Tới Thái Nguyên một cái Cạc Cạc và Úy Trì Văn thấy mắt mình không đủ dùng nữa.
Nhất là Cạc Cạc, cả ngày nó chỉ ngồi ở cửa khách sạn nhìn đám đông qua lại, người sao mà đông thế, náo nhiệt còn hơn cả ngày Tết ở Thanh Hương cốc, nhất là nhiều tiểu nương tử xinh xắn muôn sắc muôn vẻ, rồi món ăn vặt làm nó muốn ngộ độc vị giác.
Úy Trì Văn như chuột sa chĩnh gạo, hai ngày thôi nó mua hơn sáu trăm cuốn sách các loại, một xe lớn đầy mực bút giấy, làm lão bản hiệu sách mừng phát cuồng, hứa chỉ cần sách lưu hành, thiếu gia hiếu học này muốn cuốn nào ông ta cũng kiếm về.
Trương Thông bất chấp chân què, suốt ngày bị Hồ lão tam xúi bẩy tới ngõ hoa phố liễu, quân cả đường về.
Về phần Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực đã sống cả đời ở Đông Kinh, Thái Nguyên chẳng có gì đáng nhìn, ra ngoài chơi một chút cũng chẳng có hứng.
Một bàn nhỏ, vài món rau xanh, ít thịt lừa thái lát, một bình Hạnh hoa thôn và đậu rang, đủ hai người lai rai cả ngày.
“ Hôm nay mục nô cho ra phố chơi mà không ai chạy trồn.” Mạnh Nguyên Trực dùng đũa chỉ mấy mục nô hớn hở đi về:
“ Đại Tống cái gì kém cỏi chứ luận tới giữ người thì Khiết Đan cưỡi ngựa không theo kịp.” Thiết Tâm Nguyên nhai kỹ miếng thịt lừa, thưởng thức tư vị của nó:
“ Chỉ là chúng ta muốn rời thành rất phiền, một đám suốt ngày lởn vởn quanh khách sạn, nhìn là biết hảo hán trong quân.”
“ Tất nhiên rồi, một đám người Hồ dẫn theo một đàn chiến mã dâng tới cửa, Tào Túc không nhận mới lạ.”
“ Ngươi vốn đem số chiến mã và mục nô này tặng Phú Bật, vì sao thay đổi?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Kế hoạch không có gì thay đổi hết, ta muốn bán ngựa cho người Tống chứ không phải Phú Bật, nên ta phải tìm người đem lại lợi ích lớn nhất. Lần này tới đây vì Tào gia còn có một vị hoàng hậu, lấy lòng được hoàng hậu để bà ta gả Uyển Nhi cho ta.”
Mạnh Nguyên Trực chưng hửng, còn nghĩ Thiết Tâm Nguyên có mưu tính sâu xa gì:” Chỉ thế thôi à?”
“ Còn thế nào nữa, không vì Uyển Nhi thì xong việc ở Khiết Đan ta về Thanh Hương cốc, mưu tính cơ đồ rồi ở đây làm quái gì? Ta lại chẳng lưu luyến Đại Tống như huynh, cho ta thời gian, ta biến Cáp Mật thành nơi người Đông Kinh nhìn thấy cũng phải xấu hổ.”
Thiết Tâm Nguyên nằm xuống giường, khoan khoái duỗi thẳng người, cưỡi ngựa quá nhiều, giờ được nằm đã là hưởng thụ lớn:” Giờ chúng ta có hàng để đầu cơ, đợi người mua tới nơi là được, chúng ta vào thành hai ngày, người tới hỏi mua ngựa không ngớt, chúng ta không bán, quan phủ hẳn phải hiểu chúng ta chỉ giao dịch với họ.”
“ Chỉ cần trong lòng Tào Túc có chút không cam lòng thôi, ông ta sẽ trả tiền cho chúng ta, sau đó đi gặp Phú Bật đòi ngựa, cuối cùng dựng mục trường ở nơi mình có thể khống chế, làm chỗ dựa trăm năm cho con cháu Tào gia.”
“ Lão Mạnh à, phàm là thứ liên quan tới cơ nghiệp truyền gia, huân quý cực kỳ coi trọng, không để nó dính dáng chút nhân quả nào. Khi ấy cho dù chúng ta không muốn lấy tiền, Tào Túc cũng chủ động đưa tiền tới, không nhận cũng không được.”
