Trên đồng hoang mênh mông tuyết phủ, đường đi giống vết cắt xấu xí phá ngang, hai bên đường toàn quân tốt, chỉ cần có tuyết rơi xuống là có người xúc đi ngay.
Có vết xe đổ trước đó, đường đi đã bị quân tốt dùng lu đá nghiền qua, đề phòng chuyện đau lòng tái diễn.
Tâm tình của Âu Dương Tu cực tệ, vừa rồi hắn nhìn thấy cảnh vô cùng bi thảm.
Cho dù bị thiết thương đâm xuyên bụng, người Mông Ngột vẫn hô lớn muốn diễn nhạc cho Liêu hoàng nghe, nụ cười đó làm hắn không sao quên được.
Nếu như không có lời giải thích của Thiết Tâm Nguyên, hắn có lẽ sẽ cười như bao sứ tiết khác, chẳng qua là một kẻ muốn nổi danh phát điên rốt cuộc táng mạng thôi, chẳng đáng gì.
Âu Dương Tu muốn ngăn cản người Liêu, nhưng người Mông Ngột không biết tên kia hộc máu ra liền dừng chân, người đó không cứu được nữa rồi ...
Thiết Tâm Nguyên có thể nói đúng, lần này chỉ một người Mông Ngột mang hồ cầm tới, lần sau có thể là vô số kỵ sĩ Mông Ngột múa lang nha bổng ào ạt nam hạ.
Âu Dương Tu thấy mình có trách nhiệm nói thay lời người Mông Ngột chưa kịp nói, một khi những man nhân đó nam hạ, ảnh hưởng không chỉ một quốc gia, toàn bộ quốc gia phía nam sẽ gặp họa.
Người Mông Ngột trước khi chết không nhìn Liêu hoàng hay quan viên phía trước, mà quay đầu nhìn về phương bắc.
Nơi đó, có lẽ tộc nhân của hắn đang đợi hắn mang về tin tốt lành từ hoàng đế.
… … ….
Trên loan giá cực lớn, Liêu hoàng Da Luật Tông Chân ngồi ngay ngắn, trước mặt ông ta là người trẻ tuổi râu xồm, thần sắc lạnh lùng, đôi mắt sâu trí tuệ khó lường, chi ngồi đó thôi cũng có thứ bá khí trấn nhiếp lòng người.
Phải ngồi thẳng lưng thời gian dài làm Liêu hoàng cực kỳ không thoải mái, nhưng đối diện với nhi tử bản tĩnh trầm ổn, cương nghị, không nghiêm túc đối đãi, hắn khiến Liêu hoàng càng khó chịu hơn.
Mãi mới đợi nhi tử nói xong, Liêu hoàng ngáp một cái:” Hoàng nhi, con không cần để ý hành vi của hoàng thái đệ, phụ hoàng trăm tuổi, hoàng vị sẽ truyền cho con, làm gì có chuyện truyền cho hoàng thái đệ được. Lời hứa đó chẳng qua là lúc phụ hoàng say rượu thôi, không cần đề trong lòng.”
“ Hoàng thái đệ là chí thân của chúng ta, nếu không như thế con cũng không lấy được phong hiệu Yến Triệu quốc vương đâu.”
Da Luật Hồng Cơ không thích câu trả lời qua quít này, nhíu mày:” Phụ hoàng, con là thái tử, cần danh đó làm gì, hoàng thúc cũng đâu có ý nhường ra, nếu phụ hoàng cưỡng ép, hoàng thúc sẽ gây chuyện đấy. Con cũng không muốn thấy một nam tử mấy chục tuổi đầu rồi còn lăn lộn trên đại điện như trẻ con ăn vạ, nếu được, để hoàng thúc nhường chức vị đại nguyên soái binh mã thiên hạ ra là được.”
“ Bao năm qua hoàng thúc đánh trận nào thua trận đó, trận Hắc Sơn ...”
Da Luật Tông Chân nổi giận đưa tay đập đầu nhi tử:” Trận chiến Hắc Sơn là phụ hoàng đánh, con muốn nói cái gì?”
“ Phụ hoàng là phụ hoàng tốt nhất thiên hạ, là huynh trưởng tốt nhất thiên hạ.” Da Luật Hồng Cơ chẳng sợ:
“ Con muốn nói ta là hoàng đế không xứng chức thì nói ra, cha con ta đâu cần vòng vo như vậy. Cô cô con bị Lý Nguyên Hạo dày vò chết, vậy mà ba năm sau phụ hoàng mới biết, mối hận này không trả thì chết không nhắm mắt ...”
