bốn phía nháo nhào, Thiết Tâm Nguyên chắp tay một cái:” Học sinh là đám mây trôi dạt khắp nơi, làm tiên sinh chê cười rồi.”
Nói xong thi lễ một cái, bỏ lại Âu Dương Tu đi qua cánh cửa có bốn võ sĩ bịt mặt cầm dao.
Âu Dương Tu bàng hoàng đứng chôn chân ở đó trong gió tuyết, thật lâu sau mới được hai tiểu đồng dìu về chỗ ở.
Hứa Đông Thăng chưa về, theo như Mạnh Nguyên Trực nói, hắn bị người Yến Triệu quốc vương phủ gọi đi rồi.
Chuyện này bình thường thôi, loại cường đạo quanh năm sống nơi hoang dã như Nhất Phiến Vân rất có ích lợi trong trường hợp này.
Khi sẩm tối Hứa Đông Thăng mới trở về, mặt tươi cười, xem ra không gặp rắc rối gì.
“ Có bị người ta sai như chó không?” Mạnh Nguyên Trực hỏi thẳng:
Hứa Đông Thăng chẳng giận, mặt dày mày dạn nói:” Có, nhưng hay dở gì cũng được ném cho ít xương.”
Rồi quay sang Thiết Tâm Nguyên:” Vận may của Da Luật Trọng Nguyên rất tốt, vì thể hiện mình lễ hiền đãi sĩ, nên lão ta nhường chiếc xe đầu tiên cho mưu sĩ Quách Lương mới thu nhận.”
“ Quách Lương là ai?”
“ Là tiến sĩ của Đại Tống, nghe nói rất am hiểu bàn đồ, vốn tới Tây Kinh hiến bản đồ thủy vực Liêu thủy, bị Da Luật Trọng Nguyên dùng tiền bạc quan tước dụ theo, chưa được hưởng thụ chút nào đã làm ma thế mạng cho người ta.” Hứa Đông Thăng biết Thiết Tâm Nguyên quan tâm điều gì, không đợi hỏi, nói hết luôn:” Nghe nói Da Luận Trọng Nguyên bị điếc tai, cần tĩnh dưỡng, ta không gặp được lão ta, Niết Cổ Lỗ thì nổi cơn lôi đình, vì tuyết quá lớn, dấu vết hủy hết rồi, không cách nào tìm ra hung thủ.”
“ Niết Cổ Lỗ yêu cầu chúng ta sau khi tuyết dừng ra ngoài thành tìm hung thủ, hắn đoán hung thủ cũng bị tuyết lớn chặn ngoài thành.”
Thiết Tâm Nguyện dùng ngón tay gõ bàn:” Người ta có thể ngay lập tức tìm tới huynh, chứng tỏ nhất cử nhất động đều bị theo dõi, may chúng chỉ chú ý tới huynh ... Dù sao chuyện này chúng ta hơi lỗ mãng.”
Mạnh Nguyên Trực khoát tay:” Từ khi chúng ta tới Tây Vực có chuyện gì mà không mạo hiểm? Cần làm thì phải làm thôi, cùng lắm giết cho chó chạy gà bay rồi chạy.”
“ Lão Mạnh tự tin quá nhỉ, năm xưa ở Đông Kinh, huynh một thân một mình chạy còn chẳng thoát, nói gì tới Tây Kinh xa lạ này. Huống hồ người ta không thiếu xạ điêu thủ, đủ khiến huynh lên trời không được, xuống đất không xong. Luận tới võ lực, nước Liêu hơn xa nước Tống.”
“ Vậy tuyết ngừng rồi đám Lão Mạnh sẽ ra ngoài thành, còn ta làm gì?” Hứa Đông Thăng hỏi an bài tiếp theo:
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Hôm nay ta tiếp xúc với Âu Dương Tu để chuẩn bị cho chuyến đi Đông Kinh. Ngựa hoang Hoành Sơn khai xuân sẽ rời Hoành Sơn, chúng ta phải dùng ngựa hoang để mở cánh cửa Đại Tống, để bọn họ tiếp nhận mã tặc hiệp nghĩa Nhất Phiến Vân.”
“ Nhưng bây giờ Tây Kinh đã loạn, cơ hội để chúng ta có được lời hứa của Da Luật Trọng Nguyên, không có sao đã đi?” Hứa Đông Thăng lấy làm lạ, kế hoạch này bọn họ không biết bàn đi tính lại bao nhiêu lần, hắn cũng biết tầm quan trọng của nó, nay thực thi thuận lợi như vậy lại bỏ giữa chừng, bao tiền bạc vung ra rồi:
“ Huynh có tin lời hứa của Da Luật Trọng Nguyên không?” Thiết Tâm Nguyên hỏi:
Hứa Đông Thăng ngớ ra, loại người đó làm sao mà tin nổi:” Ngươi không tin thì tới Tây Kinh làm gì?”
“ Huynh còn chưa hiểu à? Mục đích của chúng ta đã đạt được rồi, đó chính là để Da Luật Trọng Nguyên thấy chúng ta thuộc phe của lão, để lão thấy hai bên có ràng buộc lợi ích trọng yếu, như thế lão ta sẽ tự giác bảo vệ.”
“ Nay Niết Cổ Lỗ để huynh tham gia vào đội ngũ truy tìm kẻ ám sát tra mình đã nói lên vấn đề, đó là chúng ta được tiếp nhận. Sau này chúng ta không ngừng tiến cống, Cáp Mật coi như thuộc về chúng ta, còn muốn Da Luật Trọng Nguyên chính miếng nói ra, tặng Cáp Mật cho chúng ta thì lão ta dù là hoàng đế chăng nữa cũng không thể làm, ai nói ra lời ấy là phản đồ của Khiết Đan.”
Té ra là toàn bộ mọi người đều bị lừa rồi, thế nhưng Hứa Đông Thăng không có chút nào bất mãn, hắn hiểu đạo lý không lừa được mình sao lừa được người khác, ngoài bội phục chỉ còn bội phục.
Nếu có chỉ là chút cảm khái, tiểu tử này lúc mới vào sa mạc non nớt là thế, mình chỉ bảo từng bước, nay trở thành kiêu hùng tiếu ngạo thế gian, ngay cả người tự nhận gian hoạt như mình cũng bị y vờn trong tay.
Trưởng thành, thực sự trưởng thành rồi.