Dưới bầu trời âm u tuyết bay lả tả, hàng chiến mã chầm chậm đi qua.
Ngựa Khiết Đan cao lớn tráng kiện, cơ bắp trải qua thời gian dài vận động bóng mồ hôi, trong càng thêm thần tuấn.
Theo sau đội ngựa mở đường là kỵ binh trọng giáp, là đội quân kiêu hãnh của người Liêu, đáng tiếc hôm nay trời lạnh biến thái, tàn băng còn treo trên khải giáp, đám kỵ sĩ run run như muốn sớm kết thúc hành trình khổ ải này.
Giương cung thẹn với tinh anh
Lạnh xuyên giáp sắt cũng đành khoác thân.
Cái lạnh tựa hồ muốn đóng băng mọi thứ trên đời.
Thế nhưng chiến mã toàn thân phủ giáp phía dưới thì đẫm mồ hôi, hơi trắng phun ra từ lỗ mũi lớn như quái thú viễn cổ.
Loan giá của Liêu hoàng đã tới, tất cả mọi người đều phải cúi rạp đầu, nhân khoảnh khắc đó Thiết Tâm Nguyên thổi băng châm, trúng ngay thịt non sau tai chiến mã, nơi không có giáp bao bọc.
Chiến mã bị đau lắc đầu mấy cái, kỵ sĩ kẹp hai chân, nhanh chóng khống chế nó lại như cũ.
Việc làm xong, thân thể kích động cũng dần lạnh đi, vừa rồi hồi hộp toát mồ hôi, quả nhiên là vốc bùn ném người, ném chưa chắc đã trúng mà tay thì bẩn, giờ thì mồ hôi đông cứng làm Thiết Tâm Nguyên mặc bốn lớp áo cũng lạnh thấu xương.
Đợi mãi loan giá mới đi qua, Thiết Tâm Nguyên nhét một kim tệ vào cổ áo hơi phanh ra của Hồ cơ, nháy mắt với nàng rồi mỉm cười rời đi.
Hồ cơ nhìn kim tệ mà không dám tin vào mắt mình, đợi nàng hồi tỉnh, muốn cảm tạ thì mỹ thiếu niên kia đã biến mất trong biển người mênh mông, đâu thấy được nữa ...
Trên đường về, Thiết Tâm Nguyên trách bản thân, đây không phải loại chuyện y nên làm.
Nhìn từ đại cục càng không nên làm thế, mấy thủ đoạn lặt vặt này chẳng gây hại mấy cho địch, chẳng đem lại lợi ích gì cho mình, chỉ sướng khoái nhất thời.
Tức giận một cái rồi hành động thiếu suy nghĩ không phải thủ lĩnh hợp cách.
Chưa đi tới quân giáo trường đã nghe thấy tiếng hỗn loạn, bách tính nghênh đón hoàng đế khóc cha gọi mẹ bỏ chạy hỗn loạn.
Thiết Tâm Nguyên vội vàng nấp sau cái cột tránh đám đông, rồi bất chấp đó là cửa hiệu gì, chạy thẳng lên tầng hai. Không thấy ai cả, không khách, không hỏa kế, nhìn bàn ghế thì đây hẳn là quán rượu, lấy một vò ra cửa sổ sát đường nhìn xuống, thản nhiên như ở đó từ trước.
Hỗn loạn chỉ trong tích tắc bị binh sĩ trấn áp thô bạo, loan giá cũng đi vào quân giáo trường.
Chủ quán về, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên ngồi bên cửa uống rượu bàn trống không, cáo tội một tiếng sai hỏa kế mang thịt trâu lạnh và củ cái ngâm cho y nhắm rượu, còn thiện ý nói:” Khách nhân uống xong rượu thì nên về sớm, hôm nay nhiễu nhương, không nên ở lâu.”
Nghe giọng thì có vẻ là người Hán từng đọc sách, Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Bệ hạ tiến kinh, là lúc đám tà ma tránh xa, còn có nguy hiểm gì?”
Chủ quán thở dài nói nhỏ:” Vừa rồi có một chiến mã bị kinh sợ, có con nhảy tới loan giá, bị hoàng kim lực sĩ chém đầu, kỵ binh cũng bị giết, giờ Bì thất quân đã bao vây nơi này tìm nguyên do. Về đi, đám Bì thất quân đó không nói lý đâu, nhất là người Hán chúng ta, bị giết cũng chẳng ai bênh vực.”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay tuân lời, gói thịt trâu và củ cải, trả tiền bê vò rượu đi vào gió tuyết.
Cạc Cạc và Úy Trì Văn đang nhớn nhác ngó nghiêng xung quanh, nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên là mừng rõ chạy tới , không nói một lời, kéo xềnh xệch về doanh trại.
