Thuyền vận chuyển lợn thì mùi vô cùng kinh khủng, nhưng Cạc Cạc ngạc nhiên phát hiện ra, chủ nhân luôn cực kỳ sạch sẽ của mình đứng giữa đàn lợn chẳng có mấy phản ứng, nó còn thề thậm chí thấy chủ nhân cười với lợn nữa.
Mạnh Nguyên Trực ngồi trên nóc thuyền, dù là thế hắn vẫn phải dùng vải bịt mặt, lấy miệng hô hấp thay.
Tổng cộng có mười hai chiếc thuyền chở lợn, một thuyền có ba sao công phụ trách chèo thuyền, những người này chú tâm vào công việc, hoàn toàn không để ý tới người dư ra trên thuyền.
Ở Đông Kinh chỉ có một nơi tiếp nhận những chiếc thuyền chở gia súc này, đó là Tây Thủy Môn, mỗi ngày vào giờ Thìn, tuần kiểm sau khi thu thuế xong sẽ cho những chiếc thuyền này đi qua.
Tuần kiểm nhảy xuống thuyền kiểm tra lợn cũng không để ý tới người bên trên, làm qua loa cho xong phận sự phất tay cho đi qua.
Thuyền chở lợn thuận theo thủy đạo đi vào thành, khi nhìn thấy một cây liễu lớn, dù trải qua rui rèn gian khổ, nước mắt Thiết Tâm Nguyên vẫn suýt trào ra.
Cây liễu đó với y mà nói có quá nhiều ký ức, khi còn rất nhỏ khi mẹ đẩy chiếc xe một bánh đi bán hàng, lúc dọn hàng lo y chạy linh tinh, buộc vào cây liễu.
Đối diện với cây liễu không xa chính là hiệu bánh canh Thất ca nổi danh Đông Kinh.
Dù mẹ đã đi lâu rồi, hiệu bánh có vẻ vẫn làm ăn rất tốt, không chỉ bán hàng trong hiệu, mà ngay cả lán cỏ ngoài cũng rất đông khách.
Đơn Viễn Hành cũng đang ăn bánh canh, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên chẳng có phản ứng gì, húp một hơi hết nước, cho tay vào ống tay áo rồi đi vào ngõ Tảo Trùng.
Thiết Tâm Nguyên cùng đám Mạnh Nguyên Trực chia nhau ra, y tạm thời hành động một mình, lúc này mặc áo vải lam bình thường, chẳng hề có gì đáng chú ý, khuôn mặt còn bẩn thỉu, bốc mùi hôi của lợn, cũng chẳng khiến các thiếu nữ hồn xiêu phách lạc nữa.
Đi theo con đường quen thuộc, tới trước một tiểu viện đáng đem đốt từ lâu, đi vào trong thấy cỏ mọc lan khắp nơi như nhà hoang, căn nhà ba dãy trước kia giờ có hai cái đã hỏng mái ngói mà chẳng ai sửa, Đơn Viễn Hành ngồi dưới mái hiên, ông ta già lắm rồi, tóc lưa thưa, mặt chằng chịt nếp nhăn sâu, có lẽ chẳng còn sống được lâu nữa.
“ Đám người ô lạn càng ngày càng vô pháp vô thiên.” Đơn Viễn Hành hừ một tiếng:
Thiết Tâm Nguyên chắp tay vái một cái, không tốn thời gian ôn chuyện cũ:” Ngang nhiên đưa nhiều người như vậy vào thành mà không ai tra hỏi, chẳng lẽ giờ lão tiên sinh đã quản hết mọi chuyện trên mặt đất rồi sao?”
“ Tên ăn mày già chết, ăn mày trẻ làm chủ nhân, hắn muốn làm chuyện lớn, lại không có gan lên mặt đất, cho nên phó thác cho lão phu.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống rót rượu, rượu là lê hoa bạch, thứ lão phu tử thích nhất, y mang từ chính nước Liêu tới:” Bao Chửng thề diệt trừ thứ nhọt độc này, sao mãi không hiệu quả?”
“ Có làm, giết tên ăn mày già rồi, nhưng mà không dám xuống đất, nên tro tàn cháy lại là hiển nhiên.” Đơn Viễn Hành uống ực một ngụm rượu:
Thấy ông ta thậm chí còn không nhận ra sự khác biệt của thứ rượu này, Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Lão tiên sinh nên nghỉ ngơi thôi.”