Da Luật Hồng Cơ an ủi:” Lý Nguyên Hạo kiêu xoa dâm dật làm dân sống không yên, nay chết trong nội loạn, giờ Một Tàng Ngoa Bàng chiếm quyền triều chính, sớm muộn cũng có nội loạn nữa, khi đó chúng ta sẽ có cơ hội.”
Da Luận Tông Chân vỗ vỗ tay nhi tử:” Phụ hoàng hồ đồ cả đời, giờ già rồi, không định thay đổi, con xưa nay anh vũ, tương lai sẽ là hùng chủ, phụ hoàng dù đi gặp tổ tông cũng có thể ăn nói rồi.”
Da Luật Hồng Cơ rất không quen với sự thân thiết này, lặng lẽ rụt tay lại:” Phụ hoàng, hôm qua hoàng thúc bị thích khách quấy nhiễu, không biết đã bình phục chưa? Dân gian nói hoàng thúc làm ác nhiều, bị thiên lôi giáng tội, nhưng hài nhi không nghĩ thế, thứ này tuy uy lực lớn hơn nhiều thuốc nổ, song chắc chắn cùng một loại.”
“ Nay hai tai vẫn chảy máu, không nghe được gì, e để lại mầm bệnh.”
Thấy phụ hoàng đã mệt, Da Luật Hồng Cơ lui khỏi loan giá, nhìn tuyết mỗi lúc một lớn, lệnh tùy viên:” Tăng tốc hành quân, phải tới Tây Kinh trước giờ ngọ.”
…
Thiết Tâm Nguyên nghe nói người Mông Ngột bị giết chết, lòng bùi ngùi:” Bỏ tiền đem câu chuyện của Tát Lý Cách biên thành tiểu khúc truyền khắp thiên hạ, cả đời hắn hát sự tích anh hùng của người khác, bây giờ nên có người hát sự tích anh hùng của hắn.”
Hứa Đông Thăng than:” Chết không đáng chút nào.”
“Không, rất đáng là khác! Thông qua chuyện của Tát Lý Cách, chúng ta sau này nên rút ra bài học, đừng từ chối thiện ý của người khác, trên đời này kẻ địch đáng sợ nhất không tới từ sự hung tàn, mà là người đơn thuần bị ép thành kẻ địch.”
Thiết Tâm Nguyên nói tới đó đứng dậy phủi áo:” Đi thôi, chúng ta xem đội ngũ xa giá của Liêu hoàng hùng tráng ra sao. Năm xưa Hạng Vũ nhìn Tần Thủy Hoàng xuất tuần nói, đại trượng phu phải như thế!, về sau cuốn phăng trăm quan ải nước Tần. Không biết hùng phong của Liêu hoàng có khiến ta nổi chí dẫn mười vạn thiết kỵ tung hoành thiên hạ không?”
Loan giá của Tống đế thì Thiết Tâm Nguyên và Hứa Đông Thăng thấy rồi, nhưng loan giá Liêu hoàng một năm bốn mùa đi khắp nơi thì không nhiều người thấy.
Cho dù trên đầu tuyết như lông ngỗng, đường phố vẫn tràn ngập người, tuyết làm trắng đầu, gió làm đỏ mặt, không ngăn cản nhiệt tình của bách tính cố nghển cổ, nhón chân khao khát đợi loan giá của hoàng đế.
Vừa mới ra đường Thiết Tâm Nguyên đã gặp phải sai dịch đang phân chia bách tính thành từng khu để giữ trật tự, y bị nhét vào giữ đống hồ cơ, quay đầu nhìn thì không thấy Hứa Đông Thăng, Cạc Cạc và Úy Trì Văn đâu, bên cạnh toàn là đám Hồ cơ ríu ríu rít.
Một Hồ cơ bị Thiết Tâm Nguyên va phải tức giận vung tay lên, nhìn thấy khuôn mặt y, thế là cái tát biến thành cái vuốt nhẹ, ngây ngốc nhìn Thiết Tâm Nguyên thi lễ tạ lỗi với mình. Mất một lúc Hồ cơ mới ré lên, nói với đám tỷ muội, thiếu niên lang kia da còn mịn hơn da họ ...
Loan giá vào thành, quan binh quát tháo mọi người quỳ xuống, Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm xúi quẩy quỳ xuống mặt đất lạnh cứng, ngẩng đầu lên nhìn không còn đứng hết, kể cả tên sai dịch vừa đá y quỳ xuống.
Âm thầm lấy một cái ống nhỏ dài nửa xích ra, mở cái hộp ngọc thạch, trong hộp là mười hai cái băng châm, đây là sản phầm y mới nghĩ ra, rút kinh nghiệm lần trước tránh để lại dấu vết, chỉ là không biết bột nấm đóng băng có mất hiệu quả không?
Bắt lão tử quỳ thì cũng nên đón nhận hậu quả.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.