Hứa Đông Thăng và Mạnh Nguyên Trực nóng ruột đi qua đi lại trước cửa doanh, thấy y về nắm tay y nói vội:” Liêu hoàng khả năng nguy rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ngây ra:” Chỉ là ngựa nổi điên thôi mà, sao thế được.”
Hứa Đông Thăng nói:” Ta vừa nhận được tin nhanh của Niết Cổ Lỗ, muốn chúng ta nhổ trại, lập tức tới vương phủ. Hắn hẳn là thấy uy hiếp rồi, trừ thái tử Da Luật Hồng Cơ thì không còn ai khác, chúng ta giờ làm sao?”
Thiết Tâm Nguyên bóp trán, đúng là ngàn vạn lần không nên, bắn một mũi châm băng mà gây ra chuyện ngoài kiểm soát thế này, nhưng không phải lúc trách bản thân, hỏi vội:” Ai nói tin Liêu hoàng lâm nguy?”
“ Là sứ giả của Niết Cổ Lỗ.”
Thiết Tâm Nguyên nhẹ người thúc giục:” Thế thì mau nhổ trại tới Yến Triệu quốc vương phủ thủ hộ, nhanh lên!”
Mạnh Nguyên Trực giữ lấy cánh tay y:” Nói cho rõ, hoàng đế bị tập kích rất có khả năng liên quan tới Da Luật Trọng Nguyên, đây là tranh chấp hoàng quyền, chỉ có sống và chết, chúng ta chỉ trăm người không đủ nhét kẽ răng cho người ta.”
Thiết Tâm Nguyên nghĩ khác:” Chính thế, vì chúng ta có trăm người, rõ ràng họ không cần chúng ta, huống hồ chúng ta là lực lượng mới quy thuận, đây là sự thăm dò, tin ta đi lần này tới Yến Triệu quốc vương phủ sẽ có thu hoạch lớn.”
Mạnh Nguyên Trực chẳng hiểu gì:” Được, ngươi là thủ lĩnh, ngươi định đoạt, nhưng ta vẫn phải nói, ngươi không nên đi, chỉ ta và Lão Hứa đi là đủ, chẳng may có bề gì, huynh đệ ta còn thoát được, không bảo vệ nổi ngươi đâu.”
Hứa Đông Thăng cũng tán đồng:” Ngươi là nhân vật không đáng chú ý trong đội ngũ, thiếu ngươi Niết Cổ Lỗ cũng không biết, ngươi và Cạc Cạc, Úy Trì Văn và đám Thập Tam vào khách sạn ở đi.”
“ Ta có định đi đâu.” Thiết Tâm Nguyên xoa xoa tay:” Trước kia muốn huynh đóng giả Nhất Phiến Vân là mục đích này mà, lúc nguy cấp ta có thể dùng kế kim thiền thoát xác, bình an rời đi.”
Mạnh Nguyên Trực mặt tối sầm:” Lần sau đừng nói quá thật, nghe chướng tai lắm.”
Rồi quát tháo bộ hạ nhổ trại.
Hứa Đông Thăng cười ha hả vỗ vai Thiết Tâm Nguyên, bảo y trốn cho kỹ, đừng phí công mình hi sinh.
Một tuần hương doanh trại đã dọn dẹp xong, lều bạt, hàng rào đều chất lên xe, rầm rộ tới phủ Yến Triệu quốc vương. Thiết Tâm Nguyên thì đi tới Phúc Thọ cư, khách sạn lớn nhất Tây Kinh.
Da Luật Hồng Cơ đi đi lại lại trong cái lều cực lớn, một bước chân đều là vảy giáp trên người kêu loạt xoạt, Da Luật Tông Chân nằm trên giường, trán đáp khăn ướt, họng phát ra tiếng khò khè như mèo già.
Xung quanh giường toàn là ngự y, ai nấy mặt mày nghiêm trọng, mồ hôi đầm đìa, sau lưng họ không xa hơn mười trọng thần đầu buộc khăn trắng, Da Luật Trọng Nguyên cũng trong số đó, ngồi trên thảm, nhắm mắt không nói.
Ngự y Hàn Khoáng tuổi rất cao rồi, run run đứng lên đi tới bên Da Luật Hồng Cơ:” Bẩm thái tử, bệ hạ ngủ rồi.”
“ Phụ hoàng ta không có gì đáng lo chứ?”
Hàn Khoáng khom người nói:” Bệ hạ chỉ bị giật mình làm đờm tắc ở tâm lộ vì thế mà ngất xỉu, thần đã dùng ngân châm thông tâm lộ, không có gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng nửa tháng là bình phục.”
“ Chiếu cố cho tốt, có nửa phần sai sót tru di chín họ của ngươi.”
Hàn Khoáng luôn mồm vâng dạ, quay về bên giường hoàng đế.
(*) Da Luật Hồng Cơ là huynh đệ kết nghĩa của Tiêu Phong ấy.