Đơn Viễn Hành lắc đầu, cười khà khà có vẻ vui lắm:” Lão phu đã chuẩn bị chết trong cống ngầm rồi, ta đã làm rõ hết được sáu mươi mốt lối ra, cũng sắp đào thông nước Kim Thủy, chỉ cần mở thủy môn ra là nước sông sẽ đổ vào, sau đó dùng đốt mãnh hỏa mà ngươi hứa, hai canh giờ thôi là khiến bọn chúng chết hết trong cống ngầm.”
“ Chuyện này cần rất nhiều người mới làm được.” Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên vô cùng:
“ Hà hà, lão phu cũng không chỉ có một mình, nhà nào có thiếu niên, có nữ nhi bị người ô lạn hại, còn ai rõ hơn lão phu, lão phu cho họ biết chân tướng, là sẽ có thêm người trợ lực. Nếu lão phu muốn tạo phản, bọn họ tất nhiên không nghe, nhưng lão phu muốn giết người ô lạn, làm gì có ai không nhiệt tình giúp.”
Cái mặt cười của lão phu từ làm Thiết Tâm Nguyên thấy sống lưng rờn rợn:” Lão tiên sinh đợi tiểu tử rời Đông Kinh rồi hãy làm được không, tới khi đó hoàng đế đóng cửa thành lục soát, tiểu tử bị bắt là cái chắc.”
“ Phải rồi, lần này ngươi về đây làm gì vậy? Không phải nghe người trong cửa hiệu nói mẹ con ngươi đều lập nghiệp ở xa rồi sao?”
“ Tiểu tử về đưa công chúa đi.” Thiết Tâm Nguyên không dấu:
“ Trưởng công chúa à?” Khuôn mặt khắc khổ của Đơn Viên Hành hiện lên nụ cười thật sự, không phải điệu cười làm người ta sởn gai ốc kia:” Đó là nữ tử tốt.”
“ Lão tiên sinh biết nàng sao?”
“ Biết, từng thấy ở nhà ngươi rồi, có một nữ tử mặc cung trang quét tước sân vườn, nghe láng giếng bảo, Trưởng công chúa đợi Nguyên ca nhi về, nữ tử trung trinh như thế hiếm có lắm.” Đơn Viễn Hành gật gù, móc trong lòng ra một tấm bản đồ, vỗ vào tay Thiết Tâm Nguyên:” Đừng phụ người ta.”
Nhà Đơn Viễn Hành chẳng thể ở lâu, Thiết Tâm Nguyên chắp tay rời đi.
Cảm giác mọi thứ đều không có gì thay đổi, vẫn giống như ký ức của Thiết Tâm Nguyên, từ từng khung cảnh, từ mùi vị, cho tới con người, thứ thay đổi duy nhất là bản thân y, đã không còn ai nhận ra thần đồng năm nào nữa.
Đi trên đường phố xưa, Thiết Tâm Nguyên không có cảm xúc gì, có chăng chỉ là hồi ức xưa, thành phố phồn hoa này giờ khiến y cảm thấy xa lạ lạc lõng, trái tim y đã ở Cáp Mật, thực sự không thuộc về nơi này nữa rồi.
Hiệu bánh nướng nhà Ngưu Tạm Phạ vẫn tấp nập, song thịt dê kẹp trong bánh lại là thịt vụn, chứ không phải nguyên miếng. Ngưu Tam Phạm không làm bánh nữa, mặc trang phục viên ngoại, cầm ấm trà lớn, vừa uống vừa giám sát hỏa kế bận rộn.
Thiết Tâm Nguyên cắn một miếng bánh, bánh thì thô mà vô vị, thịt dê gây nồng khó ngửi, y nhíu mày, cái thứ bánh nướng mang theo mùi thơm lương thực mới trước kia e là không bao giờ được ăn nữa.
Đem bánh ăn dở cho đứa bé ăn mặt rách rưới đang mút ngón tay nhìn hiệu bánh.
Đi tới đường hoàng thành, chẳng thể nhìn ngôi nhà mình sống mười mấy năm trời, thị vệ vẫn không ngừng qua lại bên trên, thở dài nhảy qua tường nhà Đồng Tử.
Đi xuyên qua cái xưởng đầy mùi mực in, tới viện tử đã bỏ hoang, bên cửa có chum hoa sen lớn, nước phủ lớp bụi dầy, dưới cái chum có viên gạch xanh, Thiết Tâm Nguyên nhìn quanh không thấy ai, dẫm mạnh hai lần, chum di chuyển sang bên, lộ ra cửa động.