“ Thật không hiểu nổi đầu óc ngươi sinh ra thế nào, giao ngựa hoang cho Phú Bật nuôi hộ, sau đó tới nơi khác chào hàng, đúng là biến thái, ta chả hiểu gì cả.” Mạnh Nguyên Trực đấm đầu:” Dù sao quan viên hay tướng môn thì số ngựa này ở lại Đại Tống sinh sôi nảy nở là được.”
Thiết Tâm Nguyên liếc mắt một cái:” Quên Đại Tống đi, Cáp Mật tuy mới chỉ đi được ban đầu, khó khăn thiếu thốn, nhưng đó mới là nhà của chúng ta.”
Mạnh Nguyên Trực không đáp, đời này hắn chỉ còn một khao khát lớn nhất, đó là được chôn trong mộ tổ, hắn không muốn mộ tổ cũng dính mùi hôi nồng của dê.
Cáp Mật tuy tốt, nhưng chẳng phải quê nhà, lá rụng rồi phải về cội.
Ngày hôm sau trời u ám, đầu tiên là mưa phùn lất phất, sau đó nhanh chóng biến thành băng, cuối cùng là tuyết đổ ào ào.
Có trận tuyết lớn này, Hà Đông năm nay chắc hẳn là một năm được mùa mưa thuận gió hòa.
Thiết Tâm Nguyên mở cửa sổ ra, không khí lạnh căm ùa vào, tuyết rơi hôm qua đã dày nửa thước, nhưng mùa xuân tới rồi, dù cái lạnh cũng ôn nhu hơn, chẳng như dao cạo xương nữa.
Tuyết cực trắng, Thiết Tâm Nguyên ra sân, vốc nắm tuyết vò lại, thế là tuyết biến thành băng.
Hỏa kế khách sạn rất cần cù, mau chóng dọn tuyết thành con đường nhỏ quanh co tới tận hoa viên, chưởng quầy mũi đỏ ửng, cúi mình đứng đó, xem ra đợi lâu rồi, thấy Thiết Tâm Nguyên đi dạo trên con đường nhỏ liền đi tới.
“ Lang quân, có bái thiếp do nha môn tiết độ sứ đưa tới.”
Thiết Tâm Nguyên ném ra một đĩnh bạc rồi nhận lấy bái thiếp, mở ra xem cười:” Phiền chưởng quầy nói với tín sứ, giờ ngọ ta ở phòng khách chờ đợi giá quang lâm.”
Chưởng quầy vâng dạ thi lễ, cầm đĩnh bạc nặng tay hớn hở rời đi.
Mạnh Nguyên Trực tai thính như chó, mở cửa sổ thò đầu hỏi:” Có phải lão Tào không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Ti hộ tham quân thôi, chúng ta chưa gặp được Lão Tào đâu.”
Mạnh Nguyên Trực nhảy ra ngoài cửa sổ:” E người gặp ngươi là Lão Tào đấy.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên:” Vì sao?”
Mạnh Nguyên Trực vỗ bái thiếp phành phạch trên tay:” Thứ bái thiếp bằng lụa này, một tên tham quan bát phẩm dùng nổi không? Dùng bái thiếp nói với ngươi người tới thân phận không thấp, lại không cho người ngoài biết, chậc đám thế gia làm việc đúng là kín kẽ.”
“ Nói thẳng ra là có dã tâm không đủ can đảm, dấu đầu lòi đuôi thôi.”
Lần này Mạnh Nguyên Trực nói đúng rồi, tới trưa, Thiết Tâm Nguyên chuyên môn bố trí một gian phòng ở khách sạn, ở đó tiếp đãi người trung niên có chòm râu rất đẹp, dài mà mượt, không mặt quan bào, nên chẳng nhận ra thân phận, còn về cái gọi là quý khí cao sang gì đó thì cũng không thấy nốt.
Tào Túc trước khi tới gặp Thiết Tâm Nguyên đã đi xem chiến mã trong chuồng, thân là võ tướng, ông ta đương nhiên có mắt nhìn ngựa, toàn là chiến mã thượng đẳng mông đóng dấu của người Khiết Đan, làm ông ta càng hứng thú.
Thiếu niên lang này nhìn một cái là biết quý tử sống trong nhung lụa, không tính y phục sang trọng trên người, nhìn hai bàn tay bảo dưỡng mịn màng kia, e nữ nhân cũng hiếm có được.
Khi cúi người thi lễ lại không thấy chút mùi gây nồng nào, khiến Tào Túc càng thêm hiếu kỳ với thân phận của y.